“Đừng cản ta, ta nhanh chóng đi sang đó một chuyến, bây giờ còn kịp.” Khi nói chuyện Liễu thị có chút gấp gáp.Kỷ Đào bất đắc dĩ, bình tĩnh nói: “Nương, nương đừng vội.Chúng ta có thể nghĩ đến đó, Đại cữu mẫu chẳng lẽ không nghĩ ra được hay sao? Lại nói thêm, còn phần ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu nữa chứ.”Nghe vậy, Liễu thị không giãy giụa nữa, xoay người thở dài, dứt khoát quay lại phơi dược liệu, sau một lúc lâu mới nói: “E là bọn họ đã bàn bạc xong hết cả rồi, Đại cữu mẫu của con mới hứa thân.”Kỷ Đào không tỏ vẻ gì.Tuy bây giờ gia cảnh của Viên Tử Uyên khó khăn, nhìn qua thì tương lai không thể đong đếm được, sau này nói không chừng Liễu Hương Hương có thể vớt được danh chứ quan phu nhân.


Kỷ Đào thật sự muốn nói là, Liễu thị không cần phải lo lắng chuyện này làm gì, việc này có thành công hay không, thì sau này bà vẫn sẽ chịu tai tiếng.

Liễu thị đối với chuyện trong này, một chút lợi ích cũng không thể vớt ra, cớ gì phải làm vậy?Nàng thấy giữa hai hàng mày của Liễu thị đang nhíu chặt lại, Kỷ Đào nhịn không được mà khuyên nhủ: “Nương, nương yên tâm đi, Viên Tử Uyên nếu thật làm như vậy, bây giờ hắn ta nhận lấy ân huệ của đại cữu mẫu, sau này hắn ta nhất định sẽ báo đáp.”Liễu thị suy nghĩ một chút, gật đầu nói: “Cũng đúng.”Kỷ Đào thấy bà bình tĩnh lại, cũng nhẹ nhõm đi chút, thật ra nàng còn muốn nói là, chuyện nhà người khác, vẫn không nên nhúng tay vào.

Nhưng lại thấy nếu nói ra mấy lời này thì quá mức lạnh tình, Liễu gia đối với Kỷ Đào mà nói, cho dù đã qua nhiều năm cũng không quá thân thiết, chỉ là họ hàng.


Nhưng với Liễu thị mà nói, lại là người thân ruột thịt.“Cha con đâu rồi?” Liễu thị thăm dò nhìn nhìn, nghi hoặc hỏi.Kỷ Đào kể lại một cách ngắn gọn về những gì đã xảy ra ngày hôm nay, Liễu thị nghe xong, không nói gì về việc Dương Đại Viễn làm người khác bị thương, mà còn rất tò mò về kẻ xấu kia, nhíu mày hỏi: “Sao ông ta lại đến Lâm gia trộm đồ?”Kỷ Đào còn chưa nói gì, bà lại nói: “Vẫn là xây nhà bằng gạch xanh tốt hơn, nếu không thì hôm nay có thể ông ta đã lẻn vào nhà ta để ăn trộm rồi, mất trộm không quan trọng, chỉ sợ là ông ta sẽ khiến cho người khác bị thương.”Kỷ Đào tùy ý gật đầu.Liễu thị đứng dậy: “Nấu cơm thôi, cha con đến nha môn, có lẽ không thể về nhà sớm được, con muốn ăn món gì?”Đêm xuống, Kỷ Duy mới cùng mọi người trở về, tuy kẻ xấu kia đã bị thương, nhưng lại tự mình khai ra toàn bộ chuyện trộm cắp, ông ta nói rằng ông ta lẻn vào nhà Lâm Thiên Dược, cảm thấy nhà đó có thể nuôi một người đi học, tuy nhìn qua có vẻ xập xệ, nhưng trong nhà nhất định sẽ có ít bạc, khi đó nổi lên ý xấu.

Cuối cùng, ông ta đã bị huyện lệnh đại nhân tống vào tù.Trong thôn lại quay về với sự yên bình, mùi vị của năm tháng càng đậm, dưới tình hình như vậy, Dương gia lại truyền ra tin mừng, Dương Đại Thành và Phùng Uyển Phù, muốn thành thân.Mọi người cũng không cảm thấy bất ngờ, năm đó khi Dương Đại Thành cứu Phùng Uyển Phù, ở trong mắt mọi người, vốn chính là Dương Đại Thành mua một tức phụ từ trong tay mẹ mìn, chỉ chờ ngày tức phụ trưởng thành mà thôi.Ngày cưới được định vào ngày mồng tám tháng giêng, hiện giờ đã là tháng chạp, cũng không có ý định thân, còn phải chuẩn bị hôn kỳ gấp gáp như thế.Kỷ Đào nghe thấy tin này, hơi nhướng mày, nàng không để ý hôn kỳ trong tiểu thuyết của Phùng Uyển Phù và Dương Đại Thành vào ngày nào, nàng không quá chú ý vào mốc thời gian, dường như nàng chỉ nhìn sơ qua cốt truyện, đã trôi qua lâu như vậy rồi, phần lớn chi tiết nàng đều đã quên hết.Chỉ là chi tiết khi hai người họ thành thân thì Kỷ Đào vẫn còn nhớ tương đối rõ, rõ ràng là sau khi xây xong nhà mới, khi hai người thành thân xong thì vào nhà mới ở, còn bây giờ thì có một gian viện xây bằng gạch xanh, có vẻ như cốt truyện đã có sự thay đổi.Chỉ cần nghĩ như vậy, Kỷ Đào cũng không còn muốn biết vì sao lại trở thành như thế, dù sao thì cốt truyện có thể thay đổi, thì cũng có thể chứng minh rằng vận mệnh của nàng cũng có thể sửa lại được.


Còn có cả Lâm Thiên Dược, bây giờ cũng không nhìn ra hắn có chỗ nào giống một người sắp chết.Mấy hôm nay tâm trạng của Kỷ Đào rất tốt, Liễu thị cũng có thể nhìn ra được nàng đang rất vui vẻ, lại khác hoàn toàn với Kỷ Duy suốt ngày ôm mặt thở dài..