Cứ như vậy một đường cưỡi ngựa trở về trong thành, Thiên Hựu chỉ cảm thấy cả người tê dại cứng ngắc, rất khó chịu

“Khuynh Tuyết, chúng ta về cung bẩm báo mẫu thượng trước, ngươi thì ở trong phủ an dưỡng tốt đi” Mắt thấy đến phủ tướng quân, Lạc Tử Y liếc mắt nhìn trời sắp đen, không nỡ nói lời từ biệt với Khuynh Tuyết

“Bẩm báo có thể, nhưng ta không muốn gặp bà ấy” Khuynh Tuyết hơi nhướng mày, lạnh giọng mở miệng

“Ngươi…”

“Được được được, tùy ngươi” Lạc Tử Y bất mãn vẫy vẫy tay, giục ngựa mà đi

“Đúng rồi, nhớ tới xem thử vết thương của Thiên Hựu, giúp nó thoa thuốc” Bỗng dưng dừng ngựa lại, lại quành trở về, cố ý nhắc nhở Khuynh Tuyết việc này

“Thiên Hựu, ngày mai ta lại tới tìm ngươi chơi” Lạc Tuyết quay về Thiên Hựu le lưỡi một cái

“Mẹ nuôi gặp lại” Thiên Hựu không nhìn thẳng Lạc Tuyết, ôm quyền hướng về phía Lạc Tử Y

Sau khi tiễn đi hai người, Khuynh Tuyết đem Thiên Hựu ôm xuống ngựa, bản thân cũng vươn mình xuống ngựa, hướng về trong tướng quân phủ đi đến

“Tướng quân phủ này làm sao cả người hầu hạ đều không có?” Mắt thấy đi qua đại viện, đều sắp vào bên trong, Mục Khuynh Tuyết cứ là một người cũng không nhìn thấy, không khỏi quay đầu lại hỏi dò Thiên Hựu

“Trước kia là có, sư phụ đến rồi, liền đem bọn họ đều đuổi đi”

“Tại sao?” Khuynh Tuyết không rõ, cau mày hỏi dò

Thiên Hựu khẽ mỉm cười

“Bởi vì người hầu chiếu cố quá chu đáo, sư phụ sợ ta ngày sau nuôi thành thói quen, khó có thể sinh hoạt độc lập”

Khuynh Tuyết gật gật đầu, “Sư phụ ngươi nói là người phương nào? Võ nghệ của ngươi là người đó dạy?”

“Đúng vậy, Thiên Hựu những năm này học và nghe được, đều là sư phụ dạy”

Nhắc tới An Lương, Thiên Hựu thì sẽ không tự giác lộ ra vẻ mỉm cười, nhưng mà Khuynh Tuyết thấy được nụ cười này, lại cảm giác chua xót

“Những năm này, là một mình ngươi ở trong phủ?”

“Còn có sư phụ” Thiên Hựu lắc lắc đầu

“Vậy cô ấy hiện tại có ở trong phủ?” Đối với người sư phụ này của Thiên Hựu, Mục Khuynh Tuyết cảm thấy hứng thú

“Lúc này…” Thiên Hựu liếc nhìn bốn đèn lồng lớn treo cao trong viện, hiểu ý nở nụ cười, “Sư phụ chắc ở nam viện đốt đèn”

“Ở nam viện đốt đèn?” Mục Khuynh Tuyết gương mặt không rõ, Thiên Hựu cười khẽ với cô, dẫn cô đi về sân phía nam

Mới vừa bước vào cửa viện, Thiên Hựu liền thấy được An Lương tiến vào một gian gian nhà đen thùi

“Sư phụ, ta đã trở về” Thiên Hựu đi tới trước gian nhà, khom người bái chào

“Ân, chân làm sao vậy?” Đang khi nói chuyện, trong phòng chính là một mảnh sáng trưng

Thiên Hựu hơi khó xử liếc nhìn Mục Khuynh Tuyết phía sau, vốn là không muốn cho sư phụ biết, nào ngờ nàng từ thanh âm bước đi của chính mình liền đoán ra được

“Tự tiện xông vào quân doanh, bị tướng quân đánh”

Mới vừa đáp xong, Thiên Hựu sững sờ, tựa hồ là từ trong phòng nghe được một tia cười khẽ

An Lương đúng lúc từ trong phòng đi ra, thuận tay dẫn đến cửa phòng

“Cổ thì sao?” Vừa nghiêng đầu đã nhìn thấy đạo vết máu đã khô trêи cổ Thiên Hựu

“Aiz, cùng người giao chiến, thua rồi” Thiên Hựu cúi đầu, một tiếng thở dài nhỏ đến mức không thể nghe thấy, không muốn nhìn An Lương

An Lương cười đi tới bên người Thiên Hựu, dựa vào vật châm lửa trong tay, quan sát tỉ mỉ vết thương một chút

“Nếu đã như vậy, vậy liền nỗ lực nhiều hơn mấy phần nữa, lần sau, từ trêи người hắn đòi lại”

An Lương là vô cùng hiểu rõ tính tình của Thiên Hựu, tâm tư nặng, hiếu thắng vô cùng, bây giờ ngay cả nhìn cũng không nhìn chính mình, có thể tưởng tượng là trong lòng xấu hổ không chịu nổi, không còn mặt mũi nhìn

Nhưng mà An Lương nói xong lời này, đầu của Thiên Hựu lại vùi sâu hơn, cả tay nhỏ đặt ở hai bên, cũng không biết khi nào siết thành nắm đấm

An Lương chỉ là cười, vỗ vỗ bờ vai của Thiên Hựu, sau đó ánh mắt liền rơi vào trêи người Mục Khuynh Tuyết

“Mục Tướng quân, đã lâu không gặp” An Lương ôm quyền quay về phía Mục Khuynh Tuyết

Mà Mục Khuynh Tuyết, từ trong nháy mắt nhìn thấy An Lương, ánh mắt thì trở nên bắt đầu ác liệt

“Thế nào, tướng quân không quen biết ta?” An Lương cười lại đi trước hai bước

“An Lương” Mục Khuynh Tuyết lạnh giọng mở miệng

“Là ta”

“Ngươi lại không chết?” Mục Khuynh Tuyết cơ hồ là cắn chặt răng nói ra, Thiên Hựu nghe xong, trong lòng run lên bần bật

“Sư phụ, các người quen nhau…?”

“Ha, đâu chỉ quen nhau, vị sư phụ tốt này của ngươi, là tù binh của bản tướng quân đó!” Mục Khuynh Tuyết một tiếng cười lạnh

“Sư phụ…” Nghe xong lời ấy của Mục Khuynh Tuyết, lòng của Thiên Hựu lại như bị một trọng quyền nện qua, người trong lòng mình sùng bái, lại đã từng là tù binh của người khác!!

An Lương chỉ là cười cho qua chuyện

“Nói, ngươi tới dạy Thiên Hựu, có ý đồ gì?” Mắt thấy Thiên Hựu quan tâm An Lương như thế, Mục Khuynh Tuyết càng ngày càng cảm thấy trong này có âm mưu gì

“Ta chỉ là phụng mệnh của quốc chủ”

“Hừ, bà ta thì thực sự là già hồ đồ rồi!” Mục Khuynh Tuyết giận dữ, cho nên ngay cả quốc chủ cũng không để ở trong mắt, mở miệng liền mắng

“Ta mặc kệ lúc trước ngươi thế nào, từ hôm nay, Thiên Hựu không cần ngươi dạy, lập tức cút ra khỏi phủ tướng quân cho ta” Mục Khuynh Tuyết vung tay lên, càng là trực tiếp hạ lệnh trục khách!

“Không được! Ngươi không thể đuổi sư phụ đi!” Thiên Hựu sốt sắng, một bước xa lẻn đến An Lương An Lương

“Ngươi cho rằng ngươi đang ở đây nói chuyện với người nào!?” Nhìn Thiên Hựu thất thố như vậy, Mục Khuynh Tuyết bạo tính khí cũng nổi lên, mang binh đánh giặc nhiều năm như vậy, chưa từng có bất cứ người nào dám ngỗ nghịch cô!

“Ta… Ta…” Thiên Hựu bị câu này của Mục Khuynh Tuyết không mang theo chút nào tình cảm dọa cho phát sợ

“Những năm này, sư phụ ở với Thiên Hựu, ơn trọng như núi, người…. Không thể đuổi nàng đi!”

“Có thể đuổi nàng đi hay không, còn chưa tới phiên ngươi làm chủ, cút trở về phòng cho ta!”

“Tướng quân! Thiên Hựu van xin ngài!” Suy nghĩ một lúc lâu, Thiên Hựu không thể không mở miệng gọi Mục Khuynh Tuyết là tướng quân

Nói ra, Thiên Hựu quay về Mục Khuynh Tuyết, chính là một quỳ

“Đứng lên!” Mục Khuynh Tuyết quát to một tiếng

“Tướng quân, Thiên Hựu mặc kệ giữa ngài cùng sư phụ có gì quan hệ, Thiên Hựu chỉ biết là, những năm gần đây, cả ngày lẫn đêm người bồi bạn với Thiên Hựu, là sư phụ. Thì dựa vào điểm này, ngài cũng không có thể đuổi nàng đi!”

“Bốp!” Một cái bạt tai lanh lảnh vang dội hung hăng quạt ở trêи mặt Thiên Hựu

Đây là Thiên Hựu lớn như vậy, lần đầu tiên bị bạt tay

Một tát này đánh Thiên Hựu không biết làm sao, thậm chí dứt khoác che lấy khuôn mặt bị đánh tê tê, sững sờ tại chỗ

Mục Khuynh Tuyết vung xong một tát này, cũng âm thầm chính mình quá là hấp tấp chút

“Đứa nhỏ ngốc ngươi đây, đây lại là thế nào, hôm nay cho dù mẹ ngươi không đuổi ta đi, ta cũng là phải đi rồi” An Lương đau lòng nâng dậy Thiên Hựu, đẩy ra tay của Thiên Hựu, nhẹ nhàng vuốt nhẹ

“Tại sao vậy? Sư phụ tại sao phải đi? Cả người cũng không cần Thiên Hựu sao?” Thiên Hựu gần như tuyệt vọng hỏi dò, nước mắt từ lâu không bị khống chế, hạt lớn rơi xuống

An Lương cười lắc đầu một cái, “Bệ hạ hạ lệnh, để cho hai mẹ con các ngươi đơn độc ở chung, mấy ngày nay, không để ta không liên quan ở phủ tướng quân này cản chuyện” An Lương nói ra, liếc nhìn Mục Khuynh Tuyết

Mắt thấy Thiên Hựu nửa tin nửa ngờ, An Lương nhìn chằm chằm con mắt của nàng, “Thế nào, cả sư phụ nói cũng không tin rồi hả? Sư phụ đã lừa gạt ngươi?”

Nhìn theo con mắt của An Lương, Thiên Hựu lộ ra một nụ cười khổ

“Thời điểm sư phụ không có ở đây, võ học, bài tập, không cho phép thiếu xót, bằng không ngươi không có quả tốt ăn”

An Lương kéo lấy tay của Thiên Hựu, trở lại gian phòng của mình, dọc theo đường đi dặn dò rất nhiều

Khi trêи lưng An Lương từ lâu chuẩn bị xong bao quần áo chuẩn bị rời đi, Thiên Hựu xông tới ôm An Lương, “Sư phụ, Thiên Hựu chờ ngươi trở về…”

Cho đến An Lương rời khỏi phủ tướng quân, Thiên Hựu ôm đầu gối ngồi ở ngưỡng cửa, gió đêm hơi lạnh thổi thấu quần áo đơn bạc của nàng, Thiên Hựu ôm thật chặc chính mình, nhìn phương hướng An Lương rời đi

Sư phụ, ngươi lừa ta

Ngươi không biết, thời điểm ngươi nói dối…

Con mắt sẽ cười

Hết chương 8