Nếu không phải Trình Khanh có ký ức của tiểu cô nương nguyên chủ, nàng cũng sẽ không để Trình Ngũ lão gia vào mắt.

Nhưng chính vì minh bạch quyền lực của Trình Ngũ lão gia ở Trình thị Nam Nghi, Trình Khanh hôm nay mới muốn nháo một hồi như vậy…… Kỳ thật, người mà nàng muốn gặp nhất không phải kế tổ mẫu Chu lão phu nhân, không phải tam thúc Trình Tri Thuật, mà là vị tộc trưởng Trình thị Nam Nghi này.

“Đã khiến chư vị láng giềng chê cười, đây vốn là chuyện ở trong tộc Trình thị, lại nháo cho nhóm láng giềng không an bình.

”Trình Ngũ lão gia vừa nói xong, nhóm láng giềng đều nhiệt tình đáp lại.

Trình thị Nam Nghi là gia tộc lớn nhất huyện, địa vị của Trình Ngũ lão gia ở huyện Nam Nghi còn cao hơn cả tri huyện Nam Nghi.

Tri huyện thường xuyên đổi, nhưng tông tộc Trình thị lại đã chiếm cứ ở Nam Nghi trăm năm, tri huyện triều đình mới được bổ nhiệm, đến huyện Nam Nghi còn phải tới cửa bái phỏng Trình Ngũ lão gia trước.

Một người có địa vị cao cả ở Nam Nghi như Trình Ngũ lão gia, đương nhiên vô cùng không dễ lừa gạt.

Nguyên nhân nhị phòng không cho quan tài Trình Tri Viễn vào cửa, cũng không đường hoàng giống như lời Trình Tri Thuật nói.


Mà Trình Khanh nhìn như đơn bạc, tuổi không lớn, lại rất có tính toán trước.

Hai bên, bên nào cũng cho là mình đúng, trong lòng Trình Ngũ lão gia đều biết rõ ràng.

Hắn không để ý đến Trình Tri Thuật, mà là nhìn Trình Khanh.

Sắc mặt vàng như nến, thân thể đơn bạc, một tiểu lang không nổi bật.

Trình Khanh tiến lên hành lễ, Liễu thị cũng mang theo nhóm nữ nhi tiến lên hành lễ, Trình Ngũ lão gia gật đầu:“Cháu lớn lên ở nơi khác, đây vẫn là lần đầu tiên cháu trở về huyện Nam Nghi, nhưng tên của cháu đã được viết trên gia phả, cháu tất nhiên là con cháu Trình thị Nam Nghi.

Trình Khanh, cháu hiện tại trả lời ta, cháu làm ra một phen động tĩnh này, chỉ muốn cầu cho quan tài của phụ thân cháu có thể táng nhập vào phần mộ tổ tiên đúng không? Nếu yêu cầu của cháu đơn giản như thế, ta lập tức có thể đồng ý.

”Trình Ngũ lão gia nhìn thấu ‘vở tuồng’ của nàng!Trình Khanh không ngoài ý muốn.

Trên đời này người thông minh luôn có rất nhiều, nàng cũng không dám coi khinh bất luận kẻ nào.


Trình Tri Thuật rõ ràng không tán đồng với lời này, nhưng Trình Ngũ lão gia uy tín hiển hách, Trình Tri Thuật cũng không dám nói lời phản đối.

Liễu thị ngây thơ mờ mịt, chỉ cảm thấy tộc trưởng có ý tốt, Trình Khanh nên đáp ứng ngay lập tức.

Loại sự tình này, Liễu thị đã từng trải qua một lần ở huyện Giang Ninh, nàng đáp ứng khâm sai đưa linh cữu về quê, trong nội tâm còn thập phần cảm kích khâm sai đại nhân.

Nàng tràn đầy chờ mong nhìn Trình Khanh, trên mặt tràn ngập sốt ruột, người quả phụ đáng thương này một lòng chỉ nghĩ để quan tài của trượng phu Trình Tri Viễn được xuống mồ an nghỉ.

Trình Khanh không nói lời nào, Liễu thị hận không thể thay thế Trình Khanh đáp ứng.

Miệng nàng mới vừa động, đại nữ nhi liền ở một bên nhẹ nhàng kéo tay áo nàng.

Không thể nói chuyện.

Trước khi đến đây, tiểu lang đã dặn dò các nàng, hôm nay mỗi một tiếng nói cử động đều phải nghe tiểu lang an bài.

Đại tỷ tuy cảm thấy đệ đệ sau khi bị bệnh một hồi trở nên cường thế hơn, nhưng không cho rằng đây là sai.

Trong nhà tất cả đều là nữ quyến, nam đinh duy nhất cũng mềm oặt, vậy cuộc sống sau này phải trải qua như thế nào?Được đại nữ nhi nhắc nhở, Liễu thị cũng nhớ tới dặn dò của Trình Khanh.

.