Bởi vì Cận Thủy Lan không nghe thấy, Lục Chẩm Thu lại kêu vài tiếng chị, Lục Chẩm Thu cảm thấy trong lòng người này thật sự có yếu tố bất hảo, càng là quen thuộc, càng có thể phát hiện, bất quá nàng không cảm thấy có gì không tốt, Cận Thủy Lan đối với nàng chiếu cố nhiều như vậy, chỉ là thuận miệng đòi chút tiện nghi thì có vấn đề gì, hơn nữa nàng vốn dĩ nhỏ hơn Cận Thủy Lan, nên lễ phép gọi một tiếng chị.

Sau khi hai người lên xe, Lục Chẩm Thu cởi áo khoác ra, đặt ở ghế sau, Cận Thủy Lan mở máy sưởi, trong xe không lâu sau nổi lên sương mù, cô bảo Lục Chẩm Thu giảm bớt sương mù, Lục Chẩm Thu cúi đầu sờ so.ạng, tay đặt lung tung trên nút điều chỉnh, Cận Thủy Lan thấy nàng không tìm được, cúi đầu chuẩn bị giảm bớt sương mù, tay lại chạm vào mu bàn tay của Lục Chẩm Thu, Lục Chẩm Thu lùi tay về, Cận Thủy Lan hỏi: "Còn lạnh không?"

Lục Chẩm Thu xoa xoa tay: "Trong xe tốt hơn nhiều, chúng ta đi đâu ăn khuya?"

Cận Thủy Lan hỏi nàng: "Cô muốn đi đâu?"

Lục Chẩm Thu không có ý kiến gì, nàng đều được, Cận Thủy Lan nói: "Vậy để cho Bạch Miêu quyết định đi."

"Được." Nàng nói xong, Cận Thủy Lan nghiêng đầu: "Lấy giúp tôi điện thoại."

Lục Chẩm Thu cúi đầu lấy điện thoại của Cận Thủy Lan từ vách ngăn, Cận Thủy Lan một tay gọi điện thoại cho Bạch Miêu, âm thanh của Bạch Miêu tinh tế: "Biết rồi, ăn BBQ được không?"

Cận Thủy Lan nhìn về phía Lục Chẩm Thu, người nọ gật đầu, cô nói: "Được."

Cúp điện thoại Lục Chẩm Thu hỏi: "Bạch Miêu có phải còn nhỏ tuổi hay không?"

Nghe âm thanh giống như vị thành niên.

Bất quá những miêu tả kí.ch thích trong văn của cô ấy lại không giống, văn phong thành thục, giải thích độc đáo, Cận Thủy Lan nói: "Không có, cô ấy cũng lớn như cô."

"Cũng lớn như tôi." Lục Chẩm Thu nói: "Âm thanh thật mềm mại."

Cận Thủy Lan nhìn nàng nói: "Âm thanh của cô cũng có thể mềm mại như vậy."

Cô đã nghe qua âm thanh mềm mại của Lục Chẩm Thu, từng tiếng kêu chị rất ngọt ngào, Lục Chẩm Thu bật cười: "Kia không giống nhau."

Hai người tán gẫu đến quán thịt nướng, mặt tiền cửa hàng rất lớn, gần 11 giờ, bên trong còn ngồi đầy người, thoạt nhìn không tệ, Lục Chẩm Thu xuống xe nhìn quanh bốn phía, Cận Thủy Lan xách theo áo khoác nói: "Đi vào thôi, Bạch Miêu đã đặt ghế dài."

Cư nhiên còn có ghế dài.

Lục Chẩm Thu đi vào mới phát hiện nơi nào là quán thịt nướng, đều có thể so sánh với quán bar, ghế dài, hoàn cảnh, ánh đèn đầy đủ mọi thứ, giai điệu cũng rất tốt, màu sắc dịu dàng ấm áp, Lục Chẩm Thu không quen biết Bạch Miêu, dứt khoát đứng ở cửa chờ Cận Thủy Lan, nhìn thấy Cận Thủy Lan mới cười: "Ở đâu?"

Cận Thủy Lan đứng bên cạnh nàng, hai người vừa vào cửa hàng đã hấp dẫn không ít người chú ý, nhưng phần lớn ánh mắt từ trên người các nàng thổi qua, không có tới bắt chuyện, Cận Thủy Lan nhìn vào trong, quả nhiên nhìn thấy Bạch Miêu bọc thành quả bóng, cô chỉ qua: "Bên kia."

Bạch Miêu đang cởi q.uần áo, quán thịt nướng mở điều hòa, rất nóng, cô ấy vừa mới tới, mặc tương đối nhiều, còn chưa cởi xong, Cận Thủy Lan cùng Lục Chẩm Thu đã đứng ở trước mặt, tay đang cởi q.uần áo liền dừng lại, vội vàng buông quần áo xuống, ngồi thẳng thân thể.

Lục Chẩm Thu cười: "Xin chào Bạch lão sư."

Sắc mặt Bạch Miêu đỏ rực, cô luôn không giỏi giao tiếp với người khác, bình thường cũng là cùng mấy người quen thuộc nhiều năm trong nhóm, hiện tại tuy rằng biến thành biên kịch tính tình phóng thích rất nhiều, nhưng bản chất vẫn là sợ người lạ.

Hơn nữa Lục Chẩm Thu cười xinh đẹp như vậy.

Cô ấy liếc nhìn vài lần: "Chào, chào cô."

Cận Thủy Lan hỏi: "Gọi món chưa?"

Bạch Miêu gật đầu: "Vừa gọi một ít, cậu xem có muốn thêm cái gì không."

Cận Thủy Lan đưa thực đơn cho Lục Chẩm Thu, Lục Chẩm Thu gọi thêm vài món chay, Cận Thủy Lan lại chọn một ít đồ ăn nhẹ, nhân viên phục vụ mang tới một chai rượu, cười nói: "Đây là bàn 13 tặng cho ba vị tiểu thư."

Bàn 13? Cận Thủy Lan quay đầu nhìn qua, thoạt nhìn là mấy đứa nhỏ mới tốt nghiệp đại học, có nam có nữ, thấy cô nhìn qua liền giơ lên cái ly, Cận Thủy Lan cười cười, hỏi Lục Chẩm Thu: "Uống rượu không?"

Lục Chẩm Thu lắc đầu: "Không được."

Cận Thủy Lan nói: "Đem đi đi, giúp tôi cảm ơn bọn họ."

Nhân viên phục vụ gật đầu, nhận lấy rượu rồi rời đi, Bạch Miêu nói: "Sao không hỏi tôi?"

Cận Thủy Lan: "Trẻ vị thành niên cấm uống rượu."

Bạch Miêu nổi giận: "Cậu mới vị thành niên!"

Cận Thủy Lan liếc cô ấy một cái, âm thanh của Bạch Miêu hơi non nớt, cho nên trong nhóm đều thích đùa giỡn, Lục Chẩm Thu nghe được cười phốc một tiếng, mặt mày cong thành trăng lưỡi liềm, đồng tử lóe lên màu sắc xinh đẹp, Bạch Miêu thấy chọc cười được nàng cũng không so đo với Cận Thủy Lan nữa, bắt đầu nói: "Chẩm Thu tôi nói cô nghe, đừng nhìn người này hiện tại đứng đắn, kỳ thật bên trong cậu ấy một chút cũng không đứng đắn."

Lục Chẩm Thu gật gật đầu.

Nàng xác thật có cảm giác được một chút.

Bạch Miêu còn muốn nói, Cận Thủy Lan khụ một tiếng, cô ấy liền sửa miệng: "Bất quá không đứng đắn thì không đứng đắn, nhưng cậu ấy làm việc rất đáng tin cậy, hơn nữa rất biết chăm sóc người khác."

Lục Chẩm Thu cười: "Bạch lão sư nói đúng, Cận lão sư thật sự rất biết chăm sóc người khác."

Cận Thủy Lan được nàng khen trên mặt nhàn nhạt đỏ ửng, rất không tự nhiên di chuyển tầm mắt, Bạch Miêu nói: "Chính là vận đào hoa có phần quá mạnh."

"Chúng tôi ra cửa ăn cơm, trở về đều có thể nhận được lễ vật người ta đưa tới."

Lục Chẩm Thu hơi kinh ngạc: "Khoa trương như vậy sao?"

Bạch Miêu nói: "Đợt trước có fans còn biết cậu ấy sống ở tiểu khu nào, muốn đến tiểu khu gặp cậu ấy, bị cậu ấy giáo dục rất nhiều lần."

Lục Chẩm Thu khó tưởng tượng được, có lẽ nguyên nhân là do tính cách của nàng, ngày thường sinh hoạt tiếp xúc người cũng rất ít cực đoan, cho nên chưa từng gặp phải loại tình huống này, nàng quay đầu xem Cận Thủy Lan, thấy cô liếc mắt nhìn Bạch Miêu nói: "BBQ cũng không ngăn được miệng của cậu."

Còn có nỗi sợ người lạ sao?

Mới vừa gặp mặt bộ dáng lắp bắp đâu rồi?

Còn chưa nói tới ba câu đã có giao tình.

Bạch Miêu cười hắc hắc, cô ấy cũng không ngờ, ngày thường cùng người ít tiếp xúc cũng phải mất một thời gian lâu mới có thể móc tim móc phổi ra nói chuyện. Nhưng nhìn thấy Lục Chẩm Thu cảm giác liền không quá giống nhau, hoặc có lẽ bởi vì nàng là người mà Cận Thủy Lan thích, cũng có lẽ là khí chất trên người của Lục Chẩm Thu, ôn nhu nhàn nhã, rất biết tâm tình, nhìn vào chính là loại người có thể yên tâm kết giao.

Lục Chẩm Thu thấy hai người trêu ghẹo lẫn nhau liền mỉm cười: "Bạch lão sư cùng Cận lão sư quen biết rất lâu rồi đi?"

"Cũng không hẳn." Bạch Miêu nói: "Mới vừa viết văn đã quen biết, khi đó Cận lão sư nhà cô còn là một tiểu ngây thơ, muốn tìm người xem văn cũng không biết tìm ai, liền đi đăng bài trên diễn đàn, vừa vặn tôi thấy được, kết bạn với cậu ấy, cho nên quen biết."

2

Hồi tưởng khi đó cũng thật là, tuổi trẻ non nớt, một lòng nhiệt huyết.

Bất quá hiện tại Cận Thủy Lan đã đứng ở trên đỉnh núi của cái vòng tròn này.

Lục Chẩm Thu nghe đến nhập thần, không chú ý cô ấy nói là Cận lão sư nhà nàng, ngược lại Cận Thủy Lan nghe được, ở dưới bàn đá Bạch Miêu một cước, Bạch Miêu nhe răng trợn mắt, xoa xoa chân.

2

Rất nhanh BBQ đã lên, hơi nóng bốc lên, kèm theo mùi vị hạt mè, Lục Chẩm Thu cắn một miếng sương sụn, đặc biệt thơm, Bạch Miêu lại đi mua mấy lon bia, Cận Thủy Lan nhíu mày: "Tôi không thể uống."

Cô là lái xe tới.

Bạch Miêu nói, "Không cần cậu uống, Thu Thu, chúng ta uống nào."

Chẩm Thu thấy cô ấy hứng thú như vậy, cùng cô ấy uống hai lon, Cận Thủy Lan nói về kế hoạch kịch truyền thanh và vấn đề thời gian, Bạch Miêu gật đầu: "Vậy cùng thời kỳ với cậu, bộ kia của cậu làm xong liền khởi công."

"Được." Cận Thủy Lan nói: "Có cần phải tung trailer trước không?"

Bạch Miêu suy nghĩ một hồi: "Tung đi, các cậu không phải có đội ngũ chuyên môn sao, đến lúc đó đưa Thu Thu đến bộ phận ghi âm, còn một nhân vật khác tôi muốn tìm Noãn Noãn."

Bạch Noãn Noãn, hiện đang là một trong ba lưu lượng lớn nhất trong giới phối âm, cũng là do Kỷ Tử Bạc nâng lên, quan hệ với đoàn làm phim của bọn họ vô cùng tốt đẹp, Lục Chẩm Thu không nghĩ tới sẽ cùng Bạch Noãn Noãn đáp diễn, rốt cuộc nàng chỉ là một người mới, nhất thời sững sờ, Bạch Miêu hỏi nàng: "Cô không thích cô ấy sao?"

Lục Chẩm Thu hoàn hồn: "Thích."

Nàng nói: "Tôi rất thích, chỉ là tôi không có tác phẩm gì, cô ấy..."

"Ai nói không có tác phẩm." Cận Thủy Lan nói: "Cô trước đây không phải đã từng phối âm sao? Hơn nữa hiện tại còn có kịch truyền thanh của tôi, Chẩm Thu, tác phẩm chỉ đại biểu cho kinh nghiệm của một người, không phải toàn bộ, nếu như chúng tôi thật sự chỉ cần lưu lượng, đã sớm để cho Bạch Noãn Noãn cùng Triệu Thanh Hà đáp diễn, nhưng những gì chúng tôi cần là phù hợp."

1

Giọng nói của cô rất nghiêm túc: "Cô rất phù hợp với nhân vật này."

Lục Chẩm Thu quay đầu nhìn thấy ánh mắt cô, nghiêm túc lại ôn nhu, Lục Chẩm Thu trong lòng nảy lên ấm áp, khoảnh khắc đó bao bọc lấy thân thể nàng.

Những gì chúng tôi cần là phù hợp.

Cô rất phù hợp với nhân vật này.

Hốc mắt Lục Chẩm Thu hơi nóng lên, nàng bừng tỉnh nghĩ đến ngày đó Kỷ Tử Bạc nói muốn tìm nàng phối âm, thích âm thanh của nàng cũng là như này, tâm ấm mà rung động.

Là bởi vì nàng thích hợp, không phải vì bất kỳ nguyên nhân nào khác.

Bạch Miêu thấy ánh mắt hai người giao nhau, cô ấy rất thức thời cúi đầu, chuẩn bị lấy cái thẻ không cẩn thận đụng vào ly, cái ly lắc lư hai cái rồi ổn định, nhưng hai người bên kia đã dời đi tầm mắt.

Cô ấy nói: "Đúng vậy, vốn là vì phù hợp, Chẩm Thu, không ai phù hợp với nhân vật này hơn cô."

Khóe mắt Lục Chẩm Thu sáng lấp lánh, đuôi mắt hẹp dài đỏ lên, nàng gật đầu: "Cảm ơn Bạch lão sư cùng Cận lão sư, tôi khẳng định sẽ cố gắng nghiền ngẫm, nhất định không phụ kỳ vọng của mọi người."

Cận Thủy Lan liền yêu bộ dáng nghiêm túc này của nàng, mê người lại xinh đẹp, cô nhất thời xem đến phát ngốc, Bạch Miêu nói, "Tới nào, chúc chúng ta thành công làm một ly!"

Âm thanh phá vỡ ảo tưởng của Cận Thủy Lan, cô quay đầu, giơ lên cái ly cùng hai người cụng vào.

Thời gian còn lại Bạch Miêu cùng Lục Chẩm Thu giải thích một ít tình tiết trong cốt truyện, Lục Chẩm Thu còn đem theo quyển sổ đến, Bạch Miêu kinh ngạc cảm thán nàng chuyên nghiệp, Cận Thủy Lan cười cười, sờ đến điện thoại chơi một hồi, nhìn thấy đoàn làm phim đang nói chuyện liên hoan cuối tuần, Kỷ Tử Bạc hỏi cô có phải là buổi tối hay không, sau khi cô trả lời mới nhớ đến liên hoan của bạn cùng lớp cũng là cuối tuần buổi tối, cho nên trước tiên từ chối bữa tiệc của bạn cùng lớp, lớp trưởng đuổi theo hỏi, Cận Thủy Lan đành phải ra cửa gọi điện thoại, bảo Lục Chẩm Thu và Bạch Miêu tán gẫu trước.

Trước khi đi không quên nhìn đôi mắt Bạch Miêu, ý bảo cô ấy không nên quá phận.

Bạch Miêu cười, vẫy vẫy tay, cùng Lục Chẩm Thu tiếp tục thảo luận cốt truyện, cuối cùng cô ấy hỏi: "Chẩm Thu, hai năm nay sao cô không phối âm?"

Lục Chẩm Thu ngẩn ra nói: "Hai năm nay tôi không nhận được kịch bản gì."

Bạch Miêu tuy rằng trong lòng nghi hoặc, nhưng không nói cái gì: "Cô hiện đang ở cùng Cận lão sư sao?"

"Ừm, chúng tôi ở cùng một chỗ."

Bạch Miêu gật đầu: "Có cảm thấy cô ấy phiền toái không? Có rất nhiều chuyện ảnh hưởng đến cô?"

Lục Chẩm Thu suy nghĩ một hồi, chuyện của Cận Thủy Lan còn không nhiều bằng nàng, mỗi ngày còn phải làm phiền Cận Thủy Lan dắt Mao Mao xuống lầu tản bộ, nàng lắc đầu: "Không, Cận lão sư rất tốt."

Cũng chỉ có Lục Chẩm Thu cảm thấy rất tốt đi.

Cô ấy còn nhớ có một lần đại hội tác giả, bất hạnh cùng Cận Thủy Lan an bài ở chung một phòng tiêu chuẩn, cái gì mặc đồ ngủ phải mặc áo tay dài, không cho phép mặc áo tay ngắn, cái gì nước hoa không cần phun quá nhiều, khoảng cách giữa hai giường đều có thể ngửi được hương vị, cái gì đèn đầu giường phải dùng vải che, bằng không chói mắt, ở trong phòng không nên ăn đồ ăn vặt, sẽ rất ồn ào.

4

Mấy ngày đó cô ấy ăn mì gói đều phải trốn Cận Thủy Lan.

Sợ cô.

2

Hiện tại Lục Chẩm Thu cư nhiên nói không phiền toái?

Chậc chậc, người này thật đúng là đối với người mình thích rất dung túng, Bạch Miêu hâm mộ nói: "Thật tốt."

1

Lục Chẩm Thu khó hiểu: "Cái gì thật tốt?"

Bạch Miêu cắn răng: "Cận lão sư thật tốt."

1

Lục Chẩm Thu cười: "Cô ấy rất tốt, bình thường còn giúp tôi dắt chó đi dạo."

Bạch Miêu nghẹn họng.

Vài giây sau, cô ấy phản ứng lại: "Cậu ấy cho phép cô nuôi chó sao?"

Không đúng không đúng, không chỉ là cho phép nàng nuôi chó, còn giúp nàng dắt chó đi dạo?

Cận Thủy Lan đáng chết!

Bạch Miêu hộc máu.

Cô ấy nhìn về phía cửa, Cận Thủy Lan cúp điện thoại trở về, điện thoại đặt lên bàn, hỏi Lục Chẩm Thu: "Cuối tuần đoàn làm phim tụ tập ăn cơm cô vẫn còn nhớ chứ?"

Lục Chẩm Thu gật đầu: "Còn nhớ, tôi đã xin nghỉ phép với quản lý viên."

Cận Thủy Lan cười: "Được rồi, cuối tuần chúng ta cùng nhau đi."

Lục Chẩm Thu suy nghĩ: "Liên hoan bạn cùng lớp của cô..."

"Không đi." Cận Thủy Lan nói: "Không rảnh."

1

Bạch Miêu chậc một tiếng.

Nơi nào là không rảnh, còn không phải là người mình thích muốn đi đâu liền đi theo nàng sao?

1

Cô ấy nói, "Vậy thì tôi cũng đi."

Cận Thủy Lan quay đầu nhìn cô ấy: "Không phải cậu không thích liên hoan sao?"

Bạch Miêu gật đầu: "Tôi tìm Tử Bạc có chút việc."

Cận Thủy Lan ồ một tiếng, các nàng ngồi yên một lát, Bạch Miêu nói: "Đi đâu ăn cơm vậy?"

"Chưa quyết định." Cận Thủy Lan nói: "Tử Bạc nói muốn đi thịt nướng hoặc là tiệm lẩu."

Bạch Miêu chỉ vào đây: "Nơi này không phải tiện rồi sao, có thể nướng BBQ, bên trong còn có lẩu."

Cận Thủy Lan cũng cảm thấy nơi này hoàn cảnh không tệ, cô hỏi Lục Chẩm Thu, người kia gật đầu, Cận Thủy Lan nói: "Được, tôi trở về sẽ nói với Tử Bạc một tiếng."

Cô nói xong ăn luôn một lát khoai tây cuối cùng, Lục Chẩm Thu nói: "Tôi đi tính tiền."

Bạch Miêu đứng dậy: "Tôi đi cho."

Cô ấy vừa nói vừa liều mạng dùng ánh mắt ra hiệu cho Cận Thủy Lan, chính là muốn để cho cô động đậy, cho cô ấy một cái cơ hội biểu hiện, Cận Thủy Lan nhận được ám chỉ, nói: "Ừm, Chẩm Thu, cô đi đi."

Lục Chẩm Thu cười nói: "Được."

Cận Thủy Lan nhìn về phía Bạch Miêu: "Cậu ngồi đi."

Bạch Miêu nhìn bóng lưng Lục Chẩm Thu rời đi kinh hô: "Cậu theo đuổi người ta, ăn cơm còn để cho người ta trả tiền?"

Cận Thủy Lan nghiêng đầu, hỏi lại: "Không được sao?"

Bạch Miêu sửng sốt: "Cậu có biết cậu đang làm gì không?"

Cận Thủy Lan vân đạm phong khinh: "Đang ăn cơm mềm."

Bộ dạng vô tội này khiến Bạch Miêu nghẹn nửa ngày, vẫn là không nhịn được nói: "Cậu —— thật —— trâu —— bò ——"

1

*****

Bạch Miêu: Như vậy cũng có thể theo đuổi được lão bà sao? Tôi đây phát sóng trực tiếp sẽ ăn bàn phím.

Cận Thủy Lan: Lão bà, đưa cho cậu ấy một cái bàn phím đi.

Lục Chẩm Thu:......