Hắn trầm mặc, khiến nàng nghĩ ra hắn đã nhìn thấy sự sợ hãi trong đôi mắt mình.

“Đại nhân, ta thật xin lỗi, nhưng ngươi nói đúng, ta đã mấy ngày không ngủ tốt lắm, nếu ta mạo phạm ngươi thì mong ngươi thứ lỗi.”

Nàng rất cung kính nói nhưng hắn vẫn không nới tay.

“Ngươi biết ta là chủ nhân tòa thành này, nếu ngươi muốn ở lại đây thì ngươi không thể chống đối ta.”

“Ta không — ”

Nàng muốn tranh cãi, nhưng đã thô lỗ đánh gãy lời nàng, nhìn chằm chằm nàng nói.

“Ta biết nơi này không phải là nơi ngươi muốn ở lại nhưng hiện nay ngươi không có lựa chọn nào khác, ta cũng thế! Ta rất cảm tạ ngươi đã cứu Jerry, nhưng ngươi ở trước mặt mọi người khiêu chiến quyền uy của ta thì không thể được, ta sẽ không để chuyện nay phát sinh, ngươi hiểu không?”

Nàng nhìn hắn, nhanh mím môi, gật gật đầu.

“Ngươi vài ngày rồi chưa ngủ?” Hắn hỏi nàng.

Không nghĩ tới hắn sẽ chú ý đến chuyện này, Khải trầm mặc, nửa ngày mới nói: “Nếu có người tùy thời xông vào đem ngươi mang ra thiêu thì ngươi có ngủ được không?”

Khóe mắt hắn co rút, thấp giọng chửi một tiếng, buông lỏng tay nàng.

Khải thấy thế, giống như được đại xá, vội thu hồi cánh tay sắp bị hắn siết gãy.

Hắn tức giận trừng mắt nhìn nàng, rồi lại tự nhặt miếng lông dê trong nước lên, bắt đầu dùng sức cọ rửa cho chính mình.

Bởi vì hắn đem nước văng khắp nơi, sợ hắn bắn nước vào người nên nàng nhanh chóng đứng dậy thối lui sang một bên lại nghe thấy hắn quăng ra một câu.

“Mang khăn khô tới đây cho ta.”

Nàng bước nhanh đi ra cửa, thấy bên ngoài đã có khăn sạch và cháo yến mạch để trêи đất. Mấy đứa nhỏ nhát gan chắc biết hắn giận dữ nên đã sớm chạy đến không thấy bóng dáng.

Nàng bưng chén cháo và cầm mảnh khăn lên, xoay người trở lại trong phòng, thấy nam nhân kia đang gội đầu, động tác của hắn so với nàng còn thô lỗ hơn, rồi lại dúi đầu vào trong nước sau đó đứng lên, nước ấm rào rào rơi xuống như thác nước. Hắn nâng hai tay lên đem tóc ướt đẫm vắt ra đằng sau, sau đó liền nhấc chân bước ra khỏi thùng thắm.

Nàng quả thực không thể tin được hắn cứ thế mà đi ra, nhịn không được mở miệng nói.

“Đại nhân, ngươi còn chưa có tắm sạch!”

Hắn cứng đờ cả người, không thể tin nhíu mày trừng mắt nàng: “Ngươi nói cái gì?”

Nhìn hắn trừng mắt, dựng mày, nàng nháy mắt phải sửa lại lời nói.

“Ta là nói, ta còn chưa có chà lưng cho ngươi.”

Hắn trầm mặc, mà nàng không biết vì sao, nhưng lại chỉ chú ý tới bọt nước sáng bóng trêи người hắn cùng với cơ bắp rắn chắc và những vết sẹo.

Nam nhân này thoạt nhìn thật sự rất đáng sợ, đó là lý do vì sao tim nàng đập nhanh hơn bình thường.

Cuối cùng giống như sau một tỉ năm hắn cũng thỏa hiệp ngồi trở lại trong thùng tắm.

Nàng đem đồ vật đặt lên bàn, trở lại bên cạnh thùng tắm, cầm lên khối lông dê, đứng phía sau hắn bắt đầu thay hắn chà lưng.

Cơ bắp trêи lưng hắn cũng rất rắn chắc, giống như tảng đá nhưng vẫn rất gầy, nàng có thể nhìn thấy rõ ràng xương vai của hắn dưới làn da ngăm đen. Nhưng hắn không giống nam hài khác vì làn da hắn rất dày và thô. Những vết roi đánh này tuy là vết thương cũ nhưng vết sẹo vẫn là chỗ yếu ớt hơn so với những chỗ khác.

Nàng cũng không hiểu lắm, hắn là thành chủ thì làm sao lại bị đánh chứ?

Tuy rằng vết sẹo kia đã là chuyện rất lâu rồi, nhưng nàng vẫn không thể lý giải nổi, có điều nàng cũng không dám hỏi nhiều, chỉ có thể cẩn thận cọ rửa lưng cho hắn.

Ngay từ đầu nàng còn sợ làm đau hắn, sau đó mới phát hiện nàng lo lắng vô ích, hắn căn bản không thấy sao cả. Nếu nàng không dùng đủ sức thì ghét bẩn trêи lưng hắn cơ bản không thể rửa sạch được, nàng phải mất một phen công phu mới có thể đem toàn bộ lưng hắn kì cọ sạch sẽ.

Mới đầu, hắn còn có chút cứng ngắc, nhưng đến sau đó, hắn chậm rãi trầm tĩnh lại.

Trêи lưng hắn trừ bỏ vết roi còn có chút sẹo cũ, có lớn có nhỏ. Nàng không có cách nào không chú ý đến trêи người hắn có rất nhiều vết sẹo do đao kiếm tạo thành. Đây không phải là cơ thể của một nông phu, cũng không phải của một kẻ quen sống an nhàn.

Nơi này cách trung tâm đế quốc rất xa, vô cùng hẻo lánh, tuy rằng thỉnh thoảng cũng sẽ có vào chiến sự nhỏ nhưng cũng không thường xuyên. Nhưng màu da của hắn có chút thâm, nàng hoài nghi hắn không phải lớn lên ở đây.

Rất nhiều quý tộc đều đem con trai mình đến làm thị đồng cho các kỵ sĩ, để bọn chúng được huấn luyện thành các kỵ sĩ, có lẽ nơi hắn bị đưa tới không phải chỗ bình yên.

Nếu quả thật như thế thì nó có thể giải thích cho rất nhiều việc.

Kì xong lưng cho hắn, nàng thấy đầu hắn vẫn là bẩn ngấy nên ngứa tay đem bọt xà phòng lại bôi lên, giúp hắn gội đầu lại.

Nam nhân kia chỉ ngồi xếp bằng trong thùng tắm, không có kháng nghị, để mặc nàng xoa xà phòng đầu đầu hắn rồi lại lấy gáo dội sạch bọt.

Bởi vì hắn liên tục ngồi im nên nàng còn tưởng hắn đã ngủ nhưng lúc nàng đem đầu hắn gội sạch thì hắn lại từ trong nước đứng lên.

Nàng nhịn không được lui một bước, nhưng lúc này đây, nàng chú ý tới ɖu͙ƈ vọng giữa hai chân hắn không còn hung mãnh đứng thẳng nữa.

Hắn bước ra khỏi thùng tắm, cúi đầu nhìn nàng.

“Ngươi vừa lòng chưa?”

Nếu nàng nói không, hắn chắc sẽ điên tiết lên mất cho nên nàng gật gật đầu.

Hắn đi qua bên cạnh nàng, cầm lấy khăn lau khô người mình.

Khải nhẹ nhàng thở ra, bắt đầu thu thập đồ vật, ai biết được lại nghe hắn ở sau lưng mở miệng tuyên bố.

“Từ hôm nay trở đi, ngươi ngủ nơi này.”

Nàng ngẩn ra, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía hắn.

Hắn đưa lưng về phía nàng, thân thể trần trụi mạnh mẽ, tay vẫn đang chà lau mái tóc ướt đen bóng kia.

Nàng có chút kinh hoảng nói: “Ta không thể ngủ ở trong này, ta còn có bệnh nhân phải chiếu cố.”

“Lysa cùng Sophia có thể thay thế ngươi.”

“Những người đó cần được lau thuốc, vỗ đàm đúng giờ —— ”

“Cái này các nàng đều có thể luân phiên làm, cái họ cần là ngươi phải ngủ một giấc thật tốt.”

Hắn xoay người lại, hướng nàng tới gần, buộc nàng phải lui về phía sau.

“Nếu ngươi ngã bệnh, sẽ chỉ làm cho khủng hoảng lan tràn ở trong tòa thành, hơn nữa đáng chết là ngoài ngươi ra chỗ này chẳng có biết phòng trừ dịch bệnh, ngăn nó khuếch tán. Đây là phòng ta, không có người dám xông đến nơi đây, đem ngươi treo lên thánh giá mà thiêu nên ngươi có thể yên tâm ngủ thật say.”

Nàng không lo người khác, nàng lo sợ hắn a.

“Ta không thể ngủ ở trong này,” Khải khẩn trương xoa tay, hoảng loạn ngửa đầu nhìn hắn nói: “Mọi người sẽ cho rằng ta là tình nhân của ngươi.”

“Như vậy bọn họ sẽ không tìm ngươi phiền toái.”

Nàng sắc mặt tái nhợt nhìn nam nhân còn đang lau tóc, nửa ngày chỉ có thể suy yếu phun ra một câu.

“Đây không phải biện pháp giải quyết vấn đề, ta không thể… Ngươi không thể… Chúng ta không thể ngủ cùng nhau…” Cách nói của nàng khiến hắn cuối cũng cũng phát hiện nàng để ý cái gì, nhịn không được trợn trừng mắt.

“Chúa tôi, này cái đồ nữ nhân chết tiệt kia, ta hiện tại không muốn làm nhất chính là chế tạo thêm một cái tàu há mồm a.” Hắn không kiên nhẫn nhìn nàng, nói: “Ta sẽ không đụng ngươi, ta không có khí lực đó, cũng không muốn. Nếu ta là ngươi, ta sẽ nắm chặt thời gian này mà nhanh chóng đi ngủ, ngày mai chúng ta phải đi đem đồ ăn trong hầm của ngươi chuyển về đây, trêи đường không có thời gian nghỉ ngơi, ngươi đến lúc đó tốt nhất nên chuẩn bị chút thể lực đi.”

Nói xong, hắn đem cái khăn kia vây trêи lưng, rồi đặt ʍôиɠ ngồi xuống ghế tựa, bắt chéo chân, bưng bát cháo yến mạch kia lên, bắt đầu ăn.

Khải vẫn trắng bệch mặt, biết rõ hắn đã quyết định việc gì thì sẽ không thay đổi nhưng vẫn mở miệng giãy dụa, nói: “Ta không thể có lựa chọn khác sao?”

Hắn nhìn nàng một cái, mặt không biểu cảm nói: “Ngươi cho là ta có sao?”

Khải chẳng còn gì để nói nhìn hắn ăn xong bát cháo yến mạch, lo nghĩ đến các khả năng chạy trốn.

Hắn nói hắn sẽ không đụng nàng, nhưng có trời mới biết hắn có nói suông hay không.

Lúc hắn đứng lên, nàng nhịn không được lui một bước, vội vàng nói: “Nếu ta muốn ngủ ở trong này, ta cần phải đi về cầm vài thứ, còn phải giao việc cho bọn Lysa.”

Hắn hí mắt nhìn nàng, sau nói: “Không cần làm chuyện điên rồ, ngươi cũng biết ngươi chạy không thoát được, những người ở quanh đây nguyện ý thu lưu phù thủy không nhiều lắm. Nếu ngươi đào tẩu, sẽ chỉ làm mọi người xác định ngươi thấp thỏm không yên, nếu quả thật có người chết sau đó thì mọi tội lỗi sẽ đổ lên đầu ngươi, họ sẽ nghĩ ngươi nguyền rủa người đó mới chết.”

Đáng chết! Hắn nói đúng quá!

Nàng thật chán ghét phải thừa nhận hắn đúng. Nàng đúng là không thể chạy khỏi tay hắn, đánh không lại hắn, mà kể cả nàng có chạy được ra khỏi phòng này thì cũng không chạy ra được khỏi tòa thành này, rồi kể cả nàng có chạy ra được khỏi tòa thành này thì lời đồn cũng sẽ đem thợ săn phù thủy tới.

Trước đây nàng có thể dựa vào rừng rậm sương mù, nàng cho rằng nó có thể bảo hộ nàng, nhưng nếu hắn đã có thể tới thì những người khác cũng thế.

“Ta không phải phù thủy.” Nàng tức giận nói.

“Ta tin tưởng.” Hắn nhíu mày, đem hai tay khoanh trước ngực, hất đầu ra ngoài cửa nói: “Nhưng người ngươi cần thuyết phục không phải ta mà là những người bên ngoài kia kìa.”

Đáng giận! Đáng giận! Đáng giận!

Nàng rất muốn giậm chân, nhưng lại chỉ có thể tức giận xoay người, dùng sức đóng sầm cửa phòng hắn.

Hắn không có ngăn cản nàng, hắn biết nàng sẽ ngoan ngoãn trở về.

Lúc Khải trở về thì nam nhân kia đang ngồi ở bên cạnh bàn sát ánh nến, cầm bút lông ngỗng viết cái gì đó.

Hắn đã mặc lên một cái áo lông dê dài, tóc đen hơi ẩm vắt trêи vai.

Lúc nàng vào cửa, hắn ngẩng đầu nhìn nàng một cái, rồi nhướng mày hỏi.

“Đó là cái gì?” Hắn hỏi.

“Cái gì là cái gì?”

“Cái ngươi cầm trêи tay đó.”

“Chăn đệm của ta.” Nàng hếch cằm, ôm chăn đệm đi đến phía tường cách xa giường hắn nhất, đem nó trải trêи đất.

“Nếu ngươi ngủ trêи mặt đất thì chẳng ai tin ngươi là nữ nhân của ta hết.”

“Nếu ngươi không nói thì sẽ chẳng ai biết ta ngủ trêи đất.”

Hắn phì cười một tiếng.

Tiếng cười nhạo báng kia khiến nàng nhịn không được trừng hắn một cái.

“Nữ nhân ngu ngốc, ngươi tính toán cái rắm, làm như có thể nổ như sét đánh.” Hắn không thể tin được nàng lại ngu xuẩn như vậy. “Mỗi một người ở đây đều đang ở đằng sau cửa sổ nhìn ngươi chằm chằm.”

“Ta biết.” Nàng quay đầu lại, tiếp tục đem chăn đệm của nàng trải trêи đất thật tốt, vừa làm vừa nói: “Cho nên ta nói cho Sophia biết đây là ngươi muốn dùng. Buổi sáng ngày mai trước khi các nàng tới thu thập, ta sẽ dọn nó.”