Nàng rõ ràng so với mấy tên phế vật kia thông minh hơn, nhưng lại chỉ bởi vì giới tính, liền không thể kế thừa gia nghiệp?Trước khi xuyên qua, Trình Khanh đã dùng rất nhiều năm chứng minh chính mình so với con trai giỏi hơn, thật vất vả mới đạt được sự tán thành của ba nàng muốn đem gia nghiệp giao vào trong tay nàng, không hiểu sao chỉ đi lên một chuyến xe tốc hành lại xuyên về cổ đại, Trình Khanh không phải không có oán giận, là đầu óc nàng thanh tỉnh, ở giữa oán hận và tích cực, nàng lựa chọn vế sau.

Trình Khanh muốn điệu thấp mấy năm trước, hiểu biết án tử của Trình Tri Viễn, nàng ở triều Đại Ngụy có vốn liếng lại nói, nhưng mà tình huống lại không cho phép…… Chuyện này nếu nàng yên lặng nhịn xuống, vậy thực xin lỗi mắt cá chân phải sưng to nửa tháng của Liễu thị, chờ vào thư viện Nam Nghi, người muốn bóp quả hồng mềm như nàng sẽ rất nhiều!Trình Khanh có được nhiều năm đấu tranh kinh nghiệm, biết đứa nhỏ khóc mới có sữa uống, đương nhiên, khóc như thế nào cũng phải chú trọng phương pháp.

Tựa như hiện tại.


Trình Khanh ở cửa nhị phòng cầu kiến Chu lão phu nhân, lại không nóng nảy đi vào.

Bên chân nàng đặt một cái rương mở ra, tiền đồng tràn đầy một rương, nhiều đến rớt ra bên ngoài.

Trên tay Trình Khanh còn cầm một cái khay, bạc trắng đầy một chiếc khay màu đen, vô cùng nổi bật.

Trên khay có mấy túi tiền tinh xảo khác, đựng quà gặp mặt lúc trước khi Chu lão phu nhân triệu kiến đã cho.


Nàng mướn người nâng cái rương đựng tiền đồng từ hẻm Dương Liễu đến cửa nhị phòng, một đường đi tới cũng không che lấp, nửa huyện Nam Nghi đều biết nàng đưa ngân lượng tới nhị phòng Trình gia.

Hà lão viên ngoại nhiệt tâm đứng xa xa nhìn cũng đi theo lại đây:“Trình tiểu lang, làm sao vậy?”Trình Khanh cười khổ: “Hà viên ngoại, ngài chưa từng nghe đồn đãi vớ vẩn trong huyện hai ngày nay sao, toàn bộ huyện Nam Nghi đều đang nghị luận, nói cháu và người nhà về quê là để phương tiện đến nhị phòng tống tiền! Cháu còn có ba tỷ tỷ chưa nghị thân, chính mình cũng muốn đọc sách khảo công danh, thanh danh bực này, cháu trăm triệu không thể nhận, chỉ có thể mang hai trăm lượng bạc tam thúc ngày đó tặng và quà gặp mặt kế tổ mẫu cho dâng trả lại.

”Hà lão viên ngoại cười nhạo:“Lời đồn đãi lão hủ đã nghe, còn nói đường huynh kia của cháu phóng ngựa dọa người, đây cũng là thật sự sao?”Trình Khanh nghiêm mặt nói: “Đây tuyệt đối là hiểu lầm, không biết là ai lung tung bịa đặt, mẫu thân cháu tuy rằng bị trẹo thương chân, nhưng không quan hệ đến đường huynh Trình Khuê!”Phóng ngựa dọa người không phải Trình Khuê, vậy người nói một nhà Trình Khanh tống tiền thân thích, đích xác có quan hệ với Trình Khuê?Hà lão viên ngoại rất là phản cảm với cách làm trơ trẽn của nhị phòng, đọc sách giỏi có tác dụng gì, khắc nghiệt như vậy, tương lai làm quan cũng sẽ không săn sóc dân tình!Chu lão phu nhân được Trình Khuê đỡ tới cửa, nghe vậy thiếu chút nữa trượt chân.

—— Cái tên Trình Khanh này, thật là đáng chết, đạp hư thanh danh của Khuê ca nhi như thế!.