Xe ngựa dừng trước học viện.

-Thiếu gia! đã đến.

Hoa Thanh đạm mạc nói với Hoa Phong đang ngồi trong xe. Rồi hắn nhảy xuống khỏi chỗ ngồi, vòng ra sau đỡ Hoa Phong xuống thần sắc vô cùng lạnh nhạt.Hôm qua hắn bị Dương Tuệ Lan giáo huấn một trận, nên hôm nay hắn tuyệt đối không mềm lòng.

-Oa! tới rồi sao?

-À mà Thanh ca hôm nay huynh ăn phải ruồi hay sao vậy.?

Hoa Phong xuống xe ngáp dài, thần tình làm biếng giả bộ hỏi.Hắn không quên đảkích Hoa Thanh một câu, làm Hoa Thanh suýt chút nữa hộc máu, khóe môi giật giật nhưng vẫn nhịn không nói.

Ài! làm sao không chú ý ăn phải ruồi cơ chứ, thật là.

Hoa Phong cất bước đi vào học viện hắn lẩm bẩm, nhưng cố tình để cho Hoa Thanh nghe thấy, hắn nhếch môi cười nham hiểm.

-khụ, khụ.

Hoa Thanh ho khan hai tiếng, mặt tái mét miệng lại giật.

-Ta kháo, tiểu gia hỏa miệng lưỡi độc ác.

Hoa Thanh thật muốn chửi ầm lên con mẹ nó chứ, tức chết lão tử mà.

Hoa Phong vào tới sân viện thì nghe tiếng xì xầm bàn tán của đám thiếu niên, hắn lạnh lùng liếc mắt, thanh âm im bặt.

Hoa Phong nhìn quanh đánh giá, hôm qua hắn vội bỏ đi nên không quan sát được gì, hôm nay tỉ mỉ bình phẩm.

-Thật lớn, thật đẹp.

Biểu tình của hắn sau khi quan sát hết xung quanh là vô cùng kinh ngạc thiếu chút hô to.

Đây là một cái sân trường thật lớn cỡ mười sân bóng ở địa cầu gộp lại, ở giữa sân là hòn giả sơn khủng bố, xung quanh cây cối umtùm có những cây nhỏ xíu mới trồng cùng những cây cổ thụ già cỗi tán cây rậm rạp phủ bóng mát rượi, dưới mỗi gốc cây trăm năm thậm chí ngàn năm tuổi đều có xích đu, hoạc bàn ghế được làm bằng cẩm thạch. Chưa kể đâu đâu cũng có các khóm hoa đủ mọi màu sắc, dường như tô vẽ thêm cho phong cảnh càng thêmmỹ lệ.

- Boong!Boong.

Hoa Phong đang mãi mê say xưa quan sát cảnh đẹp mà hắn chưa từng một lần nhìn thấy thì có hồi chuông vang lên.

-Đến giờ rồi học sao?

Hoa Phong nói nhỏ, đoạn hắn nhìn xung quang và đưa ra quyết định.

-Trốn.

Hắn chạy thật nhanh ra cổng sau học viện, học viện khủng bố này không thể nào có một cổng, lúc nãy quan sát phong cảnh nơi này hắn đã dò hỏi và xác định được phương hướng nơi cổng sau của học viện. chạy quanh co nghĩ mấy quảng thì Hoa Phong đã thở không ra hơi. Xung quanh học sinh qua lại chỉ trỏ, bàn tán, và không thiếu mấy tên hiếu kỳ, bởi không phải ai cũng biết hắn là thiếu chủ Hoa gia.

-Ê tên kia! ngươi ăn cắp cái gì bị phát hiện, nên mới chạy trốn đúng không.

-Chắc là hắn trêu ghẹo ai nên bị đánh chạy thôi.

Một đám nhóc trạc tuổi hắn tò mò nhận xét, có tên còn ra vẻ khiêu khích.

Hoa Phong khinh thường trả lời, hắn hít sâu một hơi lấy sức, rồi phóng vọt ra khỏi cổng học viện.

Vừa ra khỏi cổng hắn liếc nhìn xung quanh vẫy vẫy tay gọi chiếc xe ngựa bên đường. Vốn cổng sau học viện cũng có hai tên hộ vệ, nhưng cũng không ngăn hắn mà vẫn bất động như tượng.

-Tiểu tử,đi đâu?

-Ra khỏi thành, hướng phía tây.

Trong một hạp cốc kín đáo gió thổi hiu hiu xen qua kẽ núi, tạo nên âm thanh du dương, hòa hợp với hoàn cảnh xung quanh an tĩnh mà hữu tình. Đây là một hạp cốc bốn bề là núi cỏ cây mọc lộn xộn chẳng có gì bắt mắt.

Nơi đây có một thiếu niên dáng người gầy gò, khuôn mặt non nớt đang múa kiếm loạn xạ, dưới ánh nắng nhè nhẹ của buối sáng một ngày cuối thu, có thể thấy được trên khuôn mặt hắn có sự quyết tâm to lớn và ánh mắt vô cùng kiên định.

Thiếu niên này chính là Hoa Phong mới trốn học ra đây, vốn dĩ hạp cốc hết sức bí mật nhưng là ký ức cũ còn sót lại, nên hắn mới có mặt ở nơi vắng vẻ này.

-Mệt thật!

Hoa Phong thở ra một hơi rồi nói với mình

-Tập luyện như thế này, tuyệt đối không thể được.

-Nhất định phải có cách

-Ta không tin ông trời, cho ta sống thêm một lần, lại tuyệt đường ta.

Hắn ngồi bệt xuống đất, lưng dựa tảng đá, thở một hơi dài. Nhắm hai mắt lại Hoa Phong suy nghĩ mình phải đi như thế nào, đi làm sao.

Nghĩ đến say sưa bỗng hắn nhảy dựng lên như gặp phải chuyện gì kinh khủng lắm vậy.

-Chuyện gì!ta chưa có ngủ sao nằm mơ được.

Hoa Phong thần sắc sợ hãi hắn lẩm bẩm. nhìn đi ngó lại, đưa tay sờ sờ tảng đá cảm giác lành lạnh.

-Chắc chỉ là ảo giác.

Sau khi bình tĩnh hắn tự trấn an mình, rồi tiếp tục múa kiếm không hình thức.