Sau khi Mộc Nghiêu dẫn xong lôi kiếp nhập thể, kinh mạch trong thân thể hắn nháy mắt đã bị tia sét màu đen đánh đến có vết rách, bất quá khi hắn dẫn chất lỏng màu trắng đặc sệt đi vào trong cơ thể để vận hành thì những vết rách đó của kinh mạch lại lập tức được chữa trị tốt, mà những kinh mạch đã được chữa trị lại càng thêm cứng cỏi.
Cứ như vậy một lần lại một lần, xuân đi đông tới, ở thời điểm luyện hóa một tia sét đen cuối cùng, dược lực của Linh Tiên Tham cũng còn thừa không có bao nhiêu, tu vi của hắn cũng lên tới Kim Đan hậu kỳ.

Thu công mở hai mắt, cảm thụ một chút liền nhảy ra Sinh Cơ Ngọc Tuyết Quan, sau lại đem nó thu vào nhẫn trữ vật, sau khi nhìn lướt qua bối cảnh trong huyền băng động, Mộc Nghiêu liền xoay người đi ra ngoài.
Ngoài động, Thiên Nhất đạo quân bối tay nghỉ chân ở bên ngoài trận pháp, hắn dường như biết hôm nay Mộc Nghiêu sẽ xuất quan: "Không tồi, kinh mạch, đan điền đều rộng và cứng cỏi hơn so với trước, linh lực cũng rõ ràng càng thêm tinh thuần" – Nói xong liền chậm rãi xoay người đưa lưng về phía tôn nhi: "Hai năm sau, Chung Hiểu bí cảnh liền phải mở, đến lúc đó con sẽ là người mang đội" - Nếu Phượng Minh đã khoẻ, vậy đi ra ngoài xuất hiện nhiều một chút, rốt cuộc còn có rất nhiều người đang chờ để chế giễu đâu.
"Dạ vâng" - Mộc Nghiêu đi đến bên người Thiên Nhất đạo quân: "Mấy năm nay là tôn nhi liên luỵ tổ phụ" - Năm đó ở Đông Châu Liên Chỉ sơn, nếu không phải Thanh Lăng chân nhân của Vô Cực Tông cố ý dây dưa, hắn cũng sẽ không bị Hồng Ưng lão quỷ của Thi Ma Môn đánh lén thành công, bút trướng này liền trước nhớ kỹ: "Đúng rồi, Hoằng Yên sư tỷ vẫn chưa đột phá Nguyên Anh ạ?" - Vị đạo lữ của Thanh Lăng chân nhân hình như chính là vị Từ Minh chân quân lúc trước đã hối hôn.
"Còn không có" - Nhắc tới Hoằng Yên, Thiên Nhất đạo quân cũng thực bất đắc dĩ: "Nàng không qua được ải tình, chỉ sợ kết anh vô vọng" – Bởi vì nha đầu kia sống quá xuôi gió xuôi nước, thế cho nên ở chữ tình mà té ngã: "Con tạm thời trước không cần đi động Thường Thanh Lăng ở Vô Cực Tông kia".
"Tôn nhi biết" - Thu nợ cũng không vội với nhất thời, hắn hiện tại tương đối muốn biết tổ phụ từ đâu có được Linh Tiên Tham: "Ai là chủ nợ của con?" - Thiếu nợ trả nợ, thiên kinh địa nghĩa.
"Ha ha.." - Nói đến đề tài này, Thiên Nhất đạo quân không cấm cười lên tiếng, xoay người ngẩng đầu nhìn về phía Vô Phong Nhai đối diện Tiêu Dao Phong: "Nàng ở nơi đó" - Nghĩ đến chuyện hơn một năm trước phát sinh ở Diễn Hành Điện, hắn không khỏi mở miệng trêu ghẹo tôn nhi: "Phượng Minh, phía trước tổ phụ tưởng định ra một việc hôn nhân cho con".
"Vậy, không biết là vị nào?" - Đối với đạo lữ, Mộc Nghiêu luôn luôn thuận theo tự nhiên, bất quá hắn thật ra có chút tò mò ai có thể vào được mắt của tổ phụ hắn, phải biết rằng làm người đầu tiên tu đến Hóa Thần kiếm tu, tổ phụ hắn cũng không phải là người nào đều để vào mắt.
"Là chủ nợ của con" - Thiên Nhất đạo quân quay đầu nhìn về phía tôn nhi xuất sắc của mình: "Nàng là hậu bối dòng chính của Hàn Hiển - Hàn Tiêu lang quân, đơn thổ linh căn, linh căn giá trị chín mươi lăm, năm tuổi khế ước thần thực Thiên Bồ.


Năm nay mười ba tuổi, tu vi tầng mười của Luyện Khí, không có gì bất ngờ xảy ra, hai năm sau khi Chung Hiểu bí cảnh mở thì nàng được Trúc Cơ.

Theo ta được biết từ lúc nàng tu luyện chi thủy đến bây giờ chưa từng dùng qua một cái đan dược, ngay cả Tẩy Tủy Đan đều bị nàng lấy ra đi đổi một cây lạn đầu gỗ" - Đến nỗi cây lạn đầu gỗ kia là cái gì, chỉ nhìn tràng diệt thần lôi kiếp ở rừng Mạc Nhật kia một cách đơn thuần liền biết nó là vật phi phàm.
"Thiên Bồ" – Trên mặt Mộc Nghiêu hơi mang vẻ hứng thú, ngẩng đầu nhìn phía Tiêu Dao Phong: "Ngài tưởng định ra việc hôn nhân này, nàng hẳn là không đáp ứng đi" - Lời này nói ra tuy mang theo nghi vấn, nhưng Mộc Nghiêu trong lòng lại khẳng định: "Chủ nhân mà thần thực Thiên Bồ cộng sinh cũng không phải là dễ lừa gạt.

Một môn không biết việc hôn nhân là tốt hay xấu, chẳng những nợ thiếu người ta được xóa, ngài còn vớt được một vị cháu dâu có thiên tư ngộ tính không thua ta, bàn tính này đánh đến có chút gian".
"Ha ha.." - Thiên Nhất đạo quân nghe vậy cười to: "Tuy rằng nàng không đồng ý, nhưng cũng không có cự tuyệt" – Hắn ngưng thần nhìn tôn tử mặt mang thanh phong, vẫn là nhịn không được nhiều lời hai câu: "Mộc Nghiêu, Hàn gia tiểu oa nhi rất thú vị, con có rảnh có thể đi nhìn một cái" - Hắn mới không thừa nhận là hắn coi trọng oa oa kia làm cháu dâu của mình: "Người ta còn luôn mãi hỏi ta con có đẹp hay không kìa? Con đi qua đó một chuyến đi, cũng làm đứa nhỏ kia yên tâm, con nhìn cũng được".
"Phải không?" - Mộc Nghiêu nghĩ đến củ cải trắng kia bị hắn ăn, cúi đầu cười khẽ: "Con đi Tam Ngôn Phong trước đã, trở về liền đi qua đối diện nhìn xem một chút" - Nói đến chủ nợ của hắn hiện tại đang ở động phủ do hắn kiến, đó có phải có nghĩa là hắn là chủ nhà của nàng? Nam oa oa biến thành nữ oa oa, còn kém chút nữa biến thành tiểu tức phụ của hắn, hắn hẳn là phải đi qua trông thấy.
"Mấy năm nay sư thúc bá của con cũng chưa thiếu vì con lo lắng, hiện tại khoẻ rồi thì nên qua đi để cho bọn họ nhìn xem."
Đối với Thiên Diễn Tông, Mộc Nghiêu có cảm tình rất thâm hậu, nơi này là hắn lớn lên: "Tôn nhi minh bạch".

Từ lúc Hàn Mục Vi lên được tầng mười của Luyện Khí liền bắt đầu bế quan tu luyện, có tràng ngộ đạo kia, tốc độ nàng hấp thu linh khí cũng nhanh hơn so với trước không ít, những lúc rãnh rỗi cũng sẽ tích cực luyện tập ném kiếm phi hành.

Tiểu Thiên Bồ làm nàng dừng lại để tập trung tinh luyện linh khí trong đan điền, nàng cũng làm theo, tuy rằng toàn bộ quá trình tinh luyện linh lực thập phần buồn tẻ, nhưng hiệu quả lại là chuẩn cmnr, uy lực của pháp thuật đều mạnh hơn hai lần.
Ngày hôm nay sau khi Hàn Mục Vi kết thúc tu luyện, thấy thời tiết bên ngoài không tồi, liền dọn ra ghế bập bênh để ở trong viện, nằm đi lên.

Mười ba tuổi chân nàng cũng đã bắt đầu dài ra, thân cao chừng năm thước, tuy trên mặt còn mang theo một chút mập mạp của trẻ con, nhưng nhìn lại một chút cũng không mập, đảo có vẻ có vài phần ngây thơ.
Mặt mày cũng nẩy nở, không thể nói có bao nhiêu tinh xảo, bất quá lại thập phần dễ coi, một đầu tóc quăn, đen nhánh, sáng bóng, nồng đậm, hiện tại thứ nàng yêu quý nhất chính mái tóc thật vất vả mới có thể dài đến vai này.

Nằm ở trên ghế bập bênh, Hàn Mục Vi nhắm mắt lật xem truyền thừa ký ức của Tiểu Thiên Bồ ở trong đầu, yên lặng mà ghi nhớ một ít đồ vật quan trọng.
Thời điểm mà Mộc Nghiêu đến, nhìn đến chính là tiểu thiếu nữ nhàn nhã tự tại mà nằm ở trên ghế bập bênh nhắm mắt lại, tay phải cầm đùi gà, tay trái cầm linh quả, miệng còn không ngừng ăn, phối hợp thích đáng, ăn ý độ có thể nói hoàn mỹ.


Hắn trong mắt mang cười, quả nhiên là nha đầu có thể hưởng thụ: "Tiểu sư muội".
"Ách?" - Hàn Mục Vi đang mơ màng sắp ngủ, đầu óc có điểm trì độn: "Bồ Bồ, thanh âm gì vậy?" - Cứ như vậy nàng cũng chưa mở mắt nhìn một cái.
Tiểu Thiên Bồ không nghĩ tới đã hơn một năm mà tu vi của Mộc Nghiêu thế nhưng tới được Kim Đan hậu kỳ, xem ra chuyện năm đó cũng không có ảnh hưởng đến tâm cảnh của hắn: "Vi Vi Nhi, Mộc Nghiêu tới".
"Mộc Nghiêu" - Hàn Mục Vi nghe vậy còn đang suy nghĩ Mộc Nghiêu là vị nào, bất quá mới nghĩ một nửa đã bị cả kinh lập tức trợn to hai mắt, từ ghế bập bênh nhảy xuống: "Mộc Nghiêu?" – Một tay nàng cầm quả mọng, một tay cầm đùi gà, nhanh chóng mà nhìn quét bốn phía, sau đó ánh mắt liền định ở trên người hồng y nam tử đang đứng phía trước bên trái của mình: "Ngươi, ngươi kêu ta là cái gì?" -Đây là Mộc Nghiêu, Thiên Nhất lão tổ cũng quá thành thật.
"Tiểu sư muội" - Hắn tuy đi theo tổ phụ lớn lên, nhưng dựa vào bối phận mà nói, đích xác hẳn nên gọi như vậy: "Có cái gì không đúng sao?" - Không tồi, căn cơ của nha đầu này thập phần bền chắc, linh lực cũng thực tinh thuần, quả nhiên người mà tổ phụ hắn coi trọng không phải người bình thường.
"Đại sư huynh" - Tiểu sư muội cùng đại sư huynh? Hàn Mục Vi đột nhiên cảm thấy chính mình thật sự trưởng thành, đồ vật trong đầu đều bắt đầu có chút nhan sắc, tuy rằng chỉ là hồng nhạt, nhưng cách màu vàng phỏng chừng cũng không xa, nàng trừu trừu cái mũi, đ è xuống sóng nhiệt đang quay cuồng trong lòng: "Chúc mừng ngài..

thành công ra.." - Còn chưa nói xong liền lập tức phủ quyết, này không tốt, lại đổi một câu: "Chúc ngài thiên thu vạn đại, một..

không, không có" - Sắc lệnh trí hôn hẳn là đang nói nàng, không trách hiện thế sống đến hai mươi tâm tuổi liền cái tay của đàn ông cũng chưa được sờ tới.
"Đa tạ" - Mộc Nghiêu dùng thần thức quét thạch ốc này một lần, liền cười hỏi: "Nơi này ở quen quen chưa?" - Thạch ốc này là sau khi hắn lên Trúc Cơ xây lên, trước kia có khi cũng sẽ chạy tới nơi này tĩnh tọa suy nghĩ, là cái địa phương không tồi.
"Rất tốt" - Hàn Mục Vi nghĩ nghĩ, vẫn là chạy vào nhà dọn một trương ghế tre ra tới, lại dường như vô tình mà nhìn hắn một cái: "Đại sư huynh mời ngồi, ta cho ngài châm trà" - Hồng nhan họa thủy, không đơn giản chỉ là dùng để nói nữ nhân, nam nhân gợi lên còn so với nữ nhân càng sâu.


Một thân hồng y, không biết nên nói là người đẹp vì lụa hay lụa đẹp vì người?
Mộc Nghiêu nhưng thật ra thoải mái hào phóng, động tác ưu nhã nước chảy mây trôi mà không thấy một tia ngượng ngùng, nhìn tiểu nhân nhi cùng tay cùng chân mà ra ra vào vào, hắn không cấm cười nhạt, lông mi hơi liễm: "Phía trước ở thời điểm độ lôi kiếp, ta có nhìn đến tiểu sư muội, lúc ấy còn tưởng rằng là cái nam oa.."
"Gì?" - Không đợi Mộc Nghiêu nói hết lời, Hàn Mục Vi liền khôi phục bình thường: "Nam oa oa? Đôi mắt của đại sư huynh ngài không có việc gì đi?" - Này đâu chỉ là ánh mắt có vấn đề, quả thực chính là mắt mù.

Nàng khi đó tuy rằng tóc ngắn, nhưng..

nhưng mặt nàng đâu, mặt ít nhất là..

nói như vậy như thế nào cảm giác hắn cũng không có sai đâu? Rốt cuộc ở Tu Tiên giới tuấn nam mỹ nữ chỗ nào cũng có, nam nhân cũng cơ bản trắng đến cùng đậu hủ có đến liều mạng.
"Khả năng nằm ở Sinh Cơ Ngọc Tuyết Quan lâu rồi, có điểm hoa mắt" - Mộc Nghiêu bưng lên trà xanh trên bàn trúc hơi nhấp một ngụm: "Lần này ta tới còn muốn đa tạ ân cứu mạng của tiểu sư muội, không biết tiểu sư muội còn có tâm nguyện hoặc đồ vật chưa thực hiện hay không?" - Hiện tại mới bình thường, hắn liền nói một cái tiểu hài tử có thể công nhiên xem diễn khi hắn độ lôi kiếp, như thế nào sẽ không có một chút tính tình?.