Ánh mắt của một đám bạn học đều tập trung vào Lý Hưởng đã ăn "đậu nành giải độc".Không khỏi hoài nghi.Đậu nành thực sự có thể giải độc sao?Lại nói, Giang Nam thật sự tốt bụng như vậy sao?Dù sao hôm qua xảy ra chuyện, hai người bọn họ cũng không thể hòa thuận được!Chỉ thấy sắc mặt Lý Hưởng đang tái mét, chỉ qua mấy hơi liền trở nên cực kỳ hồng nhuận.Vẻ mặt ngây ngẩn!Chuyện gì đang xảy ra vậy? Vừa rồi mình sùi bọt mép ở trước mặt cả lớp?Còn co giật?Giáo viên quan tâm hỏi: "Lý Hưởng, ngươi cảm thấy thế nào rồi? Trong người có gì không thoải mái không?"Lý Hưởng lau chùi khóe miệng."Vừa rồi cảm giác choáng váng một trận, bụng đau đớn! Hiện tại.

.

.

Hiện tại khỏe hơn rồi!"Hắn không chỉ khỏe, còn cảm giác thần thanh khí sảng!Khiên một túi gạo chạy mấy tầng cũng không thở dốc!Thậm chí còn có chút muốn ăn bún thập cẩm cay!Lần này ánh mắt mọi người nhìn về phía Giang Nam đều thay đổi!Nó thực sự có tác dụng!Đậu nành này có phải quá trâu bò rồi không?Hiệu quả ngay lập tức!"Thật sự không sao đâu?""Vâng, cảm thấy rất khỏe! Vừa rồi.

.

."Giáo viên cảm khái: "Là ngờ bạn học Giang Nam, hắn đã cứu ngươi bằng đậu nành! Bằng không hậu quả không thể tưởng tượng nổi!""Đúng vậy, vừa rồi nếu không phải nhờ nam thần, lúc này Hưởng ca phỏng chừng đang nằm ở bệnh viện!"Vẻ mặt Lý Mộ Ngôn xấu hổ, ai mà biết đậu nành này thật có tác dụng?Lý Hưởng có chút xấu hổ.Mình đối xử với Giang Nam như vậy, ai có thể ngờ lại được hắn cứu, lấy đức báo oán.

.

."Cảm ơn.


.

.

Cảm ơn ngươi!"Vẻ mặt Giang Nam chột dạ!"A.

.

.

Haha, không sao! Mọi người đều là bạn học! Nên chiếu cố lần nhau! Là chuyện nên làm!"Mẹ kiếp?Chuyện gì đang xảy ra vậy?Còn tác dụng phụ thì sao? Sao Lý Hưởng này giống như không có việc gì vậy?Chẳng lẽ tác dụng phụ cũng chọn người để phân biệt đối xử?"Ai mẹ nó! Bụng ta cũng có chút đau!""Mẹ nó món đậu buổi trưa tuyệt đối có độc?"Nhà trường nói thế nào? Lúc trưa ta cũng ăn rất nhiều đậu a!""Ta cũng bắt đầu đau.

.

.

Phải làm sao đây? Ta không muốn sùi bọt mép!"Trong lớp học bắt đầu vang lên những rên rỉ!Giáo viên mắt thấy mọi chuyện không ổn, vội vàng nói: "Giang Nam, đậu nành của ngươi.

.

."Vẻ mặt Giang Nam hào phóng nói: "Giáo viên cứ việc lấy đi dùng! Mọi người đều là bạn cùng lớp! Sao ta có thể nhìn họ gặp nạn được chứ!""Đau bụng ăn một viên giải độc! Không đau cũng ăn một viên để phòng ngừa!"Giáo viên: "Vậy, ta thay mặt cho giao viên và học sinh toàn trường cảm ơn ngươi!""Không thể không nói, đúng là xưng danh nam thần!!!""Hoạn nạn thấy chân tình a!"Cái gì cũng đừng nói, ta nợ ngươi một lần!"Các bạn học đều tỏ ra cảm kích, ánh mắt nhìn Giang Nam đều thay đổi.Nếu đem bán đậu nành này, cũng có thể đổi lấy không ít tiền đúng không? Trong nhà Giang Nam khó khăn như vậy, còn hào phóng giúp đỡ.

.

.Kết quả giáo viên phân chia đậu nành cho mọi người, mỗi người ăn một viên, có mấ người cảm thấy không đủ, ăn ba tới năm viên!Lúc này, giáo viên nhận được điện thoại của hiệu trưởng, sắc mặt biến đổi."Không riêng gì lớp chúng ta, các lớp khác, cả trường đều xuất hiện tình trạng ngộ độc thực phẩm! Đã xác định chính là nguyên nhân do đậu!""Giang Nam, ngươi xem thử.

.

."Giang Nam hùng hồn chính nghĩa nói: "Chia! Chia hết cho mọi người! Tất cả đều là bạn học, làm sao ta có thể nhìn họ gặp nạn được chưa?"Giáo viên một mặt xúc động: "Ta đây đi liện, bây giờ học sinh có phẩm đức như ngươi thật sự không nhiều! Các bạn cùng lớp phải lấy Giang Nam làm gương!"Dưới ánh mắt tán thưởng của các bạn cùng lớp, giáo viên mang theo một cân đậu nành đi ra ngoài.Hiệu trưởng đều hoảng hốt, trường học xuất hiện tình huống ngộ độc thực phẩm, đây chính là chuyện lớn chết người.Không cẩn thận lên báo, cái chức hiệu trưởng của hắn cũng không giữ được.Ai biết nghe một giáo viên nói Giang Nam hiến ra đậu nành có thể giải độc, hiệu quả cực kỳ tốt!Đã có học sinh ăn đậu nành và khỏi, cảm động đến mức rơi nước mắt!"Học sinh giỏi a, tiếp theo lại phải ghi công cho Giang Nam, tháng này lại phát thêm cho hắn một viên linh châu!"Phân phát một trận.Kết quả giáo viên và học sinh toàn trường đều ăn một viên đậu nành, quả nhiên toàn bộ cảm giác khó chịu đều tiêu tán, thần thanh khí sảng.Yên bình vượt qua đợt khủng hoảng này!Hiệu trưởng đầu đầy mồ hôi ngồi trong văn phòng, thở phào nhẹ nhõm!"Hô.


.

.

Cuối cùng cũng đè xuống! Còn phải cảm tạ tên nhóc Giang Nam này mới được!"Trong phong học, lớp toán vẫn tiếp tục!Giang Nam lại nhíu mày.Là giải khuyến khích, tác dụng giải độc của đậu nành đích xác rất mạnh mẽ!Hiệu quả ngay lập tức!Nhưng còn tác dụng phụ thì sao?Chẳng lẽ chỉ có mình ăn mới có tác dụng phụ?Hệ thống này hố tới vậy không?Không đúng! Trịnh Vĩ uống dược thủy đại lực đầu cũng trọc a?Nhưng Lý Hưởng lại không có chuyện gì, Giang Nam còn tưởng rằng thứ này phân biệt đối xử!Hiện tại giáo viên và học sinh toàn trường đều ăn đậu nành giải độc.

.

.Giăng lưới rộng, nhất định có thể nhìn ra được hiệu quả.Nhưng một trận sóng yên biển lặng.

.

.Giang Nam cảm thấy mình nghĩ nhiều rồi, có thể con hàng này cũng không có tác dụng phụ chăng? Đây chẳng phải là vừa khéo? Coi như là người tốt việc tốt!Nhưng đúng lúc này, ánh mắt Giang Nam sáng lên, tên Lý Hưởng này muốn làm gì?Chỉ thấy sắc mặt Lý Hưởng biến đổi."Ùng ục!"Bụng kêu to một trận, ngay từ đầu còn có thể nhịn xuống, nhưng càng nghẹn càng nhịn không được.Nhìn trái nhìn phải, phát hiện không ai chú ý đến mình, nhẹ nhàng nhổm mông lên."Xì~"Âm thanh nhỏ đến mức không ai nghe thấy.Nhưng hàng ghế sau lại nổ tung.Thì thầm to nhỏ."Mẹ nó ơi, thối như vậy? Có phải có người xì hơi hay không?""Cút! Lão tử không có thả! Mẹ nó hình như thối quá rồi thì phải?""Vũ khí sinh học a!"Lý Hưởng làm bộ nghiêm trang, cũng không thể để cho người ta nhìn ra là mình.Bình tĩnh!Bình tĩnh!Ổn định!Mặc cho ngươi cuồng phong bão táp, ta bất động như núi!Cái rắm này!Cũng không phải do lão tử thả!Nhưng đột nhiên, cỗ "khí" này đến mãnh liệt như thế!"Tẹt!""Đùng!"Không cách nào áp chế được cỗ khí lực này!Bất đắc dĩ chỉ có thể buông thả tận tình phóng thích ra bản giao hưởng pháo nổ bành trướng!Băng ghế đều có chút run lên!Trong phút chốc, lớp học lâm vào sự im lặng chết chóc, ngay cả viên phấn mà giáo viên đang đè trên bảng đen cũng bị gãy!Ánh mắt của các bạn học trong phút chốc tập trung trên người Lý Hưởng!Vang dội không tưởng!Có thể so sánh tiếng pháo nổ! Sấm động rung trời! Không nghe thấy tiếng rắm này thì đúng là điếc.Trong nháy mắt, một cỗ mùi hương đặc biệt tràn ngập khắp cả lớp.Đó là một mùi chua chua ngọt ngọt, giống như vớ thối chưa giặt được ướp trong bể dưa chua cả năm trời.Hướng!Lão Hướng!Giang Nam vừa nghe, thiếu chút nữa nôn ra! Mẹ nó, sáng nay gia hỏa này ăn bánh bao thịt dưa chua à?Mùi này.

.

.

Thật không thể tả nổi!"Mẹ nó hiện tại còn chưa đến tết đâu! Là ai đã bắn pháo?""Ọe~ !!!""Cái này.

.


.

Tiếng vang này áp lực rất lớn!""Lý Hưởng Lý Hưởng! Mẹ nó thật sự vang?""Tuyệt đối trên 3 mpa*!"(*): Đơn vị đo áp suất trong hệ đo lường quốc tế"Ghế ơi, ngươi còn ổn sao? Thật cay đắng cho ngươi!"Chỉ thấy Lý Hưởng ngồi nghiêm chỉnh, hai tay gắt gao đè lại đùi mình! Cả người đều run rẩy, mặt đỏ như mông khỉ.Đáng thương cho hai cô gái ngồi bên cạnh Lý Hưởng, đã bắt đầu trợn trắng mắt nôn khan.

.

.Giang Nam bịt mũi, trong lòng có chút chột dạ!Mẹ kiếp! Tác dụng phụ của đậu nành giải độc này, sẽ không phải là.

.

.Không phải chứ.

.

.Cũng không phải ta cho các ngươi ăn a!Là giáo viên cho các ngươi ăn ah!Không có nửa xu quan hệ với Giang Nam ta!.