Nhà của Tống Tập Tân, tại ngõ Nê Bình thuộc về loại nhà cao sân rộng, ngoại trừ đại đường treo hoành, còn có nhà kề hai bên.

Tấm biển ở đại đường là "Hoài Viễn Đường", cũng không kí tên, Tống Tập Tân luôn cảm thấy chỉ dựa vào chữ viết mà xem, không phải là thủ bút của đại nhân vật gì.

Chủ tớ hai người lúc này ở phòng của Tống Tập Tân, thiếu niên đang dọn dẹp đồ, nha hoàn đứng ở cửa, nàng ôn nhu hỏi: "Công tử, sinh ý bàn xong chưa?"

Tống Tập Tân buông một chuỗi lục lạc, ngồi trở lại cái ghế duy nhất trong phòng, hai tay ôm cái ót, bắt chéo chân, "Phù Nam Hoa của Lão Long Thành, không hẳn là ngu xuẩn, ngay từ đầu không cho rằng ta là một công tử không rành thế sự coi tiền như rác, chỉ bất quá cũng không thông minh, muốn lôi kéo tình cảm với ta, thật sự là rất thú vị. Sau đó hắn bị ta tùy tiện lừa một chút, thì lộ ra cái đuôi chuột, cho rằng cố lộng huyền hư, dùng chút thủ đoạn, là có thể lấy ra uy thế, hù doạ thiếu gia ta, so với Tề tiên sinh làm cho người ta đoán mãi không ra, hắn ta còn kém xa vạn dặm."

Tỳ nữ Trĩ Khuê nói: "Kém xa vạn dặm, công tử, cách nói này của ngài cũng quá khoa trương."

Tống Tập Tân làm một mặt quỷ, nói: "Vậy kém mười cái ngõ Nê Bình!"

Thiếu niên đưa cho tỳ nữ nhà mình một cái túi, "Nhìn cái này đi, đây là túi tiền theo như lời trong mật thư. Trước đó họ Trần sát vách, cũng có một túi, ta lúc đó đánh giá, hắn có cái phần thiên đại tài vận rơi trúng đầu, chưa chắc là chuyện tốt gì. Quả nhiên, cái này không phải chọc giận đôi cẩu nam nữ kia? Ta xem kế tiếp, họ Trần còn nhiều vị đắng phải ăn. Đúng rồi Trĩ Khuê, ta nói với ngươi, kẻ tới nhà chúng ta, tự xưng là thiếu thành chủ của Lão Long Thành, nghe khẩu khí của hắn, cộng thêm diễn xuất, ít nhất không phải dạng gối thêu hoa ( ý chỉ công tử bột chỉ biết ăn chơi), còn có miếng ngọc bội này, nói là "Lão Long Bố Vũ’ cái gì gì đó, khẳng định đáng giá!"

Tống Tập Tân vỗ vỗ miếng ngọc bội màu xanh lục long lanh động lòng người, được hắn treo bên hông, trong lòng thiếu niên, cảm thấy khoảng cách giữa mình và Tề tiên sinh, lại gần thêm một bước.

Trĩ Khuê mở ra túi thêu tinh xảo, nhẹ giọng hỏi: "Công tử, có thể kiếm thêm nhiều"tiền đồng" được hay không?"

Tống Tập Tân cười hỏi: "Ngươi thích?"

Trĩ Khuê dùng hai ngón tay kẹp một đồng tiền, lắc lắc, cười hài lòng nói: " Vàng lóng lánh, nhìn nhiều vui mắt."

Tống Tập Tân đột nhiên buồn cười, "Cái này cũng được? Được được, ngươi đã thích, ta sẽ kiếm thêm nhiều túi về. Những đồng tiền này, phân biệt là tiền áp thắng đặt ở trên xà ngang, tiền đón xuân trên bùa đào, tiền cung dưỡng trong bụng hoặc là trên tay của tượng phật, bất quá, dân chúng có chú ý của dân chúng, tiên gia có cách nói của tiên gia."

Nàng cười nheo lại mắt, giống như hai vầng trăng non, hỏi: " Vậy túi Của Trần Bình An?"

Tống Tập Tân nhíu nhíu mày, "Hắn ta?"

Tỳ nữ nhận thấy được tâm tình dị dạng của công tử nhà mình, cẩn thận thu hồi đồng tiền, buộc chặt túi, nhỏ giọng hỏi: "Sao thế?"

Tống Tập Tân bĩu môi, hai tay ôm cổ, bóp nhẹ, nhẹ nhàng nói nhỏ: "Không có việc gì, nhớ tới một vài chuyện vụn vặt. Họ Trần bên kia, không vội, đỡ phải gây họa đến thân. Nhưng thật ra con mọt sách Triệu Diêu, hơn phân nửa cũng đã nhận được túi tiền, hắn rất dễ lừa gạt, công tử ta bảo quản kiếm về thêm một túi cho ngươi."

Thấy tỳ nữ có chút kỳ quái, Tống Tập Tân cũng không tiếp tục giải thích, thấy công tử nhà mình không hăng hái nói, thiếu nữ cũng không ngu ngốc tiếp tục truy vấn.

Trĩ Khuê đi ra khỏi phòng, đi tới sân, thấy con thằn lằn trời sinh chướng mắt, nửa chết nửa sống nằm sấp trên mặt đất, phơi nắng mặt trời, bình thường còn rục rục cổ, dáng vẻ rất hưởng thụ.

Thiếu nữ bị một trận hỏa lớn bước nhanh đi đến, một cước dẫm lên đầu thằn lằn, đầu ngón chân hung hăng chà đạp.

Tiểu tử đáng thương kia rên rĩ không ngớt.

Nàng giơ chân lên, thằn lằn ngay lập tức lủi đi, cắm đầu mà chạy, không dám ngừng lại.

Thằn lằn màu vàng đất của nhà mình.

Tham lam ăn mất con cá chép vàng bị bỏ nhầm trong sọt.

Cá chạch màu đen được Cố Sán nuôi trong hang.

Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, ngũ xuất kỳ tam.

Nhìn nhìn con thằn lằn ngu ngốc chạy lung tung, thiếu nữ nhếch miệng cười, vẻ mặt hèn mọn, "Đồ ngu!"

————

Trong sân nhà của đứa nhỏ Cố Sán, lão nhân và phụ nhân vẫn ngồi đối mặt nhau, người trước vươn bàn tay, nhìn đường văn chạy trong lòng bàn tay, tâm tình rất không thoải mái.

Lão nhân thu hồi tay, ngẩng đầu hỏi: "Cố thị, phụ nhân giống như ngươi gả cho nam tử nhà quê, trong trấn nhỏ có nhiều hay không?"

Phụ nhân lắc đầu nói: "Hẳn là không nhiều lắm, dù sao ở ngõ Nê Bình ngõ Hạnh Hoa bên này, chỉ có một mình ta."

Lão nhân do dự một chút, vẫn là tiết lộ vài thiên cơ cho bà ấy, "Nữ hài sáu tuổi, mười hai tuổi, nam đồng chín tuổi và mười tám tuổi, phân biệt là hai cửa lớn, người trước cần tự mình vượt qua, người sau còn có thể dựa vào ngoại lực đẩy một cái, khi có chuyện, có thể được nhiều chổ dựa, càng là nhà phú quý, càng có ưu thế. Mở cửa, đăng đường, nhập phòng, ba chuyện, hai chuyện đầu, chân chính chỉ có thể nhìn cơ duyên mệnh số, nhất là bước đầu tiên, thành hay bại, chỉ nhìn lão thiên gia có ban phát phần thưởng xuống hay không."

Trong đôi mắt phụ nhân tràn đầy tiếu ý, "Có thể được tiên trưởng liếc mắt nhìn trúng, Cố Sán nhà ta có thể tự mình đi bước đầu tiên?"

Lão nhân cười như không cười, nói: "Chỉ cần là đứa nhỏ lớn lên tại trấn nhỏ, thì ý nghĩa căn cốt tư chất thật ra không xuất chúng, Cố Sán nhà ngươi tuy rằng không phải chín tuổi, nhưng cũng không ngoại lệ."

Sắc mặt phụ nhân trong nháy mắt xấu xí đến cực điểm.

Lão nhân giơ chân lên, chà chà mặt đất, mỉm cười nói: "Yên tâm, căn cốt xấu, đương nhiên quan trọng, lại cũng không phải cái chính, chỉ cần lão thiên gia thấy thuận mắt, cũng là một con chó ven đường, một cây cỏ dại, cũng có thể chậm rãi tu thành đại đạo, cuối cùng một bướclên trời. Lần này trấn nhỏ ngoại lệ cho phép nhiều người ngoài như vậy tiến vào, cũng là một hành động bất đắc dĩ. Một mẫu ruộng, khí hậu cho dù tốt, trải qua mấy ngàn năm khai khẩn kéo dài liên tục, sau khi cày cấy và thu hoạch, hơn nữa trong lúc đó còn có nhiều lần chỉ vì thấy lợi trước mắt bất kể hậu quả, cũng sẽ xuống dốc suy bại, luôn luôn đến một ngày cằn cỗi. Nội tình phong thuỷ nơi đây, coi như nghênh một đại niên phần đón cuối cùng, mỗi khi một người chết, sẽ có lúc hồi quang phản chiếu, tinh khí thần khi đó, sẽ trở nên hùng tráng nhất, Cố Sán nhà ngươi, chính là được lộc từ ấy, cơ duyên to lớn, nằm ngoài tưởng tượng, cho nên vượt xa những đứa nhỏ có thiên phú dị bẩm của trấn nhỏ trước đó."

Phụ nhân môi run, mạnh mẽ đè nén kinh hỉ của mình, một đôi mắt ngập nước, cũng chảy ra vài phần ý nhị mê người.

Lão nhân liếc bà một chút, cười nói: "Đương nhiên, ngươi cũng đừng nảy lòng tham, người có cơ duyên lớn, tuyệt đối không riêng một mình con trai ngươi, nói lời khó nghe, một Đông Bảo Bình Châu to như vậy, người có tư cách độc chiếm cái phần số mệnh này, cho dù có, cũng nhất định còn chưa sinh ra đâu."