Người làm chủ hôm nay là Trương tổng cười nói:"Đây là một người bạn của tôi, cô Tiết.

Cô ấy cũng giống như Lâm tổng, đều từ nước Mĩ trở về gây dựng sự nghiệp.

Tôi làm chủ bữa tiệc hôm
nay nên cũng mời cô ấy tới."
Cô Tiết kia đứng lên, bắt tay với Lâm Mạc Thần:”Xin chào, Lâm tổng, tôi là Tiết Ninh.

Anh có thể gọi tôi là Serena."
Lâm Mạc Thần thản nhiên cười, bắt tay với cô ta:"Xin chào Serena."
Tiết Ninh khẽ cười:"Jason, tôi đã nghe đại danh anh khi ở Mĩ."
Trương tổng ở bên cạnh nói chen vào:"À? Cô Tiết tố nghiệp đại học Cornell, chẳng lẽ khéo như vậy, hai người là bạn học?"
Lâm Mạc Thần đáp:"Tôi tốt nghiệp đại học Colombia."
Bên cạnh có người cười nói:"Đều là sinh viên nước ngoài hàng hiệu, thật lợi hại."
Tiết Ninh cười yếu ớt, cũng bắt tay với Mộc Hàn Hạ:"Quản lí Mộc, hạnh ngộ."
Đầu tiên chỉ nhìn thấy cô ấy ngồi trong góc đã bị kinh động vì dung mạo xuất chúng, lúc này chính thức đối mặt, Mộc Hàn Hạ vẫn choáng váng.
Tiết Ninh rất đẹp, tóc đen bóng, môi đỏ mọng, là loại xinh đẹp nho nhã đoan trang hiếm thấy.

Nhìn quần áo của cô ấy không nhìn ra nhãn hiệu, nhưng chất lượng rất tốt, kiểu dáng cũng tinh tế.

Hơn nữa khí chất của cô ấy vô cùng tốt, ánh mắt kia dịu dàng như bảo thạch màu đen, khi nhìn chăm chú sẽ khiến cho lòng bạn rung động.

Mộc Hàn Hạ bắt tay cô ấy tựa như nắm một khối nephrite.
Chạm vào ánh mắt dịu dàng của cô ấy, trong lòng Mộc Hàn Hạ hơi chấn động cười nói:"Xin chào, Serena."

"Lâm tổng, cô Tiết, mời ngồi." Trương tổng nói.
Tiết Ninh ngẩng đầu nhìn vào mắt Lâm Mạc Thần, anh ta hơi cúi người, ý bảo cô đi trước.

Tiết Ninh mỉm cười, ánh mắt sáng lấp lánh.

Hai người cùng đi qua ngồi xuống.
Trong phút chốc, trong đầu Mộc Hàn Hạ lướt qua ý niệm mãnh liệt: hai người kia thoạt nhìn thật xứng đôi.
Ăn uống linh đình, trò chuyện vui vẻ.
Từ góc độ của Mộc Hàn Hạ, Lâm Mạc Thần vì uống rượu nên mặt cũng đã hơi đỏ, ngồi giữa một đám thương nhân, dung mạo càng tuấn lãng, diện mạo hiên ngang.

Thỉnh thoảng anh ta cũng sẽ khẽ cười với Tiết Ninh bên cạnh.

Không biết hai người nói gì, mặt Tiết Ninh cũng đỏ, trong mắt tràn đầy ánh sáng.
Tạ tổng mời một vòng rượu, cũng mời cả Tiết Ninh, nhưng cô ấy xua tay bảo mình không uống rượu, nhưng Tạ tổng không bỏ qua, vẫn tiếp tục mời.

Tiết Ninh nhíu mày, Trương tổng lên tiếng ngăn lại:"Tạ Lâm, sao anh lại không biết phân biệt như vậy?" Lúc này Lâm Mạc Thần mỉm cười, giơ ly rượu lên giảng hòa:"Tạ tổng thật bất công, chỉ biết uống với phụ nữ xinh đẹp, không chịu uống mấy chén với người hợp tác là tôi đây."
Tạ Lâm cười ha ha, cạn chén với Lâm Mạc Thần, bỏ qua khúc nhạc đệm này.

Tiết Ninh rót một ly trà nóng, đưa cho Lâm Mạc Thần, thấp giọng nói:"Jason, anh có sao không?"
Lâm Mạc Thần thản nhiên cười:"Không sao." Tiết Ninh khẽ nắm chặt cánh tay anh ta, bảo anh ta đừng uống nữa, Lâm Mạc Thần nhìn thoáng qua tay cô ấy cười gật đầu.
Mộc Hàn Hạ vẫn luôn cười, xã giao với người bên cạnh, nhưng xung quanh náo nhiệt như vậy, cô lại cảm thấy hốt hoảng.

Trong lòng giống như có chai nước đắng từ từ không tiếng động chảy ra, nhưng có mấy lần, cô cảm nhận được ánh mắt Lâm Mạc Thần dừng trên người cô.
Không biết tại sao bữa tiệc lại đề cập đến chuyện hai người kia học ở Mỹ, đột nhiên có người hỏi:"Quản lí Mộc tuổi trẻ đầy hứa hẹn như vậy, chắc chắn cũng tốt nghiệp từ trường danh tiếng?" Vì thế tất cả mọi người đều nhìn về phía Mộc Hàn Hạ.
Mộc Hàn Hạ hơi sửng sốt, lên tiếng:"Tôi không..."

Lâm Mạc Thần bỗng nhiên ngắt lời cô:"Tôi có thể mời được nhân tài như quản lí Mộc đến giúp đỡ, thứ tôi để ý cũng không phải là mấy loại bằng cấp râu ria gì đó."
Tất cả mọi người đều ngẩn ra, cười nói đúng, sau đó cũng không nhắc lại đề tài này nữa.
Mộc Hàn Hạ im lặng, ngẩng đầu nhìn lại, Lâm Mạc Thần cũng đang nhìn cô, hai người chạm vào mắt nhau, sau đó tách ra.
Bữa tiệc kết thúc, mọi người xuống lầu, Trương tổng phái lái xe đưa Lâm Mạc Thần và Mộc Hàn Hạ về khách sạn nghỉ ngơi.

Tiết Ninh cũng có người phụ trách lái xe, không ngờ lại là một chiếc Bentley.
Mọi người mời phụ nữ đi trước, Tiết Ninh đi đến bên cạnh xe, rồi lại xoay người:"Jason, đối với chuyện anh vừa nói, chính sách ưu đãi cho việc lập nghiệp ở thành phố Lâm..."
Lâm Mạc Thần đi qua, tiếp tục nói chuyện với cô ấy.
Mộc Hàn Hạ đứng tại chỗ, ngẩng đầu nhìn đài phun nước trước cửa khách sạn, còn cả ánh sáng bảy sắc cầu vồng lưu động hơi thất thần.
Một lát sau, Lâm Mạc Thần quay lại, chiếc Bentley cũng đã đi rồi, anh ta liếc mắt nhìn Mộc Hàn Hạ:"Đi thôi."
Lái xe là người của Trương tổng, nên trên xe hai người không nói gì với nhau.

Lâm Mạc Thần nhắm mắt, Mộc Hàn Hạ nhìn cảnh đêm thành phố Lâm ngoài cửa sổ.

Sau khi đến khách sạn, Mộc Hàn Hạ đi đến quầy lễ tân, rồi hai người mới bước vào thang máy lên lầu.
Trong thang máy không có người khác, có vẻ im lặng và trống trải, Lâm Mạc Thần lên tiếng:"Đi ngủ sớm một chút, ngày mai còn rất nhiều việc."
Mộc Hàn Hạ:"Vâng."
Nhìn thấy bộ dáng vô cùng im lặng của cô, Lâm Mạc Thần cũng không nói thêm gì nữa.
"Tinh." Cửa thang máy mở ra, hai người đều đi ra trở về phòng của mình.
Khách sạn năm sao là do Lâm Mạc Thần đặt trước.

Đời này Mộc Hàn Hạ chưa từng ở khách sạn nào tốt như vậy, lộng lẫy, sạch sẽ tao nhã, nhưng khi nằm trên giường, cô lại lăn lộn qua lại không ngủ được.


Một lát sau mới hiểu ra là đói bụng, bữa tiệc vừa rồi làm sao có thể ăn ngon được chứ.
Cô đứng dậy xuống giường, rời khỏi phòng.
Sau khi Lâm Mạc Thần trở về phòng, tắm rửa trước, rồi nằm lên giường, cầm lấy di động.

Đầu tiên nhìn số điện thoại Tiết Ninh vừa lưu lại cho anh ta.

Trong đầu anh ta hiện lên bóng dáng trang nhã thanh tú đẹp đẽ của Tiết Ninh, tuy chưa biết rõ gia thế của cô, nhưng có thể được đám người Trương tổng cung kính , tôn sùng là khách quý, thì chắc chắn không hề nhỏ.

Hơn nữa, cô ấy đem lại cho người ta cảm giác rất thoải mải.
Im lặng một lát, trước mắt anh ta lại hiện ta bộ dáng Mộc Hàn Hạ vô cùng im lặng rồi tư tưởng không tập trung trong bữa tiệc.

Anh ta bỏ di động xuống, cầm lấy điện thoại nội tuyến trong phòng, gọi đến số điện thoại phòng cách vách, còn chưa nối máy, khóe miệng đã lộ ra ý cười theo thói quen, nhưng lại không có người nghe máy.
Cách khách sạn không xa có mấy con phố nhỏ.

Lúc này đèn rực rỡ, các quán ăn khuya xuất hiện, mùi thơm chui thẳng vào trong lỗ mũi, Mộc Hàn Hạ nhìn thấy lập tức cảm thấy quen thuộc, tim một quầy sạch sẽ ngồi xuống.

Gọi xiên đồ nướng thêm chút bia, còn trò chuyện với ông chủ, để hết những chuyện rối loạn ra sau đầu, vô cùng vui vẻ.
Ai ngờ ăn được một nửa lại nhận được tin nhắn của Lâm Mạc Thần:"Cô đang ở đâu?"
Mộc Hàn Hạ nhìn một lát trả lời:"Đang ăn khuya."
"Địa chỉ.
Cô nhắn vị trí cho anh ta.
Không bao lâu đã thấy anh ta từ đầu phố đi tới, Mộc Hàn Hạ cắn miếng khoai tây, nhìn anh ta trong sắc trời u tối.

Anh ta đã thay âu phục, mặc một bộ quần áo màu xanh lam, không ngờ bộ dáng lại vô cùng anh tuấn sáng sủa.
Mộc Hàn Hạ cũng không muốn nhìn thêm nữa.
Anh ta đi đến trước bàn cô, nhìn lướt qua xung quanh, cuối cùng vẫn ngồi xuống.
"Có việc?" Mộc Hàn Hạ hỏi.
Ánh mắt anh ta lành lạnh nhìn cô:"Hơn nửa đêm, ở một thành phố xa lạ, cô một mình chạy ra ngoài, xảy ra chuyện ai chịu trách nhiệm đây?"

Mộc Hàn Hạ cười:"Xin lỗi.

Tôi thấy nơi này gần khách sạn, cũng đông người.

Dựa vào kinh nghiệm ăn khuya phong phú của tôi, không có chuyện gì đâu.

Vậy anh có muốn ăn một chút không?"
"Không cần."
Mộc Hàn Hạ cũng không mời nữa, lại gọi một phần cà anh ta thích ăn.

Một lát sau đồ được mang lên, cô tháo đũa, cẩn thận cọ sạch, đưa cho anh ta:"Thử đi.

Hương vị cũng không tệ lắm."
Anh ta liếc cô một cái, nhận lấy, nếm một miếng.
Hai người cứ như vậy cùng nhau ăn khuya, không đề cập đến chuyện tối nay cũng như Tiết Ninh.

Dưới ngọn đèn êm dịu, khói nướng lượn lờ, có người đi xe đạp qua chỗ bọn họ, Mộc Hàn Hạ thỉnh thoảng ngẩng đầu cười với anh ta, ăn ngon miệng vô cùng mĩ mãn.
Lâm Mạc Thần vốn tỉnh bơ đến, không nghĩ tới cuối cùng mình lại tự nhiên như mấy thanh niên trẻ tuổi, ngồi ăn đồ nướng với cô ở đầu đường.

Trong lòng anh ta xuất hiện một ngọn đèn bình yên.
Ăn xong, Mộc Hàn Hạ đi trả tiền, Lâm Mạc Thần bỏ tiền mua khăn.

Hai người đi theo ánh đèn nhỏ trên con đường, đêm dài vắng người, đi đến khách sạn sáng rực, Mộc Hàn Hạ nhớ tới buổi tối cuối cùng hai người gặp nhau ở thành phố Giang, cũng im lặng đi như vậy, sau đó anh ta không chút lưu tình cho cô một dao.
Nếu người đàn ông này không lên tiếng, bạn vĩnh viễn không nhìn thấu được lòng anh ta.
Tới phòng Mộc Hàn Hạ, cô ngẩng đầu nhìn anh ta:"Ngủ ngon, Jason."
Lâm Mạc Thần nhìn cô, cặp mắt kia giống như đêm đen.
"Ngủ ngon, Summer.".