Lục Chẩm Thu không biết Cận Thủy Lan đang nghĩ gì, nàng xem tiểu thuyết đến nhập thần cũng sẽ như vậy, tự giác thấy đồng cảm, dù sao vì tiểu thuyết mà khóc nàng cũng đã làm không ít, cho nên không để ý, nàng hỏi: "Cận lão sư, còn tiếp tục xem sao?"

Cận Thủy Lan lắc đầu: "Không xem, kết thúc livestream rồi sao?"

Lục Chẩm Thu cười cười: "Ừm, vừa mới kết thúc, cái kia..."

Nàng cắn môi, thần sắc có chút ngượng ngùng, liếc nhìn thần sắc của Cận Thủy Lan cũng có chút xấu hổ, nói cho cùng hai người kỳ thật cũng chỉ quen biết mấy ngày mà thôi, không quen thuộc đến mức cái gì cũng có thể nói, nếu là Hoa Lạc hoặc Tiểu Ngư, khẳng định đã bị nàng bắt tới nghe ghi âm.

Cận Thủy Lan xoa xoa chỗ đau trên đầu, quét mắt nhìn Lục Chẩm Thu, đột nhiên hiểu ý: "Muốn ghi âm sao?"

"A!" Lục Chẩm Thu cười gượng: "Cận lão sư có rảnh không?"

Cận Thủy Lan nghĩ đến cô lúc trước ở trên xe nghe đoạn ghi âm kia, mím môi lại, tim đập không chịu khống chế bắt đầu nhảy như điên, vừa rồi còn đau đến chỗ cũng không có cảm giác, đầu lưỡi đều đã tê rần, vài giây sau, cô nói: "Có."

Lục Chẩm Thu thở phào nhẹ nhõm: "Vậy đến phòng của tôi đi?"

Cận Thủy Lan gật gật đầu: "Có thể."

Lời nói của cô càng ít, Lục Chẩm Thu lại càng khẩn trương, vào cửa thiếu chút nữa không biết bước chân trái hay chân phải, chỉ dùng dư quang ngắm Cận Thủy Lan, Cận Thủy Lan thần sắc bình tĩnh, đôi mắt trong trẻo, có lẽ là nguyên nhân vừa mới khóc, đuôi mắt nổi lên một mạt hồng, ngược lại hoà hoãn đi rất nhiều cảm giác nghiêm túc.

Cận lão sư thực bình dị gần gũi, Cận lão sư thực bình dị gần gũi, Cận lão sư thực bình dị gần gũi.

Lục Chẩm Thu ở đáy lòng mặc niệm, tự cổ vũ cho chính mình, sau khi vào phòng nàng hỏi Cận Thủy Lan: "Nghe nói Cận lão sư trước kia còn làm hậu kỳ cho kịch truyền thanh?"

Cận Thủy Lan gật đầu: "Có làm qua một chút."

Phòng làm việc kịch truyền thanh của Kỷ Tử Bạc chính là tiền cô bỏ ra, trước kia không có nhân mạch gì, Kỷ Tử Bạc từ giám chế đến hậu kỳ đều một tay nắm lấy, không chỉ bản thân bận rộn, còn kéo theo Cận Thủy Lan cùng học, cho nên Cận Thủy Lan biết một chút.

Lục Chẩm Thu vuốt đầu Mao Mao nói: "Cận lão sư thật lợi hại."

Cận Thủy Lan cười cười.

Hai người bước vào phòng, tấm rèm mở một nửa, gió đêm từ từ thổi vào, đèn nhỏ bên cạnh cửa sổ lắc lư, Lục Chẩm Thu đi đến bên cửa sổ đóng lại, cẩn thận kéo rèm cửa, trong phòng tối hơn vừa rồi một chút, nàng lại bật đèn lớn, Cận Thủy Lan đứng bên cạnh bàn nhìn nàng bận rộn, Lục Chẩm Thu thu dọn xong hết thảy quay đầu nói: "Được rồi."

Cuối cùng cũng ghi âm, Lục Chẩm Thu hít sâu, nàng nâng lên một đoạn cốt truyện, chỉ là đọc lời thoại cũng có chút cảm thấy xấu hổ, đợi lát nữa ghi âm không biết có nói ra được hay không.

Cận Thủy Lan dựa vào bên cạnh bàn, nghiêng đầu, hai tay chắp sau lưng, véo góc bàn bên cạnh, lòng bàn tay đều phát đau cũng không ý thức được, thần sắc vẫn là bình tĩnh đạm nhiên.

Lục Chẩm Thu nói: "Cận lão sư, tôi sẽ bắt đầu."

Tay Cận Thủy Lan véo góc bàn bên cạnh dùng sức một chút, buông tay, thân thể nghiêng sang bên cạnh, cô xoay người, gật đầu nói: "Được."

Lục Chẩm Thu hít sâu: "Tôi thật sự bắt đầu đây."

Trên mặt nàng đã tràn ngập ửng đỏ không rõ ràng, ảo tưởng bản thân là nhân vật nữ chủ này, sau khi cãi nhau với người yêu thân thể liền rơi vào điên cuồng dây dưa, nàng nhắm mắt lại, gương mặt nóng rát, thời khắc Cận Thủy Lan chờ nàng phát ra âm thanh Lục Chẩm Thu lại mở mắt ra, há mồm hỏi: "Cận lão sư, có muốn ăn khuya hay không?"

Cận Thủy Lan sững sờ vài giây, chớp mắt, cười: "Được."

Lục Chẩm Thu vội vàng mang Mao Mao ra ngoài làm bữa ăn khuya.

Cận Thủy Lan đi tới cầm lấy quyển lời thoại, lại quay đầu nhìn thần sắc ngượng ngùng của Lục Chẩm Thu, đáy mắt cô ý cười càng sâu, một tay đặt ở bên môi, nén không được độ cong của khóe môi.

Lục Chẩm Thu vội vàng làm chút đồ ăn khuya, Cận Thủy Lan lại gọi đồ ăn mang đến, là nhà hàng nướng BBQ, hai người ngồi trên sô pha bên bàn trà vừa ăn BBQ vừa nói chuyện phiếm.

Lục Chẩm Thu nói: "Thực xin lỗi Cận lão sư, lát nữa tôi nhất định sẽ làm được."

Cận Thủy Lan nghiêng đầu, lấy hai lon bia từ trong túi ra, là chủ cửa hàng đưa, cô khui một lon, nói: "Không sao, từ từ sẽ được, trước kia cô ghi âm như thế nào?"

Lục Chẩm Thu nhấp một ngụm bia, cồn làm dịu đi cảm xúc khẩn trương của nàng, nói: "Trước kia từng xem qua tài nguyên."

"Tài nguyên?" Cận Thủy Lan vừa định hỏi tài nguyên là cái gì, đột nhiên hiểu được, cô gật đầu.

Lục Chẩm Thu nói: "Lần đầu ghi âm không biết gì nhiều, sau đó Hoa Lạc đã gửi tài nguyên cho tôi, cậu ấy nói nghe nhiều sẽ biết."

Bất quá đối với nàng không có nhiều tác dụng, bởi vì những âm thanh kia nghe đến không sai biệt lắm, không có giá trị tham khảo gì, Cận Thủy Lan gật đầu: "Có muốn tìm chút tài nguyên cho cô hay không?"

Lục Chẩm Thu giơ bia lên, vội vàng xua tay: "Không cần không cần."

Khuôn mặt của nàng đỏ ửng.

Cận Thủy Lan cũng không nói nhiều.

Lục Chẩm Thu nuốt bia xuống, vừa ăn vừa giả vờ vô tình hỏi: "Bộ kịch truyền thanh này, là bắt đầu chuẩn bị sao?"

Cận Thủy Lan gật đầu: "Vẫn luôn chuẩn bị, bất quá không tìm được người thích hợp."

Cô nhìn về phía Lục Chẩm Thu, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là không nói, nhấp một ngụm bia, Lục Chẩm Thu ừm một tiếng, Cận Thủy Lan nói: "Bất quá tôi sẽ ghi âm bộ kịch của tôi trước."

Nói xong cô nhớ tới lời Kỷ Tử Bạc, hỏi Lục Chẩm Thu: "Cô muốn đi lều, hay là ở nhà ghi âm?"

Lục Chẩm Thu ngước mắt lên: "Bộ kia sao? Miễn là không phải buổi chiều, thời gian khác tôi đều có thể đi lều."

Cận Thủy Lan gật đầu, nghĩ vài giây nói: "Vậy trực tiếp đi lều đi, tôi cũng muốn qua đó, thuận tiện mang cô cùng đi, buổi chiều đưa cô trở về phát sóng trực tiếp."

Lục Chẩm Thu có chút ngượng ngùng: "Có phải quá phiền phức hay không? Tôi có thể đi taxi."

"Không sao." Cận Thủy Lan ngữ điệu không thay đổi: "Dù sao buổi chiều tôi cũng phải trở về viết sách mới, thuận đường mà thôi."

Lục Chẩm Thu lúc này mới yên tâm, nàng nói: "Không chậm trễ chuyện của Cận lão sư là tốt rồi."

Cận Thủy Lan nhấp một ngụm bia: "Không chậm trễ."

Hai người ngồi ở sô pha câu được câu không nói chuyện phiếm, không khí thoải mái hơn lúc trước rất nhiều, chờ Lục Chẩm Thu uống xong bia Cận Thủy Lan nói: "Đi thôi, tiếp tục ghi âm."

Lục Chẩm Thu không có lý do gì lại kéo dài, ăn khuya đều xong rồi, nàng thu thập rác bỏ vào thùng, cùng Cận Thủy Lan bước vào phòng.

Mao Mao ghé vào cửa đối diện nhìn hai người vẫy đuôi, há mồm hà hơi, bộ dáng cộc lốc, Lục Chẩm Thu vỗ vỗ gương mặt, lấy lại tinh thần đứng bên cạnh thiết bị ghi âm.

Cận Thủy Lan ngồi trước máy tính, Lục Chẩm Thu nói: "Vậy tôi bắt đầu đây."

"Không cần tìm cảm giác sao?" Cận Thủy Lan nói: "Trước tiên tìm cảm giác."

Tìm cảm giác, Lục Chẩm Thu cúi đầu nhìn đoạn chú thích kia, còn có đoạn dài phân tích tâm lý nhân vật phía trước, kỳ thật nàng đã có lý giải của riêng mình về đoạn diễn này, phía sau sự phát điên cuồng loạn của nhân vật chính là quyết tuyệt muốn thoát ra khỏi cái kén để tái sinh, loại quyết tuyệt này phi thường khó biểu đạt ra, đặc biệt còn xen lẫn một đoạn giường diễn, bộ phận khán giả chỉ để ý có đủ hương diễm hay không, cũng không phải thực để ý đoạn giường diễn trong phim ẩn giấu tình cảm gì, nhưng Lục Chẩm Thu vẫn cảm thấy có một trình tự muốn biểu đạt sâu hơn, nàng đem cái này nói cho Cận Thủy Lan, Cận Thủy Lan nghiêng đầu nhìn nàng.

Dưới ánh đèn, Lục Chẩm Thu sườn mặt ửng đỏ, không biết là vì lon bia vừa rồi hay là do sắp phải ghi hình, nhưng ánh mắt nàng trong sáng, thái độ đoan chính, cùng Cận Thủy Lan thảo luận phảng phất không phải giường diễn, mà là một đoạn diễn bình thường, tuy là bình thường, nàng cũng dị thường nghiêm túc.

Cận Thủy Lan bởi vì nàng nghiêm túc như vậy, trong lòng phủ lên cảm giác tê dại, cảm giác không giống với việc nghe đoạn diễn kia, càng giống như có người dùng cái gì đó nhẹ nhàng gõ vào ngực mình, ngực nứt ra một đạo khe hở, dòng nước ấm đổ vào, thiêu đốt lòng bàn tay của cô toát ra mồ hôi.

"Cận lão sư, cô cảm thấy ý tưởng của tôi như vậy được không?"

Lục Chẩm Thu hỏi xong thấy Cận Thủy Lan không nói gì, nàng nghiêng đầu, đụng vào đáy mắt của Cận Thủy Lan, bên trong là hình ảnh phản chiếu nho nhỏ của mình, nàng kêu: "Cận lão sư?"

Cận Thủy Lan hoàn hồn, nhìn về phía nàng: "Cái gì?"

Lục Chẩm Thu nói: "Cô cảm thấy ý tưởng của tôi như vậy được không?"

Cận Thủy Lan rũ mắt, che giấu cảm xúc hỗn tạp, cô siết chặt mép giấy, gật đầu: "Có thể thử xem."

Lục Chẩm Thu thở phào nhẹ nhõm: "Được, vậy tôi thử xem một lần."

Cận Thủy Lan ừm một tiếng.

Lục Chẩm Thu cầm kịch bản ngồi bên cạnh microphone, đối diện với Cận Thủy Lan, Cận Thủy Lan gõ máy tính, nói: "Bắt đầu đi."

Bốn phía tịch mịch, Lục Chẩm Thu nhắm mắt lại, ảo tưởng giờ phút này mình đang ở trong hoàn cảnh đó, há mồm hỏi "Vì cái gì ngươi không tin ta!"

Âm thanh chất vấn nổi lên, trong lòng Cận Thủy Lan đánh trống thình thịch, cô chống cằm, nghe Lục Chẩm Thu điều chỉnh âm thanh: "Ngươi chừng nào mới tin tưởng ta? Ta nói ta cùng nàng không thân ngươi vì cái gì không tin! Ngươi muốn ta ——"

Âm thanh đột nhiên im bặt, trầm mặc ngắn ngủi.

Nơi này là nơi nữ chủ đẩy một nữ chủ khác lên sô pha, trực tiếp đè xuống, Lục Chẩm Thu tiếp theo nói: "Ngươi nói...... Ngô......"

"Ngô...... Ta...... Ngươi buông ra...... Hỗn đản!"

An tĩnh vài giây.

"Ngươi muốn ta phải không? Tới đi..." Cận Thủy Lan phảng phất nghe được âm thanh xé rách quần áo, phá không mà ra, rõ ràng không có đoạn diễn này, nhưng cô từ âm thanh của Lục Chẩm Thu đã nghe được cảm xúc thống khổ cùng dây dưa.

"Muốn ta...... Nhanh lên muốn ta...... A......"

Tay của Cận Thủy Lan gõ trên máy tính, cô kêu: "Chẩm Thu."

Lục Chẩm Thu nhìn về phía cô, đi đến bên cạnh cô, ngượng ngùng hỏi: "Cận lão sư, làm sao vậy? Có phải không ổn hay không?"

Không phải.

Là quá ổn rồi.

Nếu nàng còn tiếp tục cô mới là người không ổn.

4

Cận Thủy Lan hắng giọng, giả vờ cúi đầu xem kịch bản, nói: "Khá tốt."

Khá tốt vì cái gì kêu dừng lại? Lục Chẩm Thu có chút khó hiểu, nghiêng đầu nhìn Cận Thủy Lan, thấy sườn mặt của Cận Thủy Lan có chút mất tự nhiên đỏ ửng, dưới ánh đèn sợi đốt, không phải thực rõ ràng, nhưng Lục Chẩm Thu thấy được.

Nàng đột nhiên nghĩ đến những gì người khác nói trước đây, buột miệng hỏi: "Cận lão sư, cô có phải thẹn thùng hay không?"

Loại diễn này, thời gian đầu ghi âm vẫn còn tốt, một khi tự mình nghe sẽ cảm thấy rất xấu hổ, Lục Chẩm Thu vừa mới hoàn toàn nhập vào, không có cảm giác, nhưng Cận Thủy Lan là ngồi bên cạnh nghe.

Cận Thủy Lan ngẩng đầu nhìn nàng, ra vẻ nhẹ nhàng nói: "Cảm thấy tôi giống như là người sẽ thẹn thùng sao?"

Lục Chẩm Thu lắc đầu: "Không giống."

Nàng cảm thấy Cận Thủy Lan như vậy cái gì cũng từng nghe qua, thời điểm ghi hình cảnh thân mật khẳng định đã nghe rất nhiều, hơn nữa cô còn viết tiểu thuyết, cảnh tượng gì không ảo tưởng qua? Phỏng chừng so với chính mình ghi âm đoạn này xuất sắc hơn nhiều, nhưng biểu hiện của cô, rõ ràng chính là thẹn thùng!

Bên tai Cận Thủy Lan đỏ ửng lan tràn lên khuôn mặt, cô ngồi vài giây bỗng chốc đứng dậy: "Tự mình ghi âm đi."

1

Lục Chẩm Thu mang theo ý cười: "A, được."

Cận Thủy Lan nghiêng đầu nhìn nàng, mím môi, không nói gì rời đi, đi tới cửa mới buông hai tay vẫn luôn siết chặt ra, lòng bàn tay bị móng tay véo đến dấu vết thật sâu.

Cô thật sự không phải thẹn thùng.

7

*****

Lục Chẩm Thu: Cận lão sư thẹn thùng trông rất đáng yêu.

Cận Thủy Lan: Tôi không thẹn thùng càng đáng yêu.

Lục Chẩm Thu:......