Không một tiếng động, không một tiếng rít, tiếng cào, tiếng va quệt và dĩ nhiên cũng không hề có tiếng người. Đằng sau cánh cửa là một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Một sự yên lặng đáng lo ngại hay một thứ yên lặng bình thường, điều đó còn tùy thuộc vào con mắt nhìn của mỗi người.

Trương Anh Hào nhún vai, muốn nói, nhưng âm thanh đầu tiên đóng băng lại trên môi, bởi Phương Kiệt đã nhổm dậy. Ông đã già, khuôn mặt chi chít nếp nhăn. Nhưng bây giờ trông nó trống vắng như mặt ma với đôi mắt mở to, miệng há hốc.

Chậm, thật chậm, ông già giơ tay lên, rồi ngón tay trỏ duỗi ra thật từ từ. Nó chỉ qua Trương Anh Hào, về hướng cánh cửa gỗ dày.

“Ngay bây giờ.” - Phương Kiệt thì thào. – “Nó bắt đầu ngay bây giờ. Ngay...”

Ông có lý, nó bắt đầu thật.

Kể cả Trương Anh Hào là người đã phải chứng kiến không ít sự kiện trái tự nhiên, hắn cũng có cảm giác bị những âm thanh đó xuyên vào tới tận xương tủy…

Hai người Trương Anh Hào nghe tiếng kêu, hay nói cho đúng hơn là những tiếng thét, bởi một con người đơn độc không thể kêu lên như vậy.

Đó là những tiếng thét cực kỳ chói tai, tạo cảm giác như đang ở địa ngục. Một tiếng kêu được trộn từ vô vàn những tiếng vọng, chúng đập qua đập lại giữa những ngóc ngách của căn phòng đằng sau cánh cửa kia và hòa quyện vào nhau.

Một tiếng kêu chết chóc. Một tiếng kêu kể về sự tra tấn và hành hạ. Mặt khác, nghe nó cũng có phần gượng gạo như có kẻ đang đứng bên một cây đàn điện tử và đồng thời thử nhiều loại giọng khác nhau.

Tiếng thét của kinh hoàng, sự rùng rợn bằng âm thanh, dòng sông tiếng động của nỗi sợ hãi. Nó hoang dã, độc ác, điên cuồng. Tiếng thét kéo dài ra, vang mãi như tiếng còi tàu và dần dần hạ độ cao. Nó chuyển thành một tiếng rên dài, rồi tắt hẳn.

Kết thúc, yên lặng...

Trương Anh Hào muốn mở cửa ra, nhưng Phương Kiệt kéo Trương Anh Hào lại: “Cẩn thận, anh thợ săn. Anh cẩn thận cho, tôi xin anh! Đây không phải trò đùa!”

“Vâng, tôi cũng hiểu vậy.”

Bàn tay Trương Anh Hào chạm vào nắm đấm cửa. Nắm đấm bằng kim loại. Trương Anh Hào giật mình lùi về.

“Tại sao nắm đấm cửa này lại ấm?”

“Có chuyện không ổn.”

Trương Anh Hào xoay về hướng Phương Kiệt. Người đàn ông đã đứng dậy, tay lia lịa làm dấu thánh giá. Khuôn mặt hiện rõ vẻ hãi hùng. Chắc chắn ông ta biết nhiều hơn những gì đã nói với Trương Anh Hào, nhưng bây giờ chưa là lúc căn vặn chuyện đó.

Trương Anh Hào rút khẩu Beretta, giữ nó trong tay phải và mở tung cửa ra.

Ngay lập tức, Trương Anh Hào nhảy vào trong.

Và bật đèn lên.

Căn phòng sáng choang.

Trương Anh Hào xoay quanh, lần đầu tiên nhìn trực diện vào sự bí hiểm.

Căn phòng vắng lặng.

Không một dấu vết của thực thế đã phát ra tiếng thét. Mà chắc chắn cũng chẳng có đường cho nó vào hoặc trốn ra khỏi phòng này...

Căn phòng rộng, thậm chí rất rộng. Nó có cửa sổ, nhưng chẳng ai có thể trèo vào hoặc trèo ra qua những khuôn cửa đó, bởi những hình chữ nhật đã bị xây kín lại. Người ta xây như vậy từ lâu rồi, những khoảng tường đã cũ.

Cả hướng trần phòng cũng không có đường thoát ra ngoài. Nó là một mặt phẳng màu trắng đơn giản, kết thúc ở bốn bức tường. Các khoảng tường rất nhẵn. Thậm chí chẳng thấy cả rìa những viên đá hiện lên dưới lớp giấy dán óng ánh vàng.

Đến sàn nhà cũng thế. Một mặt phẳng được phủ gỗ. Không một đường gợn bất thường. Không đâu có bóng dáng một cánh cửa. Hoàn toàn không dấu vết.

Trương Anh Hào đứng trước một chuyện bí hiểm...

Căn phòng không hoàn toàn trống rỗng. Khoảng tường chênh chếch với cửa ra vào có treo một bức tranh, là cảnh bờ biển.

Những con sóng đập vào một vách núi đá dựng đứng, khiến những tia nước trắng xóa bắn tóe lên.

Bên dưới bức tranh có một chiếc bàn đơn giản. Lớp gỗ tròn của nó được phủ một tấm khăn sáng màu, chỉ thò ra bốn chân. Trên bàn có để một chiếc bình nhỏ, những bông hoa khô khốc lộ ra từ miệng bình.

Bàn, hoa và tranh cũng như chiếc bàn có vẻ như một bức tranh tĩnh vật đã được ai đó sắp xếp, cố tình muốn người khác phải chú ý đến nghệ thuật của anh ta.

Đằng sau Trương Anh Hào vang lên tiếng chân Phương Kiệt. Mỏi mệt, người đàn ông lê từng bước vào phòng. Ông ta nhìn Trương Anh Hào bằng đôi mắt buồn bã, môi giật giật, nhưng không nói điều chi. Hai bàn tay ông xoa vào nhau, chiếc áo khoác chuyển động theo vì nó quá rộng so với thân hình của ông.

Khi đã đứng lại, Phương Kiệt hít hơi thật sâu.

“Anh có nghe thấy tiếng kêu đó không, anh thợ săn?”

Trương Anh Hào gật đầu: “Không thể không nghe.”

“Là vậy.”

“Ai đã kêu thế?”

Phương Kiệt nhìn Trương Anh Hào. Rồi ông già bật cười. Không lớn tiếng, mà nhỏ nhẹ, nghe đau đớn. Vừa cười ông vừa lúc lắc cái đầu. Mái tóc trắng lúc lắc theo. Rồi ông đột ngột ngưng lại.

“Đó mới là câu hỏi khó nhất. Đó là bí mật chính. Chính anh đã tới đây vì chuyện này, phải không? Người ta muốn nhờ anh giải đáp bí mật này.”

“Vâng, tôi cũng đã nghĩ như vậy.”

“Thế bây giờ anh cảm thấy sao?”

“Tôi chưa nghĩ ra được gì cả. Tôi phải xem xét căn phòng này kỹ hơn đã.”

“Anh muốn tìm thấy cái gì ở đây?” - Phương Kiệt hỏi bằng giọng rình mò, đầu nghiêng sang một bên.

“Thì...” - Trương Anh Hào nhún vai. – “ít ra cũng phải có cửa vào và lối ra cho kẻ vừa thét lên.”

“Hay thật đấy, anh thợ săn, hay thật. Nhưng anh sẽ chẳng tìm thấy gì đâu.”

“Thế có nghĩa là sao?”

“Có nghĩa là ở đây chẳng có lối vào mà cũng chẳng có lối ra. Chỉ trừ cái cửa này.”

“Rồi sao nữa?”

“Kẻ đã thét lên vừa rồi chẳng hề đi vào hay đi ra qua nó.” - Người đàn ông giải thích, gật đầu với Trương Anh Hào và cười rộng miệng.

“Nhưng phải có kẻ nào đó vừa ở đây.”

“Đúng thế, thưa anh.”

“Ai vậy?”

“Tôi không thể trả lời được, tôi không biết. Anh mới là chuyên gia, người ta nói với tôi như vậy.”

“Đúng, kể ra cũng có phần đúng. Nhưng không phải chuyên gia cho những căn phòng rỗng bật tiếng kêu la. Bình thường thì đây không phải phạm vi của tôi.” - Nói xong, Trương Anh Hào đút khẩu Beretta vào bao.

“Thế thì anh chuyên về cái gì?”

“Lần thì cái này, lần thì cái nọ.” - Trương Anh Hào trả lời chung chung.

Trương Anh Hào đứng giữa phòng và nhìn quanh. Ánh mắt săm soi thật kỹ và thật chậm từng khoảng tường, nền, trần phòng, như có thể tính ra vị trí lối thoát. Nhưng không kết quả. Buộc lòng, Trương Anh Hào rút khẩu Beretta ra, dùng nó làm búa gõ. Trương Anh Hào đập cán súng thẳng và mạnh dọc tường, tìm xem có đoạn nào bị rỗng.

Không có.

Phương Kiệt đứng quan sát Trương Anh Hào làm việc. Cứ theo nét mặt thì rõ ràng là người đàn ông này biết mọi chuyện.

“Anh không thu được kết quả, thưa anh thợ săn.”

Ông ta nói câu đó đúng lúc Trương Anh Hào đang giơ tay gỡ bức tranh trên tường xuống, tìm xem đằng sau nó có két hay cửa ngầm không.

Không có két mà cũng không có cửa. Không một hiện tượng khả nghi. Khoảng tường nhẵn như mọi khoảng tường khác. Cả tiếng bước chân của Trương Anh Hào ở đây cũng rất bình thường. Khu nền dưới này không có hầm rỗng.

Đúng là một chuyện bí hiểm.

Trương Anh Hào dừng chân trước một khuôn cửa sổ bị bịt kín. Không quay người lại, Trương Anh Hào hỏi Phương Kiệt.

“Tại sao những cái cửa sổ này lại bị bịt kín?”

“Tôi không thể trả lời được. Họ đã làm điều đó.”

“Họ là ai?”

“Chủ nhà.”

Giờ thì Trương Anh Hào xoay người lại: “Ta đã đến gần sự việc hơn rồi đấy. Ông chỉ cần cho tôi biết chủ nhà là ai và đang ở đâu.”

“Đi rồi.”

“Tôi biết.”

“Họ đã biến đi rất đột ngột. Biến mất chỉ trong một đêm. Họ cho xây bịt cửa sổ lại. Có thể đó là lời cảnh báo cho những người khác đừng quay lại. Cũng có thể nó ngăn không cho người lạ vào đây...”

“Tại sao?”

“Có tin đồn rằng...”

“Đồn sao?”

Phương Kiệt nhìn quanh: “Anh có biết ai đã từng sống trong ngôi nhà này không?”

“Không.”

“Một giáo đường.”

Trương Anh Hào nuốt khan. Tin này mới, ông ta đã khiến Trương Anh Hào phải ngạc nhiên.

“Ông chắc chứ?”

“Chắc. Nhà này đã có thời được dùng làm giáo đường, dù anh có tin hay không cũng vậy.”

“Rồi sao nữa?”

“Chẳng sao nữa hết. Giáo đường bị đóng cửa. Điều đó xảy ra đã nhiều năm rồi. Từ đó, ngôi nhà này không có người sống.”

“Thế chủ nhân giáo đường này thì sao?”

“Không ai biết rõ. Có tin đồn họ quay trở lại thành Tiểu Tự Tại. Trước khi tới đây họ đã ở đó.”

“Thế rồi bắt đầu có những tiếng thét, đúng không?”

Phương Kiệt vội vàng gật đầu: “Đúng đấy. Thật khủng khiếp. Nó kêu trong đêm, vào buổi tối, thậm chí giữa ban ngày. Nó kêu rất đột ngột. Mặc dù không có ai ở trong nhà cả. Không một ai giải thích được chuyện đó, ai cũng sợ. Dân làng nghe thấy tiếng kêu, to như thể cả ngôi nhà đang cất tiếng la hét. Nó gào lên, cả những bức tường cũng gào lên đe dọa. Không thể tưởng tượng nổi.”

“Các ông có làm gì không?”

“Không, không làm gì hết, anh thợ săn. Người ta đồn rằng ngôi nhà này có ma. Quỷ dữ đã chiếm lấy nó, cả cha đạo cũng không dám tới đây. Ông ấy cũng sợ, thật ra thì cũng dễ hiểu thôi.”

Trương Anh Hào gật đầu, nhưng dòng suy nghĩ của hắn thật ra đang trôi sang chỗ khác. Từ khi đọc được nội dung nhiệm vụ trên điện thoại, biết được có khả năng bản thân sẽ phải chịu những công kích mang tính nguyền rủa, quỷ dị, trước khi bước chân vào làng Hiện Nhân này, Trương Anh Hào đã cẩn thận mang tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng quý giá lên ngực để đề phòng. Nếu quả thật có quỷ quái ở trong nhà này thì sao không thấy tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng của hắn phản ứng khi hắn bước vào phòng. Nó yên lặng, thậm chí chẳng hề nóng lên.

“Tại sao?”

“Hay mọi sự đã qua đi khi mình bước vào? Phải chăng tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng sẽ phản ứng khác nếu mình bước vào phòng ngay lúc tiếng thét vang lên?”

Trương Anh Hào nhìn quanh một lần nữa, cởi sợi dây đeo tấm bùa Thanh Âm Phạn Xướng trước ngực - ngay sau lớp áo - xuống, nắm trong tay. Phương Kiệt tò mò tiến lại gần, ông ta chưa nhìn thấy một vật như vậy bao giờ.