Du thiếu gia nói với bên ngoài, truyền tới tai Trình Khanh, nàng cũng chỉ cười cười.

Chuyện phóng ngựa dọa người, nàng đã đáp lễ nhị phòng, lai lịch của Du thiếu gia nàng cũng đã hỏi thăm rõ ràng, công tử tri phủ Tuyên Đô, nếu ở hiện đại chính là con trai của thị trưởng, con cháu của quan…… Trình Khanh sớm muộn gì cũng sẽ đáp lễ trêu đùa của đối phương, hiện tại nhiệm vụ hàng đầu của nàng vẫn là thi đậu thư viện Nam Nghi, không thể bị Du thiếu gia phân tâm.

Muốn thắng lấy sự tôn trọng của người khác, đầu tiên chính mình phải có thực lực.

Ngay cả thư viện Nam Nghi cũng không thi đậu, nàng dựa vào cái gì muốn trong tộc coi trọng!Kế hoạch của nàng cũng là tham gia khảo thí nhập học trong tháng sáu, hiện giờ đã là cuối tháng tư, Trình Khanh nói cho chính mình không nên gấp gáp, tĩnh tâm tiếp tục học tập.

Trình Khanh mỗi ngày ngoại trừ đọc diễn cảm ngâm nga, còn an bài thời gian rèn luyện cho chính mình, nàng cũng không ra khỏi cửa, chỉ đi xoay quanh chiếc giếng trời, không đi đến khi quần áo mướt mồ hôi nàng tuyệt không dừng lại, Liễu thị thêm dược liệu ngũ phòng tặng vào trong cơm canh của Trình Khanh, hai tháng khổ đọc, thân thể Trình Khanh không chỉ không bị kéo suy sụp, trên mặt lại nhiều vài phần khí sắc hồng nhuận của người khỏe mạnh.

“Tiểu lang, màu vàng trên mặt con đã bớt đi một chút!”Liễu thị thực vui mừng.


Trước kia, khi Trình Khanh không sinh bệnh, làn da tương đối trắng nõn, một hồi bệnh nặng mệt thân thể, làm cho khuôn mặt nhỏ vàng như nến.

Hai tháng đóng cửa không ra ngoài, bệnh khí rút đi, màu vàng cũng phai nhạt, làn da nàng bắt đầu trắng trở lại.

Liễu thị không để bụng bề ngoài của Trình Khanh, nàng để ý chính là khỏe mạnh thân thể Trình Khanh.

Trình Khanh nhìn gương đồng nửa ngày, ngũ quan chưa có hoàn toàn mở ra, khuôn mặt vẫn trẻ con, nàng cũng lười làm chính trở nên đen —— không cần thiết, Đại Ngụy kiến quốc 150 năm, ca vũ thăng bình, huyện Nam Nghi còn đỡ, nghe nói ở phương nam, nam tử còn coi việc cài trâm, đánh phấn là đẹp!Với màu da này của Trình Khanh, ném vào trong thư viện Nam Nghi, một chút cũng không khác biệt, mười học sinh thì có chín người trắng hơn so với nàng.

Trình Khanh yên tâm.

Khổ đọc hai tháng, nàng mới rời khỏi gác mái, tuyên bố chính mình kết thúc bế quan.

Đại nương tử hỏi nàng có nắm chắc khảo trúng thư viện hay không, Trình Khanh cười gật đầu: “Đệ tận lực thử một lần!”Nàng vừa xuất quan, liền tự mình đi ngũ phòng, cảm tạ Lý thị tặng sách, cũng cho thấy chính mình đã làm tốt chuẩn bị tham gia khảo thí nhập học thư viện.


Lý thị khuyên nàng không cần gấp, trước dưỡng tốt thân thể quan trọng hơn, Trình Khanh lần đầu tiên phản bác Lý thị:“Thúc tổ mẫu, một tấc thời gian một tấc vàng, cháu hiện tại lãng phí một chút thời gian đều là không phụ trách với tiền đồ của chính mình, cháu muốn thử một lần.

”Trải qua biến cố, đứa nhỏ này thật sự trưởng thành quá sớm.

Hai tháng qua đi, án tử của Trình Tri Viễn vẫn không có cách nói xác thực, khâm sai Trương đại nhân đã rời phủ Hà Đài, trở lại kinh thành…… Lý thị nhìn ánh mắt Trình Khanh đã nhiều vài phần thương hại.

“Vậy đi thử một lần xem, thi không đậu cũng không quan hệ, thư viện Nam Nghi không phải khoa khảo, lần này không thi đậu, ba tháng sau lại có thể khảo, cháu đừng có tạo áp lực quá lớn cho chính mình.

”Trình Khanh cảm tạ sự quan tâm của Lý thị.

Nàng không hỏi án tử của Trình Tri Viễn, lúc này không có tin tức chính là tin tức tốt, nếu triều đình phán định Trình Tri Viễn có tội, tin tức khẳng định đã sớm truyền khắp huyện Nam Nghi, không có người nghị luận, vậy vẫn cứ giằng co.

Trình Khanh tính toán chờ sau khi chính mình thông qua khảo thí nhập học thư viện Nam Nghi lại nói một lần cùng Trình Ngũ lão gia.

.