Một tuần trôi qua, Thái tử điện hạ không có cách nào đến gần Công chúa điện hạ, nên suốt ngày cùng phi tần mới của mình ôm ấp nhau ở trong điện Hoan Dương.
So với Dương Liễu thì Vũ Văn Dương đến tẩm cung của Đỗ Hàn Yên thường xuyên hơn.
Chỉ cần Quý Liên Tích nghĩ tới Đỗ Hàn Yên sẽ dùng nụ cười đó để lấy lòng Vũ Văn Dương, thì sự không hài lòng trong lòng nàng sẽ tự nhiên nảy sinh.

Điều này làm cho nàng có chút kinh ngạc, bây giờ nàng lại còn ghen tị với những phi tần khác sao? Nhưng theo quan điểm của nàng thì chuyện này gần như là sẽ gây ra sự bất mãn cho các phi tần khác.
Ngoài nàng và hai vị Phụng nghi mới đến ra thì Thái tử điện hạ còn có mười mấy phi tần khác, Quý Liên Tích không nhớ hết tên từng người, nàng chỉ nhớ hai người trước nàng và một người sau nàng.

Bọn họ là Lý Lương đệ Lý Nghiên, Hà Lương viên Hà Vũ và Dương Chiêu huấn Dương Tầm.
Trong số đó, Lý Nghiên và Hà Vũ gần như được nhận vào cùng một lúc, nhưng Hà Vũ rất khôn ngoan, mỗi khi Lý Nghiên muốn có mưu đồ gì đều không thể đánh lên đầu ta nàng ta, thế nên nàng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tập trung vào nàng, người đã vào cung và thăng nhiều cấp liên tiếp.
Sau khi vào cung, Dương Chiêu huấn thường đến tìm Lý Nghiên, nàng ta rất thông minh và biết rằng mình phải lấy lòng người khó tính nhất ngay sau khi vào cung, thà làm công cụ của nàng ta còn hơn là kẻ thù của nàng ta.

Vì vậy Dương Chiêu huấn thường dựa vào Lý Nghiên làm người chống lưng cho mình, hạ thấp mình và thường dùng một số thủ đoạn sau lưng để giúp Lý Nghiên nhắm vào nàng.
Bởi vì Quý Liên Tích còn trẻ thiếu kinh nghiệm và không biết cách củng cố địa vị của mình, thế nên có thể nói rằng một nửa thế lực trong cung đang chống lại nàng, nếu nàng không cẩn thận để bị thất sủng thì đó là chuyện nhỏ, nàng chỉ sợ cuộc sống của mình sẽ bị cắt đứt.
Bỏ qua Dương Liễu sang một bên, nàng chắc chắn rằng mình có thể thu phục được Đỗ Hàn Yên, gần đây nàng ấy đã nhiều lần được Thái tử sủng hạnh.

E rằng Lý Nghiên đã sớm coi nàng ấy như cái gai trong mắt, kẻ thù của kẻ thù là bằng hữu.

Có lẽ Đỗ Hàn Yên còn ước sẽ tìm được đồng minh của mình.
Chỉ cần hiểu rõ thái độ làm người của nàng ấy, không nịnh nọt người khác như Dương Tầm, thì nàng có thể có thêm một chiến hữu trong tay.
Vừa nghĩ tới chuyện trong cung, Quý Liên Tích lập tức cảm thấy cả người và tinh thần đều mệt mỏi, không nhịn được muốn nằm xuống bàn đánh một giấc.

Vào một ngày mùa đông lạnh giá, nếu ngươi ở trong một căn phòng ấm áp có lò sưởi thì ngươi sẽ buồn ngủ.

Bên cạnh không có người ngoài, Quý Liên Tích cho phép mình tạm thời đặt lễ nghi sang một bên, nàng nhẹ nhàng nằm lên tay, vòng tay chặn gần hết khuôn mặt đang chìm vào giấc ngủ sâu của mình.
Trong cơn mơ màng, Quý Liên Tích dường như nghe thấy tiếng nói, nhưng ý thức của nàng quá lơ mơ, nàng thực sự không có động lực để lắng nghe họ đang nói gì, một lúc sau nàng quay lại chơi cờ với Chu Công.

Thấy nương nương không tỉnh dậy, Tuyết nhi chỉ đành quay lại sảnh nói với Đỗ Hàn Yên: "Nương nương đang nghỉ ngơi, hay là khi nào nương nương tỉnh lại thì Đỗ Phụng nghi quay lại sau nhé?"
Đỗ Hàn Yên đứng ở cửa nhìn vào, Tuyết nhi cảnh giác che tầm nhìn của nàng ấy, ở trong cung nham hiểm này, người ta phải chú ý đến mọi thứ, ngay cả khuôn mặt đang ngủ của chủ tử cũng không thể bị nhìn thấy.
"Nếu tiện thì để ta đợi ở đây nhé?" Đỗ Hàn Yên nói.
Thấy nàng ấy không bỏ cuộc và thực sự muốn ở lại, Tuyết nhi không khỏi nghi ngờ liệu nàng ấy có mưu đồ làm loạn gì không.

Tốt nhất là trước khi hiểu rõ lý do tại sao nàng ấy tới thì đừng dẫn sói vào nhà: "Nếu như Đỗ Phụng nghi có chuyện gì thì cứ nói, Tuyết nhi sẽ thay người chuyển lại lời cho nương nương được không?"
"Chuyện này không tiện truyền đạt, ta tự mình giải thích với nàng ấy thì tốt hơn."
Lại bị từ chối, Tuyết nhi lại nói: "Nếu như Đỗ Phụng nghi có việc gấp thì Tuyết nhi đánh thức nương nương dậy nhé?"
Đỗ Hàn Yên lắc đầu: "Để nàng ấy ngủ đi, ta sẽ đợi."
Tuyết nhi nói không lại nàng ấy, chỉ đành để nàng ấy vào sảnh, giả vờ hầu hạ nàng ấy, nhưng thực chất là theo dõi nàng ấy.
Khoảng chừng một canh giờ sau, Nguyệt nhi cũng trở lại, hai người bọn họ và Đỗ Hàn Yên câu được câu chăng, nếu không cũng chỉ là ngây người nhìn chằm chằm, thiếu chút nữa là chán chết!
Cuối cùng nương nương cũng có động tĩnh, Tuyết nhi vội vàng tiến vào, gấp gáp nói: "Nương nương, cuối cùng người cũng dậy rồi! Đỗ Phụng nghi đã ở bên ngoài chờ người một canh giờ rồi đấy! Người làm cho hai bọn ta sắp ngộp thở rồi."
Quý Liên Tích nghe xong thì dừng lại động tác đang duỗi tay ra.
Một canh giờ?
Nàng đã ngủ lâu như vậy sao?
Không đúng, đây không phải trọng điểm, có phải vừa rồi nàng đã nghe lầm không? Đỗ Phụng nghi đã đợi nàng một canh giờ?
"Ngươi nói nàng ấy đang ở đây sao?"
"Vâng thưa nương nương, nàng ấy đang đợi ở sảnh ngoài đó."
Quý Liên Tích giật mình, sau đó bình tĩnh đi đến trước gương đồng, nhìn thấy khuôn mặt và dấu vết ngủ vừa mới thức dậy của mình, thật sự không thích hợp để gặp người ta, vì vậy nàng dặn dò Tuyết nhi: "Ngươi đi bảo với nàng ấy rằng lần sau hãy quay lại."
"Nhưng nương nương à, vừa rồi Tuyết nhi cũng đã ngăn cản nàng ấy rồi, nàng không chịu rời đi.

Dường như có chuyện quan trọng, còn nói muốn tự mình nói với nương nương ạ." Tuyết nhi ấm ức nói.
Mặc dù Quý Liên Tích có ý định kéo nàng ấy về phe của mình, nhưng nàng không ngờ lại gặp nhau sớm như vậy, điều này khiến nàng trở tay không kịp.
Quý Liên Tích cẩn thận suy nghĩ, chuyện quan trọng gì mà có thể khiến nàng đợi mình cả canh giờ nhỉ?
Dựa vào mối quan hệ trước đây giữa hai người, nàng thực sự không nghĩ ra lý do quan trọng nào, theo lý mà nói thì bây giờ nàng nên đi gặp nàng ấy mới đúng, nhưng nàng thực sự không muốn Đỗ Hàn Yên nhìn thấy mình trong bộ dạng không gọn gàng ngăn nắp này.

"Được, nàng đã không đi thì để nàng đợi, xem nàng muốn đợi bao lâu."
Tuyết nhi nhận mệnh lệnh, nhưng trong lòng lại kêu gào vô hạn, mình lại phải đi nhìn chằm chằm Đỗ Phụng nghi sao!
Tuyết nhi trở lại tiền sảnh, thấy nàng trở về một mình, Đỗ Hàn Yên hỏi: "Quý Lương viên còn chưa dậy sao?"
Tuyết nhi nở nụ cười xã giao đặc trưng: "Nương nương vẫn chưa dậy, nếu Đỗ Phụng nghi muốn tiếp tục đợi thì cứ đợi, nếu không thì lần sau xin hãy đến sớm." Trong lòng thầm mong nàng ấy mau chóng đi về, nhưng khi ở trước mặt tiểu chủ mà còn chưa biết rõ về tính cách của nàng ấy thì tốt hơn là không nên thể hiện ra điều đó.
Đỗ Hàn Yên nghe xong hơi nhướng mày: "Quý Lương viên ngủ lâu như vậy, không phải nàng ấy không được khỏe đấy chứ?"
Vẻ mặt lo lắng của nàng ấy khiến cả Tuyết nhi cũng sắp tin.
Tuyết nhi vội vàng ngăn lại động tác muốn đi kiểm tra của nàng, Nguyệt nhi thấy vậy cũng ngăn nàng lại, mạnh dạn nói: "Đỗ Phụng nghi và nương nương chưa từng quen thân, lại tùy tiện nhìn thấy khuôn mặt đang ngủ của người ấy, có phải hay không hơi thất lễ?"
Vừa dứt lời, Đỗ Hàn Yên ngoan ngoãn bình tĩnh lại: "Nói đúng lắm, ta thật sự đã lỗ m ãng, thất lễ rồi..."
Nàng ngồi trở lại chỗ ngồi suy nghĩ, cảm thấy đây không phải là một cách hay, vì vậy nàng nói: "Vậy thì ngày mai ta sẽ quay lại, giúp ta hỏi thăm Quý Lương viên."
Nghe thấy nàng muốn trở về, Tuyết nhi và Nguyệt nhi vội vàng nói được, lễ phép tiễn nàng đi.
Không lâu sau, Quý Liên Tích đã sửa sang lại diện mạo đi ra.
"Đỗ Phụng nghi đi rồi à?"
"Thưa nương nương, vừa mới rời đi ạ."
"Vậy thì tốt." Đỗ Hàn Yên chỉ là một Phụng nghi mới đến, điều gì có thể khiến nàng ấy đợi nàng cả canh giờ và từ chối việc truyền đạt của Tuyết nhi đây?
Quý Liên Tích không khỏi thắc mắc, chẳng lẽ Lý Nghiên đã bắt đầu hành động rồi, nàng ấy muốn nhờ mình giúp đỡ? Hoặc có lẽ nàng ấy đã được đưa vào thế lực của Lý Nghiên, nóng lòng đến tìm nàng để thể hiện lòng trung thành của mình?
Cho dù là nguyên nhân nào thì nàng cũng nên để mắt đến nàng ấy.
Chiều hôm sau, Quý Liên Tích biết Đỗ Hàn Yên có thể sẽ quay lại nên nàng đã chờ đợi trong trạng thái tốt nhất, nhưng điều mà Quý Liên Tích không ngờ tới là ngay cả Thái tử cũng cùng xuất hiện.
Nhìn Thái tử điện hạ và Đỗ Hàn Yên sóng vai sánh bước, Quý Liên Tích cảm thấy lòng mình rất khó chịu.
Ở trong cung này nhiều năm, số lần nàng có cảm xúc mạnh mẽ rất ít, nhưng trong hai ngày ngắn ngủi này, mỗi lần nhìn thấy Đỗ Phụng nghi và Thái tử ở cùng nhau lại khiến nàng cảm thấy không vui, điều này khiến nàng tự hỏi không biết mình có phải vẫn có tình cảm với Thái tử điện hạ hay không.
Mặc dù cảm thấy kỳ lạ, nhưng Quý Liên Tích phải đặt vấn đề này sang một bên trước.

Cho dù cảnh tượng trước mắt vô cùng chói mắt, nhưng nàng vẫn lễ phép đứng dậy chào Thái tử điện hạ.
"Liên nhi không cần đa lễ, mọi người lại đây ngồi đi." Một tay Vũ Văn Dương đặt ở trên vai Đỗ Hàn Yên, trên mặt tràn đầy năng lượng, nghĩ cũng biết tối hôm qua hắn đã trải qua một đêm sung sướng như thế nào.

Lúc này trong suy nghĩ của mình, Quý Liên Tích không chỉ cảm thấy không vui, mà thậm chí còn cảm thấy trong lòng bị chặn lại, một cảm giác kỳ lạ tràn ngập toàn thân.
"Đã lâu rồi không đến chỗ của Liên nhi, ta thật sự rất hoài niệm." Vũ Văn Dương nhìn xung quanh, cảm khái nói.
Mặc dù lời nói của Vũ Văn Dương là vô tâm, nhưng ở trước mặt Đỗ Phụng nghi có địa vị thấp hơn nàng, hắn đã tiết lộ sự thật rằng nàng đã thất sủng, khiến tôn nghiêm của Quý Liên Tích rớt đài.

Nhưng đối mặt với Thái tử, nàng phải nắm bắt cơ hội để gây ấn tượng với hắn, vì vậy Quý Liên Tích đã từ bỏ sự tôn nghiêm của mình và cố ý nói một cách buồn bã: "Thần thiếp đã lâu không gặp Thái tử điện hạ, thiếp ở trong căn phòng trống rỗng này cảm thấy rất cô đơn.

Nếu trong lòng Thái tử vẫn còn có chỗ cho thần thiếp, thì thần thiếp đã hài lòng lắm rồi."
Nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của nàng, Vũ Văn Dương kìm lòng không đậu cảm thấy thương hại, định tối nay sẽ đến đây.
Đỗ Hàn Yên ngồi bên cạnh, ngọt ngào gọi một tiếng "phu quân", kéo lại dòng suy nghĩ đang trôi đi của Vũ Văn Dương: "Mau kể cho Quý Lương Viên nghe về chuyện đó đi ạ!"
"À đúng rồi!"
Quý Liên Tích còn chưa kịp tiêu hóa tiếng "phu quân" thì Vũ Văn Dương đã tự mình nói: "Bổn Thái tử rất vui khi thấy các nàng hòa thuận, vì vậy ta sẽ giao Hàn nhi cho nàng đó Liên nhi."
Mặc dù trên mặt vẫn là nụ cười, nhưng Quý Liên Tích đột nhiên nghe không hiểu hắn đang nói cái gì.
"Thái tử điện hạ muốn nói chuyện gì vậy ạ?"
"Hả, còn chưa có người nói cho nàng biết sao? Tóm lại là muốn nàng chiếu cố Hàn nhi.

Liên nhi vào cung đã lâu, nàng là người biết rõ những chuyện nhỏ nhặt trong cung.

Hàn nhi mới vào cung nên còn rất nhiều chuyện không hiểu, cho nên ta để nàng ấy đi theo nàng học tập chuyện trong cung này trước."
Nghe được quyết định khó hiểu này, Quý Liên Tích không nhịn được hỏi: "Không phải bây giờ trong cung có ma ma dạy sao?"
"Ma ma cũng không bằng phi tần chân chính, thê thiếp giao cho người có kinh nghiệm xử lý thì tốt hơn."
"Vậy...!tại sao lại là thần thiếp?" Từ trước đến giờ, Thái tử chưa từng có yêu cầu nào như này đối với nàng, điều gì khiến Đỗ Hàn Yên trở nên đặc biệt vậy?
"Là Hàn nhi nhắc tới, nàng ấy nói hai người các nàng rất hợp nhau, nhất định phải đi theo học tập nàng."
Rất hợp? Nói đúng ra thì tính cả hôm nay bọn họ cũng chỉ mới gặp nhau hai lần, hợp ở chỗ nào chứ?
Quý Liên Tích nghi ngờ nhìn về phía Đỗ Hàn Yên, chỉ thấy nàng ấy nở một nụ cười nhiệt tình với mình.

Chỉ là nàng ấy không biết rằng nàng ấy trông càng thân thiện, thì Quý Liên Tích sẽ càng nghi ngờ về mục đích thực sự của nàng ấy.
Tuy nhiên, cho dù những suy nghĩ không thể đoán trước của nàng ấy khiến người ta phải cảnh giác, nhưng Quý Liên Tích vẫn không thể không tán thưởng khuôn mặt không ai có sánh được của nàng ấy.

Chẳng trách Thái tử điện hạ lại yêu nàng ấy như vậy.

Đôi môi anh đào nhỏ nhắn của nàng ấy hơi hé mở: "Chính là như vậy đó, Quý Lương viên, xin chỉ giáo nhiều hơn."
"Bổn Thái tử còn có việc khác phải làm, từ hôm nay trở đi các nàng nhất định phải hòa thuận, chúng ta gặp lại sau." Vũ Văn Dương nói xong bèn quay người rời đi, để lại hai người ngồi ở chỗ của mình ngơ ngác nhìn theo.
Về phần Đỗ Hàn Yên, trước khi Quý Liên Tích hiểu rõ thái độ làm người của nàng ấy, nàng ấy đã năm lần bảy lượt đến đây mà không được mời, điều này khiến nàng thường thờ ơ với bên ngoài bắt đầu cảm thấy hoảng loạn.

Rốt cuộc người trước mặt này muốn làm gì, có mục đích gì?
Nàng ấy đặc biệt mang Thái tử đến chỗ của nàng để thể hiện rằng nàng ấy được sủng ái? Đang thị uy với mình sao?
"Có phải Quý Lương viên nghi ngờ điều gì không?" Đỗ Hàn Yên nhìn nàng, ánh mắt đó dường như có thể đọc được suy nghĩ của nàng, điều này khiến Quý Liên Tích kinh ngạc.
Trên thực tế, Đỗ Hàn Yên cũng đã phần nào hiểu được những lo lắng trong lòng nàng, nàng ấy khẽ cười: "Quý Lương viên hãy yên tâm, ta không hề có mưu đồ gì khác."
Quý Liên Tích nhận thấy giọng điệu của nàng ấy bây giờ có một chút khác biệt so với khi Thái tử có mặt vừa rồi.
Trước mặt Thái tử, Đỗ Hàn Yên sẽ nói với giọng điệu nũng nịu, nhưng bây giờ nàng ấy giữ thái độ tao nhã, dịu dàng, trưởng thành và lịch sự.

Rốt cuộc dáng vẻ nào mới là nàng ấy thật sự, thực ra trong lòng Quý Liên Tích cũng đã lường được trước.
Đúng vậy, bản thân nàng cũng giống như thế.
Trước mặt Thái tử nàng a dua tâng bốc nịnh nọt, nhưng trong lòng lại lạnh lùng lãnh đạm.
Liệu người trước mặt có giống mình không?
"Vậy Đỗ Phụng nghi có thể giải thích chuyện gì đang xảy ra không?"
"Như Thái tử đã nói, làm phiền Quý Lương viên chăm sóc ta một thời gian."
Nàng ấy không giải thích gì cả, thế nên Quý Liên Tích đành tự nói: "Tại sao lại chọn ta? Trước ngày hôm nay, chúng ta mới chỉ gặp nhau có một lần, lẽ nào ngươi không sợ ta là một con người độc ác sao?"
"Hai lần.

Hôm đó tuyết rơi, người trước cửa sổ là Quý Lương viên đúng không?"
Quý Liên Tích rất ngạc nhiên khi nàng ấy vẫn nhớ chuyện hôm đó, nhưng nàng không cho rằng nó có liên quan gì: "Chỉ dựa vào điều này mà Đỗ Phụng nghi không cảm thấy có chút bạc nhược sao?"
Đỗ Hàn Yên nghe vậy đã dời tầm mắt, trả lời một cách khó xử: "Nếu Quý Lương viên khăng khăng muốn có lý do chính đáng, thì ta không thể đưa ra được."
"Lời này có ý gì?"
"Thành thật mà nói thì chính ta cũng không biết, Dương Phụng nghi vào cùng với ta có một trưởng tỷ ở trong cung, Thái tử điện hạ nói với ta, nếu ta muốn thì chàng ấy có thể để ta đi theo một vị nương nương, mà trong tâm trí ta lại là bóng dáng của ngươi."
Quý Liên Tích đỡ trán: "Nếu ta nói ngày hôm qua ta cố ý để cho ngươi chờ một canh giờ, ngươi vẫn còn muốn đi theo ta sao?"
Đỗ Hàn Yên nghe xong sững người, sau đó hơi do dự rồi gật đầu.
Mặc dù trong lòng không hiểu, nhưng Quý Liên Tích vẫn nói: "Nếu đã như vậy, thì tùy ngươi.".