Sợ Lâm Thiên Dược chi không nổi tiền thuốc, Phó đại phu để hắn tự hái thảo dược mà dùng.

Kỷ Đào đột nhiên đưa tay nắm chặt bả vai, vừa nãy phút chốc rối ren, nàng không rảnh quan tâm bả vai bị ong chích.

Lúc này, buông lỏng ra chỉ cảm thấy chổ nào cũng đau.

“Ngươi sao vậy? Bị thương rồi?” Lâm Thiên Dược có chút cấp bách, thấy nàng ôm vai, duỗi tay định kéo tay nàng ra.

Kỷ Đào hơi thụt lại.

Lâm Thiên Dược sững lại.

“Ta muốn xem xem ngươi bị thương nặng hay không?”Lâm Thiên Dược trợn tròn mắt.

“Lúc đó ngươi cứu ta, giờ chỉ muốn báo đáp ngươi thôi.

”Hắn lại nói.

Kỷ Đào đau đến mức cau mày, nghe vậy thuận miệng: “Chuyện nhỏ như trở bàn tay thôi.


”Lâm Thiên Dược đột nhiên đứng dậy đi ra ngoài.

“Đợi ở đây.

”Kỷ Đào tựa người vào gốc cây, nhất thời nghe được tiếng lá xào xạc chung quanh cùng tiếng côn trùng không rõ, nhưng nàng cảm thấy thật an tĩnh, tựa hồ thiên địa chỉ còn lại một mình nàng.

Bả vai vẫn còn hơi đau, Kỷ Đào đột nhiên thấy bóng người trước cửa động, nhìn thử, Lâm Thiên Dược quay lại rồi, trên tay cầm một nắm lá xanh biếc có răng cưa, Kỷ Đào nhìn thấy, trong lòng nhẹ nhõm, cầm lấy, nhai nó, nhìn phía Lâm Thiên Dược, chỉ thấy hắn đã sớm quay sang hướng khác.

Kỷ Đào đắp thảo dược lên lên vai, phủ lên vết tấy đỏ, hồi lâu sau một cơn gió mát lạnh thổi qua, lúc này mới cảm thấy hô hấp thông thuận hơn nhiều.

“Đa tạ ngươi.

” Kỷ Đào giọng chân thành.

Lâm Thiên Dược cầm lấy tay nải, đứng dậy: “Đi thôi, lâu như vậy rồi, chắc không có chuyện gì nữa đâu.

”Nói xong không để Kỷ Đào từ chối, cứ vậy đỡ nàng lên, hai người từ từ đi vào rừng.

Kỷ Đào được hắn đỡ, Lâm Thiên Dược cao hơn nàng cả cái đầu, tuy thấy bờ vai ốm yếu, nhưng lại hết sức vũng vàng, khiến người ta an tâm.

Nhìn thấy hắn quải trên quải dưới tay nải, lại nhớ đến những dược liệu hắn vừa hái được, liền hỏi: “Ngươi biết thảo dược?”“Biết một chút, ta quanh năm sanh bệnh, lại mua không nổi dược liệu, Phó đại phu để ta hái thảo dược bán cho ông ta, lâu dần cũng biết.

”Thanh âm của Lâm Thiên Dược trầm trầm vang lên giữa cánh rừng.

“Nhà ta nghèo, ngươi biết đấy.

” Hắn dường như đang mỉm cười.

“Cha mất sớm, ta thì đau ốm liên miên, gia tài có lớn cỡ nào cũng không đủ tiêu, năm đó cha ta bệnh rất lâu mới ra đi, đã đào rỗng gia tài! mặc dù cũng không phải gia tài gì.

Kỷ Đào lẳng lặng lắng nghe, đầu nàng có chút choáng, đã không nhìn rõ đường đi dưới chân nữa, từng bước từng bước theo Lâm Thiên Dược đi, lúc lâu mới nói: “Ngày qua ngày sẽ tốt lên thôi.

”“Ta còn muốn đọc sách.


” Lâm Thiên Dược lại nói, tay lại siết chặt một chút, nhìn sắc trời, khẽ cau mày.

“Có phải rất buồn cười không? Nghèo đến mức không có gì ăn, còn đọc sách gì chứ? Giấy bút còn không mua nổi.

”Lâm Thiên Dược dần trầm giọng xuống.

Kỷ Đào có chút bần thần, bên tai nghe thanh âm trầm ổn của Lâm Thiên Dược, cảm giác bả vai đau nhói, đầu óc bắt đầu hỗn độn lên.

“Không, bất kể chuyện gì, chỉ cần ngươi quyết tâm, cuối cùng cũng sẽ thành công thôi.

” Kỷ Đào đáp lại một câu.

“Thật sao?”“Thật, quyết tâm là tốt, tốt hơn là sống một đời vô tri vô giác.

” Kỷ Đào nghe bản thân nói vậy, không biết nói cho Lâm Thiên Dược nghe hay chính bản thân nàng.

Lúc này sắc trời đã tối, sân nhà Kỷ gia lại một mảng ầm ĩ, thì ra Phó đại phu đến nói Kỷ Đào bị tách ra trên núi, Kỷ Duy đang tập hợp người trong thôn định đi tìm.

Về tới thôn, Lâm Thiên Dược cũng đã buông nàng ra, lúc này Kỷ Đào cũng đã tỉnh táo, họ vừa tới trời vừa sập tối, giờ nàng cũng có thể miễn cưỡng đi lại được, bả vai cũng bớt đau hơn, chắc dược liệu phát huy tác dụng rồi.

Đi ngang qua sân nhà Phó đại phu, nhìn thấy bên trong tối đen, Kỷ Đào hơi lo lắng, không phải vẫn chưa về chứ?Lúc Kỷ Đào sắp vào đến nhà, từ xa xa nhìn thấy Triệu Ngô thị đi về phía Kỷ gia, “Triệu thẩm tử! ”Triệu Ngô thị nghe thấy quay đầu, nhìn thấy Kỷ Đào, mặt liền nở nụ cười, lớn tiếng nói: “Ai da, Đào nhi cuối cùng cũng về rồi, cha con định đưa người trong thôn đi tìm con đấy.

”“Triệu thẩm tử.


” Lâm Thiên Dược gọi một tiếng.

Nhìn Kỷ Đào lại nói: “Vừa nãy ở đầu thôn thấy Kỷ cô nương, có vẻ như đang bị thương nên đã đưa nàng ấy về.

”“Ai da, bị thương rồi sao, mau về nhà đi, để Phó đại phu xem xem.

”Triệu Ngô thị nói rồi đến dìu Kỷ Đào đi về Kỷ gia.

Tiện thể không quên hỏi thăm Lâm Thiên Dược: “Tiểu tử Lâm gia, ngươi thân thể yếu ớt, về trước nghỉ ngơi đi.

”Lâm Thiên Dược lẳng lặng đứng tại chổ, nhìn Kỷ Đào được dìu đi ngày càng xa, bên tai vẳng lại tiếng nàng mơ mơ hồ hồ: “Bất kể chuyện gì, chỉ cần người quyết tâm, cuối cùng cũng thành công thôi.

”Kỷ Đào vừa tới sân, Triệu Ngô thị đã lớn tiếng nói: “Về rồi, về rồi.

Thôn trưởng, Đào nhi về rồi.

”.