Đầu óc Lục Chẩm Thu ngốc vài giây, không nhúc nhích, cứ như vậy lẳng lặng đứng ở ngoài cửa sổ nhìn bên trong, gió đêm thổi lên, Hoa Lạc xoa cánh tay nói: "Có chút lạnh, chúng ta mau vào..."

Lời còn chưa dứt, nhìn Lục Chẩm Thu sửng sốt, cô ấy nhìn theo tầm mắt của Lục Chẩm Thu, sau đó trợn to mắt: "Mẹ nó!"

Đó không phải là Đường Nghênh Hạ sao? Trong lòng ngực Đường Nghênh Hạ là ai? Nhìn có chút tương tự Dư Ôn.

Hoa Lạc đã xem ảnh Dư Ôn, nhưng chỉ lướt qua không nhìn kỹ, bây giờ cách xa mười tám mét cộng thêm một lớp kính dày, cho nên rất mơ hồ, cô ấy quay đầu: "Thu Thu, đó là Dư Ôn sao?"

Cận Thủy Lan đứng sau lưng các nàng, mở miệng nói: "Hai người cũng biết Đường Nghênh Hạ?"

1

"Đâu chỉ biết!" Hoa Lạc lỡ miệng nói: "Cô ấy cùng..."

Lục Chẩm Thu giữ chặt Hoa Lạc, nói: "Có biết."

Giọng nói của nàng cực kỳ lãnh đạm, ánh mắt bình tĩnh như nước, nhưng tầm mắt không rời khỏi bàn bên kia, Cận Thủy Lan nói: "Vậy có cần qua chào hỏi không?"

Lục Chẩm Thu mím môi, sắc mặt hơi trắng, âm thanh cứng rắn: "Không cần."

Hoa Lạc thấy Đường Nghênh Hạ và Dư Ôn động chạm lẫn nhau liền một bụng lửa, nếu không phải bị Lục Chẩm Thu giữ chặt, cô ấy phỏng chừng đã xông lên trước hỏi, Lục Chẩm Thu nói: "Chúng ta mau vào thôi."

Cận Thủy Lan liếc nhìn Đường Nghênh Hạ đang ngồi bên cửa sổ, không nói gì, cùng Lục Chẩm Thu và Hoa Lạc đi vào, thật trùng hợp, vị trí của các nàng nằm ở hai ghế dài phía sau Đường Nghênh Hạ.

1

Nhóm các nàng có ba người, không muốn bàn quá lớn, liền ngồi trên ghế dài, bất quá cứ như vậy, sau khi ngồi xuống Đường Nghênh Hạ không có khả năng nhìn thấy Lục Chẩm Thu.

Bàn bên kia của Đường Nghênh Hạ có rất nhiều người, ngoại trừ Dư Ôn, Lộc Ngôn, còn có mấy người Lục Chẩm Thu quen biết, là diễn viên phối âm trong giới, Đường Nghênh Hạ có một bộ kịch truyền thanh đang chế tác, cho nên thừa dịp gặp Lộc Ngôn liền gọi mọi người cùng ra ngoài ăn cơm, trên bàn hai chai rượu vang đỏ đã thấy đáy, sắc mặt mọi người đều hồng nhuận, nhất là Dư Ôn, cô ấy vừa mới ngã vào lòng ngực Đường Nghênh Hạ, đứng dậy cười nói: "Xin lỗi Hạ Thần, em uống nhiều quá."

"Không sao." Đường Nghênh Hạ nói: "Lát nữa chị đưa em về."

8

Ánh mắt Lộc Ngôn vừa chuyển, cười: "Hạ Thần đúng là biết săn sóc."

Một người khác chen vào nói: "Vậy cũng không nhìn xem là đối với ai, Hạ Thần đối với chúng ta có săn sóc sao? A — không có."

Những người khác trên bàn ăn dùng ánh mắt ái muội nhìn hai người, đều biết Đường Nghênh Hạ gần đây cùng Dư Ôn thân thiết, tuy rằng hai người còn chưa xác định quan hệ, nhưng trong mắt mọi người đã chắc tám chín phần, cho nên mới dám trêu chọc bọn họ như vậy.

Đường Nghênh Hạ cũng không giải thích, chỉ cười cười, Dư Ôn liếc nhìn thần thái của cô, mượn rượu cọ cọ vào người cô.

Cô gái đối diện Lộc Ngôn ho khan một tiếng, nghẹn cười, tách ra đề tài: "Tiểu Lộc hôm nay không phát livestream sao?"

Lộc Ngôn nói: "Hôm nay nghỉ ngơi."

Cô gái bên cạnh lại hỏi: "Tiểu Lộc, tôi nghe nói Cận lão sư hẹn gặp cô để bàn bạc về tác phẩm mới của cô ấy sao?"

Mặt của Lộc Ngôn rõ ràng đỏ lên, bộ dáng thật ngượng ngùng, cô nói: "Còn chưa quyết định, chỉ là Kỷ lão sư cùng tôi nhắc qua một chút."

Kỷ lão sư là Kỷ Tử Bạc, có đội ngũ kịch truyền thanh chuyên nghiệp, tất cả các bộ kịch truyền thanh của Cận Thủy Lan đều do cô ấy chế tác, cô ấy cũng giúp đỡ cho rất nhiều diễn viên phối âm mới vào nghề. Lúc trước khi Bạch Noãn Noãn còn là người mới, cô ấy mạnh dạn mời Bạch Noãn Noãn đến thử sức, dưới tình huống không có người coi trọng, đưa Bạch Noãn Noãn vào giới phối âm, chưa đầy ba năm, Bạch Noãn Noãn đã là một trong ba đầu sỏ phối âm.

Bao nhiêu người mơ ước hợp tác với cô, dù chỉ là phối âm cho vai phụ, cũng đã tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, lần này Cận Thủy Lan còn chưa viết xong văn đã bị định ra các loại bản quyền, kịch truyền thanh tất nhiên là không cần phải nói, khẳng định vẫn là Kỷ Tử Bạc làm giám chế, tham gia tuyển chọn diễn viên phối âm, kỳ thật là Lộc Ngôn chủ động đi thử âm, ngày đó cùng Kỷ Tử Bạc nói chuyện phiếm bị người ta nhìn thấy, cho nên mới có tin đồn này, sau đó liền thành Lộc Ngôn sẽ tham gia vào một bộ kịch truyền thanh mới.

Lộc Ngôn không giải thích, mặc cho lời đồn đãi lan truyền trong giới.

Cô ta quá hiểu vòng tròn này, tin rằng lấy fans cùng sức ảnh hưởng của mình, cộng thêm những tin đồn kia, đến lúc đó đoàn làm phim chỉ có thể lựa chọn cô ta.

Lộc Ngôn nhấp một ngụm rượu, nghe được cô gái bên cạnh nói: "Quá hâm mộ Tiểu Lộc, có thể được tham gia kịch của Cận lão sư."

Một người khác cũng nói: "Đó cũng do Tiểu Lộc của chúng ta quá ưu tú."

Nói xong còn chép miệng: "Bất quá nói thật, Cận lão sư thật lợi hại, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy bách hợp văn còn chưa mở đã được mua bản quyền điện ảnh."

Xác thực như thế, mặc dù thị trường điện ảnh bách hợp đã mở ra, nhưng hầu hết vẫn là tác phẩm cũ cùng danh tiếng tương đối tốt mới được tiến hành cải biên, còn loại mù quáng cái gì cũng chưa viết đã mua bản quyền điện ảnh.

Ở trong giới bách hợp, đúng là lần đầu tiên.

Những người khác gật đầu, tán gẫu đến hưng trí bừng bừng, chỉ có Đường Nghênh Hạ ngồi tại chỗ, cúi đầu siết chặt cái ly, sườn mặt căng thẳng, ánh mắt hơi lạnh, cô rót một ly rượu, mượn tư thế uống rượu để che giấu cảm xúc không vui cùng ghen tị đến sắp phát cuồng.

"Đừng chỉ nói Cận lão sư, Hạ Thần của chúng ta cũng không tệ." Một trong những diễn viên phối âm vòng đề tài trở lại, nói: "Bộ kịch mới của Hạ Thần cũng sắp ra mắt, tôi thấy rất nhiều người trong giới đang tuyên truyền nó."

Đường Nghênh Hạ nặn ra một nụ cười: "Đó là do mọi người nâng đỡ."

"Mới không phải." Cô gái lúc trước tiếp tục nói: "Vẫn là Hạ Thần lợi hại, tôi nghe nói Hạ Thần còn có hai bộ tiểu thuyết đang thảo luận để ra mắt điện ảnh đúng không?"

1

Đường Nghênh Hạ đưa mắt liếc nhìn Dư Ôn, tay nắm chặt cái ly, hướng mọi người mỉm cười: "Còn đang nói chuyện."

Dư Ôn quay đầu, trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra nhìn Đường Nghênh Hạ.

Cuộc đối thoại đứt quãng, nghe không rõ ràng, Lục Chẩm Thu ngồi ở vị trí dựa vô trong, ngẫu nhiên nghe thấy bên kia truyền đến một chút tiếng cười nói vui vẻ, sắc mặt nàng tái nhợt, tay vẫn luôn nắm chặt, móng tay véo vào lòng bàn tay, đau đến hoảng hốt.

Hoa Lạc kêu: "Thu Thu?"

Lục Chẩm Thu ngẩng đầu, đuôi mắt đỏ ửng rõ ràng, cổ họng nàng nghẹn lại: "Hửm?"

Âm thanh hơi thấp khiến Cận Thủy Lan ngước mắt lên nhìn nàng, Hoa Lạc hỏi: "Có muốn đi vệ sinh không?"

Lục Chẩm Thu mãi mới hoàn hồn, nàng đứng dậy nói với Cận Thủy Lan: "Cận lão sư, tôi đi vệ sinh một lát."

Hoa Lạc vội vàng nói: "Tôi sẽ đi cùng cô ấy."

Cận Thủy Lan cúi đầu tiếp tục nhìn thực đơn, nhẹ nhàng ừm một tiếng.

Hoa Lạc cùng Lục Chẩm Thu đi vào phòng vệ sinh, trên đường cô ấy nhịn không được: "Đường Nghênh Hạ kia có ý gì? Cùng Dư Ôn ái muội như vậy là sao? Có phải còn chuẩn bị hôn một cái trước mặt cậu không!? Tôi thật sự thấy ghê tởm, cơm đã ăn đều muốn nôn ra, vừa rồi nếu cậu không ngăn cản, tôi sẽ đi lên xé xác cô ta!"

Cô càng nói lửa giận càng hừng hực, Lục Chẩm Thu luôn đè nén cảm xúc, tuy rằng đã chuẩn bị tốt, nhưng giữa hai người chung quy vẫn chưa đề cập tới hai chữ kia, nàng nhắm mắt lại, đột nhiên trong lòng chua xót.

Lục Chẩm Thu chịu đựng cảm xúc vọt vào phòng vệ sinh, hai tay gắt gao chống đỡ bồn rửa mặt bên cạnh, gân trên mu bàn tay nhô lên, thân thể căng chặt đến phát đau.

Hoa Lạc thấy thế kêu: "Thu Thu."

Nhìn bộ dạng này của nàng, Hoa Lạc đau lòng đến rơi lệ, Lục Chẩm Thu lại cắn môi, đem đáy mắt toả sáng trong suốt bức trở về, nàng ngửa đầu, chớp mắt mãnh liệt, hít thở sâu, dùng tay quẹt đi nước mắt nóng rực sắp rơi xuống, mặt tái nhợt như tờ giấy, đuôi mắt đỏ bừng càng thêm rõ ràng.

Thật lâu sau, nàng mở ra vòi nước, hứng một ít tạt lên mặt, bọt nước lạnh lẽo, từ đầu ngón tay thẩm thấu vào da thịt, lạnh đến nỗi nàng phải cắn chặt răng, thân thể run rẩy.

Hoa Lạc vỗ vai nàng: "Thu Thu."

Lục Chẩm Thu nghiêng đầu, cằm còn dính vài giọt nước, nàng dùng giọng khàn khàn nói: "Tôi không sao."

Hoa Lạc lo lắng: "Thật không sao chứ?"

Lục Chẩm Thu gật đầu, nàng nói: "Hoa Lạc, cậu về bồi Cận lão sư trước đi."

"Vậy còn cậu..."

Lục Chẩm Thu nói: "Lát nữa tôi sẽ trở về."

Hoa Lạc đành phải ừm một tiếng, lưu luyến mỗi bước đi, thấy tâm tình Lục Chẩm Thu dần dần ổn định mới rời khỏi phòng vệ sinh.

Lục Chẩm Thu nghe thấy tiếng cửa khép lại quay đầu nhìn túi xách, từ bên trong lấy mỹ phẩm ra, nhìn người trong gương mặt đầy nước, thần sắc tái nhợt lại chật vật, nàng hé miệng, cánh môi bị cắn rách, môi lưỡi tràn ngập màu đỏ thẫm, Lục Chẩm Thu cúi đầu súc miệng, vài phút sau ngẩng đầu lên trang điểm.

Trang điểm đậm hơn một chút so với bình thường.

Sau khi trang điểm xong, nàng đi ra khỏi phòng vệ sinh, không đi tìm Hoa Lạc và Cận Thủy Lan, mà đi thẳng tới bàn của Đường Nghênh Hạ. Đường Nghênh Hạ từ xa nhìn thấy một người đang đi đến, giống Lục Chẩm Thu, cô còn tưởng rằng mình uống nhiều sinh ra ảo giác, thẳng đến khi Lục Chẩm Thu đứng trước bàn cô mới cọ một chút đứng lên!

Nơi này đều là đồng nghiệp trong giới kịch truyền thanh, cũng có người quen biết Lục Chẩm Thu, Đường Nghênh Hạ vừa mới đỏ mặt đột nhiên trắng bệch, cô nhìn về phía Lục Chẩm Thu, nghe người bên cạnh kêu: "Thu Thu? Đã lâu không gặp! Gần đây cô phát triển ở đâu!"

"Thật sự là Thu Thu! Lại xinh đẹp hơn rồi!"

Lục Chẩm Thu trang điểm nhìn không ra dáng vẻ tái nhợt, đôi mắt trong suốt, ánh sáng phản chiếu tạo nên màu sắc xinh đẹp, không chỉ có Đường Nghênh Hạ đứng lên, Dư Ôn cũng đứng lên theo, còn có Lộc Ngôn.

Lộc Ngôn là người duy nhất ở đây biết tâm tư Dư Ôn, cũng là người duy nhất biết Lục Chẩm Thu là bạn gái của Đường Nghênh Hạ.

Lục Chẩm Thu đứng trước mặt bọn họ, vài người khác hàn huyên, hỏi han, Lục Chẩm Thu lại nhìn thẳng Đường Nghênh Hạ, Đường Nghênh Hạ cùng nàng nhìn nhau hai giây, rất nhanh di chuyển tầm mắt.

Cô gái ngồi bên cạnh Lộc Ngôn nói: "Này, Thu Thu, cô cũng đến ăn cơm sao?"

Giọng của Lục Chẩm Thu khàn khàn, nàng gật đầu: "Ừ, trùng hợp."

"Thật đúng là trùng hợp!" Một người khác đáp lại: "Thu Thu, bây giờ cô vẫn còn ở nền tảng đó sao?"

Ban đầu khi nàng qua đó ký hợp đồng đã có người không coi trọng, vấn đề của nền tảng mới quá nhiều, không ổn định, tất cả mọi người đều khuyên nàng nên suy nghĩ kỹ, nhưng Đường Nghênh Hạ lại liên tục tẩy não nàng, tuy rằng vấn đề nhiều, nhưng không gian phát triển lớn, không ổn định, cơ hội cùng nguy hiểm vốn là cùng tồn tại, quan trọng nhất người phụ trách là bạn của Đường Nghênh Hạ.

Lục Chẩm Thu bất chấp qua đó, kết quả người phụ trách từ chức còn sớm hơn nàng.

2

Nàng bật cười: "Không còn nữa, tôi thay đổi nền tảng."

"Đổi cái nào vậy?" Những người khác hứng thú: "Nền tảng lớn hay nền tảng nhỏ?"

Lục Chẩm Thu nói: "Còn chưa ký hợp đồng."

Mọi người đều hiểu ý, Lục Chẩm Thu trả lời bọn họ xong nhìn về phía Đường Nghênh Hạ nói: "Hạ Thần cũng ở đây à."

"Đúng vậy." Có người cười nói: "Thu Thu cũng biết Hạ Thần sao!"

Bàn tay đang buông thõng bên người của Đường Nghênh Hạ nhanh chóng siết chặt, lòng bàn tay bị móng tay chọc vào phát đau, mặt đầy căng thẳng, giương mắt nhìn Lục Chẩm Thu, nhất thời không rõ câu tiếp theo của nàng sẽ nói cái gì.

Nàng sẽ tiết lộ mối quan hệ của bọn họ sao?

3

Ở thời điểm như vậy?

Những người khác biết sẽ nghĩ như thế nào? Đến tai độc giả, hình ảnh cô duy trì trong nhiều năm qua sẽ sụp đổ phải không? Đường Nghênh Hạ nghĩ đến khả năng có thể xảy ra liền cả người lạnh lẽo.

Lục Chẩm Thu đem thần sắc của cô nhìn đến rõ ràng, mở miệng nói: "Có quen biết, trước kia từng hợp tác cùng nhau làm một bộ kịch truyền thanh."

Đường Nghênh Hạ thở ra một hơi, thân thể căng thẳng đến cực hạn dần dần thả lỏng, Lộc Ngôn liếc nhìn Dư Ôn rồi nói với Lục Chẩm Thu: "Thu Thu trí nhớ thật đúng là tốt, bất quá Hạ Thần chưa chắc nhớ rõ, dù sao cũng chỉ là một vai phụ nhỏ."

Bàn ăn bởi vì những lời này nhất thời có hương vị giương cung bạt kiếm, mọi người nhìn Lộc Ngôn, lại nhìn Lục Chẩm Thu, không nghĩ tới hai người làm sao có mâu thuẫn.

Nghe ý tứ của Lộc Ngôn, có chút coi thường Lục Chẩm Thu.

7

Cũng đúng, Lục Chẩm Thu ở trong giới phát triển vẫn luôn không lạnh không nóng, so với Lộc Ngôn, là không bằng, nhưng mọi người trong giới, cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, không cần thiết phải đem quan hệ cứng nhắc như vậy.

Lục Chẩm Thu lại không để ý, thuận theo lời Lộc Ngôn nói: "Đúng vậy, Hạ Thần không nhất định nhớ rõ."

Dư Ôn hòa giải: "Gần đây Hạ Thần bận rộn như vậy, không nhớ rõ cũng rất bình thường, bất quá tôi nghĩ, khẳng định quên không được, Thu Thu xinh đẹp như vậy, xem rồi khó quên."

Mọi người nhất thời không biết nên theo Lộc Ngôn hay là theo Dư Ôn nói tiếp, cũng may Đường Nghênh Hạ mở miệng, cô nói: "Không quên, vừa lúc còn có chút việc muốn tìm cô, chúng ta đi bên cạnh nói chuyện."

Lục Chẩm Thu gật đầu: "Được."

Những người khác chờ hai người đi khỏi liền thì thầm: "Hạ Thần tìm Lục Chẩm Thu làm gì?"

"Chẳng lẽ Hạ Thần muốn tìm Lục Chẩm Thu phối âm kịch mới?"

"Đừng nói bậy, kịch mới không phải là tìm Lộc Ngôn sao?"

Hai người bị thảo luận đã đi ra khỏi đại sảnh, đứng dưới một gốc cây bên ngoài khách sạn, Đường Nghênh Hạ nhíu mày: "Sao em lại tới đây?"

Lục Chẩm Thu liếc nhìn thần sắc của cô: "Ăn cơm với bạn, còn chị thì sao?"

Đường Nghênh Hạ dư quang liếc nhìn bàn của mình, có hai người đang nhìn mình, cô đứng trước Lục Chẩm Thu, che khuất tầm mắt mọi người: "Chị cũng vậy, buổi tối đoàn làm phim liên hoan."

Lục Chẩm Thu gật gật đầu, hỏi: "Còn Dư Ôn thì sao? Cũng là diễn viên phối âm trong kịch truyền thanh của chị sao?"

Đường Nghênh Hạ nhíu mày nói: "Cô ấy là một trong những nhà đầu tư."

Lục Chẩm Thu ghé mắt: "Đầu tư? Đầu tư cái gì? Đầu tư thân thể sao?"

Đường Nghênh Hạ kinh ngạc hai giây, thái độ không vui, dường như tức giận: "Em nói bậy cái gì vậy?"

 

Lục Chẩm Thu thần sắc bình tĩnh, âm thanh bọc gió, lạnh lùng: "Em nơi nào nói bậy?"

Trong ấn tượng, Lục Chẩm Thu vẫn luôn ôn hòa, cãi nhau cũng sẽ không cuồng loạn, Đường Nghênh Hạ đã quen với thái độ ôn nhu của nàng, đột nhiên nghe thấy những lời này có chút không quen.

Đường Nghênh Hạ đè nén cảm xúc nói: "Thu Thu, giữa chị và Dư Ôn không có chuyện gì, không phải chị đã giải thích với em rồi sao? Chị và cô ấy..."

"Chúng ta chia tay đi." Đột nhiên một câu nói vang lên, Đường Nghênh Hạ phát ngốc: "Cái gì?"

Lục Chẩm Thu: "Tôi nói, chúng ta chia tay."

Đường Nghênh Hạ tiến gần nàng một bước: "Vì cái gì?"

7

Lục Chẩm Thu hít sâu: "Tôi không muốn một tình yêu không thể nhìn thấy ánh sáng."

"Chúng ta không phải không thể nhìn thấy ánh sáng!"

"Vậy bây giờ chị dám nắm tay tôi sao?!" Lục Chẩm Thu giương mắt, đáy mắt nổi lên ánh lửa, sáng quắc mà cực nóng, hai người tuy rằng đứng dưới tàng cây, nhưng bàn của Đường Nghênh Hạ gần sát cửa sổ, mọi người nhìn chằm chằm bên này, lòng bàn tay của Đường Nghênh Hạ toát mồ hôi, cô thấp giọng nói: "Thu Thu, đừng náo loạn nữa."

5

Lục Chẩm Thu nói: "Không dám phải không?"

Nhưng cô lại có thể để Dư Ôn dựa vào bả vai cô, nằm trong lòng ngực cô.

Lục Chẩm Thu âm thanh lạnh lùng: "Chia tay đi."

1

Nàng nói xong cũng không quay đầu lại, Đường Nghênh Hạ bất chấp nhiều người nhìn như vậy, từ phía sau kéo cổ tay Lục Chẩm Thu, trầm giọng nói: "Không được! Chị không đồng ý!"

Lục Chẩm Thu quay đầu nhìn cô, bóng cây loang lổ, bao phủ Đường Nghênh Hạ trong bóng tối, nàng đột nhiên nghĩ đến lần đi lều ghi hình, Đường Nghênh Hạ nửa đêm ở bên ngoài chờ nàng, cũng là đứng dưới một cái cây, khi đó nàng nhìn thấy Đường Nghênh Hạ lòng tràn đầy ấm áp, không thể chờ đợi muốn ôm cô, hiện tại chỉ còn lại đau thấu tim gan cùng đau thấu xương, còn có kháng cự tới gần.

Ngực tràn ngập chua xót, hốc mắt nóng lên, Lục Chẩm Thu đứng trước mặt Đường Nghênh Hạ nói: "Tôi không phải đang trưng cầu sự đồng ý của chị, tôi là đang thông báo cho chị."

8

Âm thanh của nàng có chút run rẩy, nhưng rất kiên định lại rõ ràng, Lục Chẩm Thu hất tay Đường Nghênh Hạ ra, nhẹ giọng nói: "Chúng ta chia tay."

2

*****

Đường Nghênh Hạ: Lão bà muốn cùng tôi chia tay.

1

Cận Thủy Lan: Cảm ơn, về sau là lão bà của tôi.