Thích Thiếu Thương lòng như lửa đốt đón một chiếc xe, dọc đường mắt không ngừng tìm kiếm bóng dáng của Cố Tích Triều. Tài xế mở radio, vang lên một ca khúc: “Em thân yêu, em có cảm nhận được, ở nơi xa có người đang cầu nguyện cho em? Trong đêm cô quạnh anh kiếm tìm bóng dáng em. Anh nhớ em, nhớ lời nói ngọt ngào, dường như vẫn quanh quẩn đâu đây, ẩn hiện trong lòng anh. Anh sớm đã hiểu rõ, anh không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần được mơ thấy em là anh mãn nguyện rồi…”

Thích Thiếu Thương nghe xong, càng nôn nóng hơn. Tích Triều, em đang ở đâu? Đừng đi!

Cuối cùng, anh đang nhìn thấy bóng dáng gầy yếu dưới ánh đèn đường u ám. Thích Thiếu Thương nhảy xuống xe, chạy đến trước mặt cậu. Cậu vẫn chưa nhận ra, vẫn gục đầu xuống gối, chôn trong khuỷu tay, bả vai run run, Thích Thiếu Thương lòng đau đớn như bị ai xé nát.

Anh ngồi xuống bên cạnh, vuốt đầu cậu.

Cố Tích Triều ngạc nhiên ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy gương mặt của Thích Thiếu Thương trước mặt mình, thật rõ ràng. Thích Thiếu Thương cố gắng đè nén cảm xúc, trêu chọc: “Đường đường là một đại nam nhân, ngồi ở bên đường khóc, không thấy mắc cỡ sao?”

Cố Tích Triều ôm chặt lấy anh.

Thích Thiếu Thương cũng ôm cậu thật chặt, khẽ vỗ lưng cậu, dịu dàng nói: “Không sao rồi, bảo bối.”

Thích baba ngồi ở nhà tay cầm một điếu thuốc, Thích mama ngồi bên cạnh, lau nước mắt.

“Bà cũng thấy tụi nó?” Một lúc lâu sau, ông bực mình hỏi.

“Ừ.” Thích mama gật đầu.

“Vậy sao bà không cản tụi nó lại? Bà hồ đồ quá!”

“Tôi nhìn thấy bộ dạng tụi nó, tôi không đành lòng. Ba nó à, nuôi lớn thằng nhỏ bao nhiêu năm, ông một chút cũng không đau lòng sao?”

“Tôi không đau lòng?! Bà đau, tôi không đau sao? Bà coi đó, bọn nó bây giờ như vậy, sau này để người khác biết thì sao?! Cả đời nó sẽ bị phá hủy! Bà có biết hay không?! Tất cả là tại bà, nuông chiều nó quá, bây giờ thì hay quá rồi, nó không biết trời cao đất dày là gì hết!”

“Nhưng mà con mình bây giờ đã như vậy rồi, hu hu hu hu hu ~~~~~~~~” Thích mama cuối cùng nói không được nữa, thất thanh khóc òa. Đêm nay, vốn là Thích baba kêu bà đi xuống xem, kết quả ở hàng hiên bà đã thấy con trai mình cùng thằng bé kia nhu tình mật ý, không muốn quấy rầy tụi nó. Thích baba lúc này mới lao xuống, lớn tiếng tách đôi uyên ương ra.

“Nói thế nào thì nói, thằng nhóc kia xem ra hiểu chuyện hơn Thiếu Thương. Bà đi tìm nó, bảo nó khuyên Thiếu Thương đi!”

“Tôi không đi, muốn đi thì ông đi đi.” Thích mama hít hít mũi. “Tôi thấy thằng bé đó cũng là một đứa nhỏ đáng thương, nghe Thiếu Thương nói nó là cô nhi, nhân cách tốt, điềm đạm nho nhã. Haizzz, nếu nó là con gái thì tốt rồi, lúc đó mình đón nó về nhà, thương yêu nó còn không hết.”

Bầu không khí trầm mặc.

“Bà đừng có nằm mơ nữa.” Một hồi lâu sau, Thích baba gạt tàn thuốc, đứng lên.

“Ông muốn làm gì?”

“Ngủ!”

Cố Tích Triều dìu Thích Thiếu Thương trở về ký túc xá, mới vừa mở đèn lên, Thích Thiếu Thương liền xoay mặt Cố Tích Triều lại.

“Làm gì vậy?” Cố Tích Triều vừa mới khóc một lúc lâu, lại thấy Thích Thiếu Thương đuổi theo, trong lòng khoan khoái, khi nói chuyện có chút thoải mái.

Thích Thiếu Thương cười, sủng nịnh: “Để anh xem con mèo xinh đẹp của anh cái mặt khóc xong có bẩn không.”

“Anh nói ai đó!” Cậu đẩy anh lên ghế sa-lông, xoay người đi rửa mặt.

Thích Thiếu Thương chỉ cười. Anh dựa vào sô-pha, hít vào thật sâu, ôi mùi hương quen thuộc.

Cố Tích Triều rửa mặt xong, tươi tỉnh một chút, ngồi cạnh anh, hỏi: “Anh từ nhà chạy đến?”

“Ừ.”

“Vậy giờ anh định làm thế nào?”

“Không làm gì hết. Từ nay về sau anh ở đây, em chăm sóc anh.”

Vốn tưởng rằng Cố Tích Triều chắc chắn sẽ mắng anh suy nghĩ nông cạn, ai ngờ cậu không nói gì cả, chỉ ngồi yên một lúc, sau đó xoay đầu lại, nghiêm túc nói: “Ừ.”

Thích Thiếu Thương có chút ngạc nhiên, Cố Tích Triều nghĩ nghĩ, nói thêm: “Tình cảm của anh dành cho em, em hiểu được hết.”

Hốc mắt Thích Thiếu Thương nóng lên, anh ôm chặt lấy thắt lưng Cố Tích Triều, áp mặt mình lên mặt cậu.

Sáng sớm hôm sau, Cố Tích Triều làm điểm tâm. Thích Thiếu Thương trải qua nhiều ngày bị giày vò mệt mỏi như vậy, ngủ như chết.

“Dậy ăn cơm, con heo lười!”

Thích Thiếu Thương trở mình một cái, không có phản ứng.

“Dậy mau!”

Vẫn không nhúc nhích.

“Cái con heo lười này!” Cố Tích Triều nổi giận, xăng tay áo định xốc anh dậy, ai ngờ vừa mới kéo chăn ra, Thích Thiếu Thương liền xoay người lại, Cố Tích Triều không kịp phản ứng, ngã nhào vào lòng anh.

“Anh!” Cố Tích Triều hung hăng nhìn trừng trừng người trước mặt, tức giận, nghiến răng nghiến lợi.

“Ồ?” Thích Thiếu Thương giả bộ hoảng hốt kinh ngạc, nhìn chằm chằm Cố Tích Triều.

“Trên mặt em có dính cái gì sao?” Cố Tích Triều đưa tay sờ sờ mặt.

Thích Thiếu Thương thấy thế, vô cùng nghiêm túc, tiến đến gần tai cậu, khẽ nói: “Anh mới phát hiện, em so với ngày hôm qua đẹp hơn rất nhiều. Xin hỏi vị huynh đài này, có phải vì tình yêu mà tươi mơn mởn hay không?”

Cố Tích Triều mở to hai mắt.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha…” Thích Thiếu Thương cười như điên. Vừa mở mắt đã trêu cợt được cái người lạnh như băng này, thật là một thắng lợi huy hoàng nhất từ trước đến nay.

Cố Tích Triều lạnh lùng nhìn anh cười đến mất hết hình tượng, thở dài, bắt đầu cởi áo ngủ.

Lúc này đến phiên Thích Thiếu Thương kinh ngạc, anh có chút run rẩy, hỏi: “Em, em muốn làm gì?”

“Không làm gì hết.” Cố Tích Triều quay đầu đi cười một chút, đoạn hai tay ôm cổ anh, tiến đến ngay sát mặt anh, cúi đầu nói: “Anh cho rằng chỉ có anh là con trai hay sao? Em cũng muốn anh đó…”

Hai người ở trên giường lăn qua lộn lại một lúc, Thích Thiếu Thương thở hồng hộc, hôn lên môi Cố Tích Triều, nói: “Em… hôm nay em… rất đặc biệt nha…”

“Vậy sao…” Cố Tích Triều mặt đã sớm ửng đỏ, mơ mơ màng màng đáp.

“Anh rất thích… em như vậy…”

“Đừng nói nhảm… đừng…”

Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Thích Thiếu Thương kéo chăn, hai người ngồi dậy. Một lát sau, tiếng gõ cửa lại vang lên, còn kèm theo một giọng nói: “Thiếu Thương, con ở trong đó phải không? Mẹ đây.”

Hai người cả kinh, sống lưng lạnh toát. Thích Thiếu Thương hướng về phía cửa hét lên: “Chờ một chút, con ra ngay!” Vừa nói vừa mặc quần áo qua loa.

Cửa vừa mở ra đã thấy Thích mama mắt hoe hoe đỏ đứng ngoài cửa, Thích Thiếu Thương trong lòng xót xa, vội dẫn mẹ vào.

Cố Tích Triều đã chỉnh trang lại quần áo, ngồi ở bên giường, lúc này thật là, đi cũng không được ở cũng không xong.

Ai dè Thích Thiếu Thương ở bên ngoài la quang quác: “Tích Triều! Ra đây châm trà!”

Cậu đành phải đứng dậy đi ra ngoài.

Mở cửa, nhìn Thích mama đang ngồi trên ghế sa-lông, cậu gật đầu cười với bà một cái, đoạn đi đến nhà bếp pha trà.

Thích Thiếu Thương ôm cậu từ phía sau, ghé vào lỗ tai cậu, khẽ nói: “Đừng sợ. Binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn, còn có anh ở đây! Mẹ anh cũng đâu nói gì.”

Cố Tích Triều gật gật đầu.

Bưng nước ra, Thích mama nói cám ơn, kéo Cố Tích Triều ngồi xuống bên cạnh, tinh tế quan sát.

Cố Tích Triều bị bà nhìn đến đỏ mặt, mắt cũng không biết nên nhìn đi chỗ nào. Thích Thiếu Thương thấy thế, ho khan một tiếng: “Ha ha, con trai mẹ đang ở đây nè, mẹ nhìn lầm người rồi!”

Thích mama mặt trắng bệch không còn chút máu, thở dài nói: “Haizzz, hai người các con… Mẹ…” Nói xong nước mắt liền chảy xuống.

Thích Thiếu Thương thấy thế vội vàng ngồi xuống bên cạnh mẹ, ôm vai mẹ: “Mẹ, đừng khóc. Có chuyện gì mẹ cứ nói đi.”

Thích mama một tay nắm tay con mình, một tay nắm tay Cố Tích Triều, một hồi lâu sau mới mở miệng, hẳn là đã chuẩn bị từ lâu: “Mẹ biết hai người các con… Nếu bây giờ cương quyết muốn tách tụi con ra, các con không muốn, người lớn chúng ta cũng sống không yên. Ai, cả đêm qua mẹ đã suy nghĩ kĩ rồi, các con đều là con ngoan, mẹ cũng… Thôi, chuyện này có ép cũng ép không được. Cái này là ông trời đã định sẵn. Haizzzz, nghiệp chướng.”

Nhất thời cả ba đều trầm mặc.

Một lúc lâu sau, Thích Thiếu Thương vỗ vỗ vai mẹ anh: “Mẹ, mẹ đừng khóc nữa! Có cái gì rắc rối khổ sở đâu? Mẹ không phải suốt ngày than chỉ có một đứa con trai thôi sao? Bây giờ, không phải đã có hai đứa? Đây là chuyện tốt, có phải không, mẹ?”

Thích mama không nói gì, chỉ kéo tay hai người bọn họ, lau nước mắt đứng dậy, nói: “Được rồi, giờ mẹ về. Mẹ đem theo một ít đồ đạc của con, con sắp xếp dọn dẹp một chút đi.”

Thích Thiếu Thương tiễn mẹ ra cửa chính ký túc xá, Thích mama đi vài bước lại xoay người lại: “Ba của con ngày hôm qua rất giận, hôm nay cũng chưa hết tức. Con, con mấy ngày nữa quay về nhà gặp ba con. Mẹ sẽ cố hết sức khuyên nhủ ông ấy.”

“Vâng, con biết rồi.”

Nhìn mẹ rời xa, Thích Thiếu Thương bỗng nhiên cảm thấy mình thật có lỗi với ba mẹ, dù sao đối với người lớn mà nói, chuyện này cũng khó mà chấp nhận được. Chỉ là, muốn anh rời khỏi Cố Tích Triều là chuyện không thể.