“Phù…” Sau khi nôn xong, Thiên Hựu cả người như hư thoát dựa vào bên tường

Cũng không biết là nôn, hay là thế nào, hai con mắt Thiên Hựu, đỏ hồng hồng

“Thiên Hựu…” Lạc Tuyết tự biết đuối lý, lần nữa đi lên trước, kéo ống tay áo của Thiên Hựu, rồi lại một lần bị Thiên Hựu vô tình vung ra

“Các ngươi tiếp tục ăn đi, ta không thấy ngon miệng” Thiên Hựu chau mày, sắc mặt trắng bệch, cả trán đổ mồ hôi, nói xong liền quay người rời đi. Một tay ôm bụng, một tay đỡ tường, từ đầu đến cuối, cũng không nhìn Lạc Tuyết một chút nữa, xem ra lần này, nàng là giận thật rồi

Nhìn Thiên Hựu lần đầu đối với mình lãnh đạm như vậy, Lạc Tuyết nước mắt lớn chừng hạt đậu lộp bộp rơi lên trêи đất

Trước đây chơi khác người nữa, Thiên Hựu cũng sẽ không không để ý tới chính mình, lần này tại sao lại như vậy!?

Lạc Tuyết không rõ, cầu viện Lạc Tử Y và Mục Khuynh Tuyết, hai người càng là không rõ

“Ngạch nương, làm sao bây giờ a, Thiên Hựu… Thiên Hựu nàng không để ý tới ta… ô…” Lạc Tuyết trực tiếp nhào tới trong lồng ngực Lạc Tử Y ủy khuất khóc lớn

“Chuyện này. ….” Lạc Tử Y khó xử nhìn Mục Khuynh Tuyết một chút, người sau bất đắc dĩ lắc lắc đầu

“Vậy ngươi nhanh đi nói lời xin lỗi cho Thiên Hựu, đem sự thật nói cho nàng biết, đồng thời bảo đảm sau này cũng không tiếp tục làm chuyện loại này, Thiên Hựu sẽ tha thứ cho ngươi”

“Có thật không?” Lạc Tuyết nước mắt uông uông nhìn Lạc Tử Y

“Ừm” Lạc Tử Y khẳng định gật gật đầu

“Được, ta đây liền đi!” Dứt lời, Lạc Tuyết nhìn phương hướng rời khỏi của Thiên Hựu, co cẳng chạy đi

Mắt thấy Lạc Tuyết rời khỏi, Lạc Tử Y thở dài, kéo Mục Khuynh Tuyết trở về trong tưởu lầu

Chỗ ngồi, Mục Khuynh Tuyết liếc nhìn sợi mì Thiên Hựu ăn qua, cười khổ lắc đầu một cái, “Lại vì chút chuyện nhỏ náo thành như vậy”

“Việc nhỏ? Ngươi không thấy dáng vẻ vừa rồi của Thiên Hựu? Ngươi làm sao còn cười được?” Nhìn phản ứng của Mục Khuynh Tuyết, Lạc Tử Y giận không chỗ phát tiết

Mục Khuynh Tuyết một mặt vô tội chỉ chỉ tô mì, “Đây chẳng lẽ là chuyện động trời gì sao?”

“Ngươi…” Lạc Tử Y giận dữ, cũng không cãi lại

“Được, vậy ta hỏi ngươi đại sự! Mặt của Thiên Hựu là xảy ra chuyện gì?” Lạc Tử Y hung tợn trừng mắt Mục Khuynh Tuyết, chờ cô giải thích rõ ràng

Mục Khuynh Tuyết nhíu nhíu mày, “Hôm qua nàng cư nhiên chống đối ta! Ta chính là đang nổi nóng, nhất thời nhịn không được” Nói đến phần sau, âm thanh Mục Khuynh Tuyết dần nhỏ

“Chống đối ngươi ngươi thì đánh người hả? Ngươi cho rằng phủ tướng quân là quân doanh hả? Còn nữa, người ta dựa vào cái gì không thể chống đối ngươi?”

“Dựa vào ta là mẹ nó!”

“Yô, ngươi còn biết ngươi là mẹ nó? Ngươi từng thấy mẫu thân nào, cũng bởi vì con gái chống đối chính mình một hai câu, liền đem người đánh thành như vậy? Một đêm cũng không hết sưng, ngươi sử dụng sức lực bυ" sữa à!” Lạc Tử Y tức giận đều phải vỗ bàn rồi

“Không có, thì tiện tay đánh một cái tát…” Mục Khuynh Tuyết tự biết đuối lý, cũng không dám quá tích cực với Lạc Tử Y

“Ngươi…” Lạc Tử Y chỉ Mục Khuynh Tuyết, lại nói, “Ngươi đánh đâu không đánh ngươi chớ đánh mặt, đánh ʍôиɠ không được sao? Làm mất mặt rất tổn thương tự tôn a! Thiên Hựu là đứa trẻ hiếu thắng!”

“Ta cũng hối hận rồi mà, cho nên sau đó ta đánh ʍôиɠ nó a”

“Ngươi…. Mục Khuynh Tuyết!!!” Lạc Tử Y một cái tát vỗ vào trêи bàn, chấn động đến cái mâm trêи bàn, đều run lên

Mục Khuynh Tuyết ngại ngùng xoa xoa trán, âm thầm chính mình hồ đồ, làm sao đem lời không nên nói đều nói….

“Không có chuyện gì, là một cái, không đau…” Mục Khuynh Tuyết hiển nhiên có xu thế vừa tô vừa đen…

“Ngươi không đau!” Lạc Tử Y hung hăng trợn mắt nhìn Mục Khuynh Tuyết một chút, khi nghe được chỉ đánh một cái, ít nhiều yên tâm

Nhưng mà sự tình lại cũng chưa xong, hai người này hình tượng sinh động cho chúng ta diễn dịch kêu cái gì, một làn sóng chưa bằng, một làn sóng lại lên…

“Đúng rồi, Lạc Tử Y, ta có lời hỏi ngươi” Mục Khuynh Tuyết nghiêm mặt, nhìn về phía trong ánh mắt Lạc Tử Y, đã không có nửa phần vui cười

“Làm… Làm gì…” Lạc Tử Y sững sờ, hiển nhiên không nghĩ tới chuyển hướng này đột nhiên như thế

“Ngươi chắc biết, thời điểm ta kêu ngươi cả tên, ý vị như thế nào chứ” Mục Khuynh Tuyết cười lạnh một tiếng, nhìn chăm chú đến Lạc Tử Y cả người không dễ chịu

“Ngươi… Có chuyện nói mau… Đừng…. Doạ… Làm ta sợ….” Lạc Tử Y bất an nuốt một ngụm nước bọt

“Được, ta hỏi ngươi, An Lương là chuyện gì xảy ra?” Vừa nhắc tới An Lương, Mục Khuynh Tuyết cả người thì trở nên âm lãnh, nhìn ra Lạc Tử Y một trận sợ hãi

“An… An Lương làm sao vậy…khá tốt a, nhìn nàng đem con gái ngươi giáo ɖu͙ƈ rất….tốt….” Ánh mắt Lạc Tử Y lấp loé, đến cuối cùng dứt khoác ngậm miệng không nói

“Lúc trước, là ngươi gửi cả 7 bức thư muốn người với ta, nói muốn tận tay hành quyết An Lương, ta là nể mặt ngươi, mới đem người đưa về”

Lạc Tử Y tự biết đuối lý, không dám nhìn tới con mắt của Mục Khuynh Tuyết

“Ngươi có biết An Lương cùng ta có bao sâu cừu hận không!”

Lạc Tử Y nghe vậy lắc đầu một cái, mang theo áy náy nhìn Mục Khuynh Tuyết

“Năm đó vì buộc ta ra khỏi thành đầu hàng, An Lương ở ngay trước mặt ta, tự tay chém giết ba viên đại tướng của ta, ngay cả ta, cũng thiếu chút nữa chết ở trong tay nàng!”

Mục Khuynh Tuyết nói ra, mắt ứa lệ, làm như nhớ tới những chuyện cũ không muốn nhớ lại kia

“Khuynh Tuyết, xin lỗi, chuyện này, ta thừa nhận ta lừa ngươi” Lạc Tử Y cầm lấy tay Mục Khuynh Tuyết

“Lúc trước ta cũng là phụng mệnh của mẫu thượng, ngươi biết, mẫu thượng vẫn là thích nhân tài, mà Ngu quốc lúc đó, đang cần người tài giỏi như thế. Họ tự vấn lòng, trong thiên hạ này, ngoại trừ An Lương, còn có ai, có thể cùng ngươi so lẫn nhau đây!”

“Ha, yêu quý tài hoa của nàng? Thời điểm An Lương mang theo thiết kỵ Dực quốc nàng, đạp lên tướng sĩ Ngu quốc ta, nhưng không từng nghĩ quốc chủ của Ngu quốc yêu thích tài hoa của nàng!” Mục Khuynh Tuyết tức giận âm thanh không ngớt lời đều đang run rẩy, giận dữ hất tay, mắt lộ ra hung quang, sát ý tận hiện!

“Khuynh Tuyết… Lúc trước, ngươi cũng xém chút phế bỏ một đôi chân của nàng sao…”

Nhưng mà Mục Khuynh Tuyết lại là không để ý tới, đứng dậy liền muốn đi

“Khuynh Tuyết ngươi đi đâu? Năm đó hai người các ngươi vì chủ, chém giết lẫn nhau cũng vì tình có thể tha thứ. Nhưng hôm nay, nàng đã thần phục Ngu quốc, ngươi không thể động nàng! Huống chi…”

“Huống chi?” Mục Khuynh Tuyết cười lạnh một tiếng

“Phải…càng huống chi… Mười năm này, An Lương đối Thiên Hựu, như…”

“Ầm” một tiếng, Mục Khuynh Tuyết vỗ lên bàn một cái, cái bàn gỗ tốt lành, miễn cưỡng rạn nứt

“Ha, ta xem như là suy nghĩ rõ rồi, quốc chủ đây không phải lão hồ đồ, nàng thật đúng là khôn khéo a, a?” Mục Khuynh Tuyết cười lạnh nhìn Lạc Tử Y

“Ta cho ngươi biết, đừng tưởng rằng có Thiên Hựu ngăn ở chính giữa, ta thì sẽ không động An Lương nàng chút nào, dưới trời này, vẫn không có người Mục Khuynh Tuyết ta không dám động!” Mục Khuynh Tuyết vung tay lên, ngạo nghễ quay người

“Khuynh Tuyết!! Nàng cho dù không có công lao, cũng có khổ lao đó, ngươi xem một chút Thiên Hựu, nàng hiện tại rất ưu tú, có văn có võ, gặp chuyện bình tĩnh, những thứ này đều là công lao của An Lương a!”

“Hừ,, ngươi không đề cập tới ngược lại tốt, ngươi tới nói cho ta biết, nàng nơi nào ưu tú? có văn có võ ta thừa nhận, gặp chuyện bình tĩnh, a, bình tĩnh? Ẩn nhẫn cũng gọi là bình tĩnh sao? cái đó kêu là nhu nhược!”

“Ngươi nhìn thử nó, bản thân ngươi nhìn thử, để An Lương thuần hóa giống như con thỏ dịu ngoan! Ta cho ngươi biết, con gái Mục Khuynh Tuyết ta, phải là sói, phải là ngựa, bị bắt nạt, cho dù bất chấp hậu quả, cho dù dã lang lấy tính mạng cũng phải cắn lại!”

“Ngươi! Mục Khuynh Tuyết, ta thấy ngươi là mang binh mang lâu rồi, mang hỏng đầu óc rồi! Ngươi quả thực không thể nói lý!”

Mục Khuynh Tuyết một câu nói tùy tùy tiện tiện, phủ định khổ cực mười năm này của An Lương, hủy bỏ Thiên Hựu mười năm nỗ lực này, Lạc Tử Y lạnh cả tim, trong mắt chứa nhiệt lệ, thật sâu liếc mắt nhìn Mục Khuynh Tuyết, phẩy tay áo bỏ đi

Hết chương 11