Kỹ năng dỗ dành của Ngụy Tây Trầm thực sự rất vụng về, anh trước đây luôn lấy cứng chọi cứng, chưa bao giờ thử làm thế nào để trở nên mềm mại, chuyện này xác thực là hắn có ý chơi xấu.

  Anh phát hoảng, không dám nhắc đến bất cứ điều gì liên quan đến Thanh Từ nữa.

  Anh bảo cô đánh mình, cô cũng thật sự đánh anh, đấm một đấm vào ngực anh, anh nhướng mày, khẽ chải tóc cho cô, rồi từ từ cởi áo mưa cho cô.

  Người có thể thản nhiên bóp cổ cô đã một đi không trở lại.

  Anh cảm thấy mình xong đời rồi.

  Cuối cùng Đào Nhiễm cũng tự mình trấn tĩnh lại, cô lăn lộn trong nước, mặc kệ có biện pháp bảo vệ tốt đến đâu cũng bị ướt một mảng tóc nhỏ.

  Ngụy Tây Trầm đưa cô trở lại nơi ở gần trường học của mình.

  Đây là lần đầu tiên Đào Nhiễm đến đây, quầng mắt vẫn đỏ hoe nhưng đôi mắt lại sáng ngời.

 Sau khi Ngụy Tây Trầm rời khỏi nhà của nhà họ Đào, anh thuê một căn nhà gần trường.

  Dạo quanh con ngõ cổng sau trường, xung quanh đông nghịt người, khói nóng từ đồ ăn bốc lên nghi ngút, mưa đã tạnh, những người bán hàng rong giăng dù che, nước mưa lất phất chảy xuống góc thấp.

  Đào Nhiễm chưa bao giờ biết có một nơi như vậy gần trường.

  Nhìn qua thì có vẻ hơi... hoang sơ.

  Hầu hết những người trên đường đều biết Ngụy Tây Trầm, họ chào hỏi bằng một giọng thô lỗ, Ngụy Tây Trầm gật đầu đáp lại với một nụ cười trên môi.

  Cô liếc nhìn bóng lưng cao lớn thẳng tắp của anh, chợt nhớ tới chủ siêu thị nhỏ gần nhà cô từng rất thích Ngụy Tây Trầm, rất bảo vệ anh.

  Đào Nhiễm phát hiện ra chỉ cần không liên quan đến chuyện riêng của anh, kỹ năng giao tiếp của Nguỵ Tây Trầm cực kỳ mạnh mẽ. Đây cũng là nguyên nhân cô từng cho rằng Ngụy Tây Trầm tâm cơ thâm trầm.

  Đào Nhiễm không cho anh dắt cô, anh đành im lặng dẫn đường.

  Căn nhà mà Ngụy Tây Trầm thuê nằm ở cuối con hẻm, trên mặt đất còn để lại hai chiếc túi ni lông màu xanh, lẫn lộn với bùn đất nước mưa và một ít rác thải sinh hoạt, trông rất bừa bộn.

  Cô trong mắt hiện ra kinh ngạc, không bao giờ nghĩ rằng Ngụy Tây Trầm lại sống ở một nơi như vậy.

  Nhưng người trước mặt lại không để ý, trên mặt không có một tia cảm xúc dư thừa, vẻ mặt lãnh đạm, lộ ra vẻ kiêu ngạo như lần đầu tiên gặp mặt.

  Cô thực sự cảm thấy việc nhà họ Đào đưa anh đến Cẩm Thành đã tổn thương như thế nào.

  Ngụy Tây Trầm dẫn cô lên lầu ba, tiếng bước chân vô cùng chói tai trong hành lang chật hẹp, anh lấy chìa khóa mở cửa, tìm cho Đào Nhiễm một đôi dép lê nữ mới tinh, trên đó có một búp bê đầu thỏ.

  Cô chớp mắt, không nói, im lặng đi vào.

  Nơi này thực sự rất nhỏ, cô lục lại kí ức, sau khi cha Đào phát tài, cho dù Trình Tú Quyên có nghiêm khắc đến đâu, cô cũng chưa bao giờ gặp khó khăn gì.

 Một phòng ngủ, một phòng khách, một phòng tắm, không có phòng bếp, phỏng chừng hắn cũng không tự mình nấu ăn. Phong cách đàn ông đơn giản và sạch sẽ, thứ duy nhất nổi bật là đôi dép lê nữ dưới chân cô, đó là đôi dép lê có gu thẩm mỹ của một "thẳng nam".

  Đào Nhiễm cảm thấy bất an.

  Cô ngồi trên sô pha, một lúc sau Ngụy Tây Trầm mang máy sấy ra, cô nhanh chóng nhận lấy, không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cắm máy sấy lên.

  Đào Nhiễm đã im lặng suốt thời gian qua, lần này không dám đề cập đến việc để anh quay lại Thanh Từ. Cô chưa bao giờ biết anh, thật khó để tưởng tượng anh ta có cuộc sống như thế nào ở Thanh Từ. Chiếc ô, kẹo và số tiền bỏ ra để đến gặp "Đại Dương Mênh Mông" vừa rồi đều là do Ngụy Tây Trầm trả.

  Đào Nhiễm cảm thấy mặt mình nóng bừng.

  Trước đây cô xác thực cố ý, nhưng bây giờ cô cảm thấy hối hận.

  Trái tim đang xao động trong căn nhà nhỏ hẹp này, cô cúi đầu, một tay chải tóc, tay kia cầm máy sấy tóc, từ khóe mắt len ​​lén nhìn căn nhà, điều đó thật khó tin. Thứ trên bàn trà là cuốn truyện tranh thiếu nữ từ thời thơ ấu của cô...

  "..."

  Chàng trai bên cạnh cười khẩy, dường như đã chú ý đến phản ứng của cô.

  Đào Nhiễm thổi tóc vài cái xong mới đặt máy xuống, Ngụy Tây Trầm ngồi xổm xuống bên cạnh cô, ánh mắt dán chặt vào mắt cô, bên trong rất tối.

  "Thấy sao?" Anh nhẹ giọng nói, "Ghét bỏ nơi này sao?"

  Đào Nhiễm sao dám, cô vội lắc đầu. Cũng không biết từ đâu cắn rứt lương tâm, mới vừa rồi rõ ràng là cố ý để cho cô rơi xuống nước nhưng lúc này cô lại cảm thấy áy náy.

  Anh nhìn ánh mắt lảng tránh của cô, hiếm thấy khẽ cong khóe môi: "Ừm, nơi này thật sự rất hỏng."

  Đào Nhiễm không khỏi tò mò: "Anh tự mình kiếm tiền sao?" Cô thấy đồ đạc trong bàn của anh không giống những người khác, của người khác là sách giáo khoa, còn của anh thì đầy bản thảo tiếng Anh, anh dịch thuật sao?

 Ngụy Tây Trầm đưa tay vuốt mái tóc dài của cô: "Muốn biết sao?"

  Cô gật đầu.

  "Bạn gái tôi mới có tư cách để biết."

  Đào Nhiễm kinh hãi mở to hai mắt, "Tôi không muốn biết nữa."

  Anh khịt mũi như thể đã quen với sự phản kháng của cô, lần này anh không tức giận. "Vậy thì đừng tò mò, tò mò đôi khi không phải chuyện tốt, tôi đưa cô về."

  Trên đường về, một cửa hàng bán bánh rán gạo nếp mở cửa.

  Ngụy Tây Trầm mua một cái, bánh rán rất đặc biệt, bên ngoài là vừng rang giòn, bên trong là gạo nếp, bên trong nữa là nhân đậu.

  Đào Nhiễm thực sự không dám để anh tiêu tiền bây giờ, cô sợ làm tổn thương lòng tự trọng của một người cao ngạo như vậy bằng cách quá rõ ràng.

  Anh đưa túi cho cô, thứ trong lòng bàn tay anh ấm nóng, Đào Nhiễm dùng tăm ăn một cái, rất ngon.

  Giọng nói của cô dường như cũng có kiểu ngọt ngào đó: "Ngụy Tây Trầm."

  Anh quay đầu lại.

  Cô đưa bánh bao lên môi anh, thầm giục anh ăn.

  Ngụy Tây Trầm liếc cô một cái, cúi đầu ăn bánh rán.

  Đào Nhiễm cho anh ăn thêm hai lần nữa, cô phớt lờ sự khó chịu và vẫn đắm chìm trong thế giới khốn khổ của Ngụy Tây Trầm.

  Các đường gân trên trán Ngụy Tây Trầm giật giật, hiếm khi anh hiểu được suy nghĩ của cô.

  Trong lòng anh cảm thấy buồn cười, nhưng cũng cảm thấy mềm như nước: "Đừng mềm lòng, tôi không nghèo như cô tưởng đâu."

~

  Đào Nhiễm rộng lòng, cô là kiểu chỉ lo chuyện trước mắt, hôm nay hạnh phúc, hôm sau mới nhớ lại hậu quả.

  Cô và Ngụy Tây Trầm đều trốn học, Ngụy Tây Trầm kéo cô đi, khi cô trở lại lớp học, cả lớp nhìn cô và Ngụy Tây Trầm bằng ánh mắt ma mị.

Đào Nhiễm sợ hãi, Đoạn Phân Phương nhìn cô với giọng điệu phiền muộn và thở dài nhiều lần.

  "Có chuyện thì nói đi."

  Đoạn Phân Phương: "Hóa ra hai người đã bên nhau lâu rồi, Nhiễm Nhiễm à, sao cậu giấu mình lâu vậy."

  Đào Nhiễm mở to hai mắt: "Mình với hắn ta ở bên nhau từ khi nào chứ?"

  "Chuyện hai người hôm qua, không phải Địa Trung Hải còn mắng cậu sao? Sau đó Ngụy Tây Trầm tức giận đến đỏ bừng mặt, kéo cậu bỏ chạy, đóng sầm cửa lại, cậu không thấy sao? Khuôn mặt của giáo viên Vật lý á? Xanh đến mức..."

  Đào Nhiễm không nói nên lời, cô cố gắng tranh luận: "Mình không ở bên hắn ta, đừng nói nhảm." Để tăng độ tin cậy, cô còn nói thêm, "Mình sẽ không yêu sớm, không thì mẹ đánh chết".

  Lấy mẹ làm lá chắn ứng phó với Đoạn Phân Phương.

  Kỳ thật bọn họ không tin cũng bình thường, bởi vì hôm nay sau khi trở về, Ngụy Tây Thâm một mình đi tìm giáo viên Vật lý Vương Hạo Trung.

  Người bị giáo huấn cũng là anh, bị phạt cũng là anh.

  Ngụy Tây Trầm đang bảo vệ cô.

  Đào Nhiễm, một người nhỏ bé vô tâm, chỉ ngồi đọc truyện tranh, Đoạn Phân Phương cảm thấy bạn cùng bàn của mình quá vô tư nhưng cô không chú ý rằng ánh mắt của Đào Nhiễm vẫn dán mãi vào một trang, cũng không lật lại truyện tranh.

  Chỉ cần cô bảo vệ tốt trái tim của mình, cô vẫn sẽ là một Đào Nhiễm kiêu ngạo và không quan tâm đến bất cứ điều gì.

  Nhưng quả báo đến quá nhanh.

  Sau khi Đào Nhiễm nhàn nhã cả buổi chiều, Ngụy Tây Trầm vẫn chưa về. Anh dành gần như cả buổi chiều trong văn phòng của giáo viên, không ai biết chuyện gì đã xảy ra.

  Lam Tấn không nhịn được nữa, dùng bút chọc vào lưng Đào Nhiễm, cô quay đầu lại, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp đến chói mắt, Lam Tấn ho khan một tiếng, hung ác mắng cô: "Đồ vô lương tâm."

Rõ ràng là bất bình thay cho Ngụy Tây Trầm.

  Đào Nhiễm cắn răng, ngược lại cười với hắn: "Đúng vậy, tôi chính là đồ vô lương tâm, vậy cậu mau khuyên nhủ anh ta, đừng để anh ta nổi điên lên."

  Lam Tấn vô cùng tức giận.

  Hắn không thực sự dám đánh cô, vì vậy xé cuốn sổ, vo thành cục giấy rồi ném vào lưng Đào Nhiễm ở bàn trên, không đau nhưng rất khó chịu, Đoạn Phân Phương bị đánh trúng mấy lần.

  Đào Nhiễm cũng tức giận, nhặt quả bóng giấy để đánh lại anh ta.

  Đoạn Phân Phương chết lặng.

  Lam Tấn bất đắc dĩ nói: "Đồ phụ nữ vô lương tâm, vẫn đi gây họa cho Giang Diệp đi."

  Đào Nhiễm mỉa mai trả lời: "Không biết còn tưởng cậu thích Ngụy Tây Trầm."

  Lam Tấn bị cô chọc điên rồi. Ngụy Tây Trầm là đại ca của hắn! Đại ca, cô có hiểu không, trong đầu cô đang loạn cái gì!

  Hắn muốn ném lần nữa, nhưng cổ tay bị véo liền cảm thấy đau nhói. Lam Tấn vừa định chửi thề thì nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của Ngụy Tây Trầm, tâm tình không tốt lắm.

  Lam Tấn bực bội rút tay về, nghiến răng nghiến lợi.

  Cứ giữ bảo bối vô lương tâm kia đi.

  Ngụy Tây Trầm buông hắn ra, liếc Đào Nhiễm một cái, cô vội vàng xoay người, yên lặng như gà. Ngụy Tây Trầm cong môi, không lộ vẻ tức giận. Lam Tấn không nói nên lời, đột nhiên cảm thấy những lời của Đào Nhiễm là đúng, Ngụy Tây Trầm thực sự đang phát điên.

  Rõ ràng không phải là người tốt tính, sao có thể kiên nhẫn với Đào Nhiễm như vậy?

  Tuy nhiên, ngay sau đó Lam Tấn cảm thấy sảng khoái.

  Trong tiết cuối, giáo viên Sinh học đã tiết lộ cho họ một tin tức: Trường cấp ba Cẩm Thành những năm gần đây quá lười biếng, quyết định noi gương trường Thất trung bên cạnh, từ năm lớp 11 trở đi, thêm hai buổi tự học buổi tối và tất cả mọi người đều phải tham gia lớp học.

Đây không phải là điều vui của Lam Tấn, điều vui của hắn nằm ở câu nói cuối cùng của giáo viên, lễ kỷ niệm năm ngoái của trường rất thành công, tình bạn giữa hai trường đã tiến xa hơn, nửa sau của học kỳ, hai trường sẽ trao đổi học sinh học tập lẫn nhau.

  Và lý do tại sao giáo viên biết về tình huống này là vì lớp 11.3 của họ cũng sẽ chào đón một học sinh trao đổi. Là Giang Diệp.

  Khuôn mặt của Đào Nhiễm ở hàng ghế đầu cứng đờ, ngón tay của Ngụy Tây Trầm ngừng xoay bút, và mí mắt rũ xuống không cảm xúc.

  Lam Tấn nhướng mày nhìn Đào Nhiễm, bảo trọng, bạn học, tiếp theo chúng ta sẽ gặp bạn mỗi ngày tại địa ngục Tu La.