Những áp dụng cải tiến mới mẻ này rất nhanh đã làm người ta phát hiện ra hiệu quả ưu việt của chúng.

Ngã tư đường sạch sẽ, chợ không còn mùi thối, môi trường an toàn, giao thông thuận lợi, hơn nữa nơi này giá rượu đại mạch cùng hắc mạch đều vừa phải khiến cho người đến làm buôn bán ngày càng nhiều. Không chỉ nông gia ở phụ cận đem sản phẩm nhà mình tới bán mà còn có thương nhân ở phương bắc theo đường thủy đến đây mua bán. Bọn họ bán cá ướp muối rồi lại thu mua đại mạch, rượu mạch cùng với vải đay tốt nhất để bán ở phương Bắc.

Sau khi nhiều người tới thì gã hề, nghệ nhân lang thang, thi nhân cũng tới đây.

Chợ tụ họp ban đầu chỉ một năm hai lần, về sau thành một quý một lần, mà càng ngày càng náo nhiệt hơn.

“Uy uy, ngươi có nghe nói không? Nam Tước Swartz muốn thành lập thương hội đó.”

“Nghe nói lâu rồi, lần này là thật chứ?”

“Có, năm nay muốn thành lập, những ai muốn gia nhập có thể vào thành đăng ký.”

“Gia nhập rồi thì có cái gì tốt chứ?”

“Nghe nói tiền thuê quầy hàng ở chợ sẽ rẻ hơn, cũng sẽ được chọn quầy tốt hơn, còn được binh lính bảo hộ hàng hóa nhưng hàng năm phải đóng phí hội viên. Tuy thế nhưng được bảo hộ thì cũng tương đối yên tâm. Nói gì đi nữa thì nơi này của chúng ta sau này có thể trở thành một tòa thành tự do đó.”

“Thiệt hay giả?”

“Đương nhiên là thật. Ở quảng trường trong thôn phía trước đã có dán thông báo, còn có người đứng đó giải thích nè.”

Nghe vậy, lập tức có người đi đến thôn kia nhưng có vài thương nhân cơ trí đem hàng hóa giao cho người dưới rồi trực tiếp đi đến tòa thành.

Bên trong tòa thành tiếng người ồn ào, trêи quản trường cũng có dán thông báo, một gã binh lính đang ở chỗ đó giải thích. Những người nghe hiểu rồi thì liền ào ào đến tháp thành chủ để xếp hàng xin đăng ký gia nhập thương hội.

Trong đại sảnh, một vị tiểu thư tóc vàng mắt xanh đang cầm bút lông chim, chấm mực mà viết tên những người xin đăng ký.

Chữ của nàng ngay ngắn mà tú lệ, thái độ thân thiết hào phóng, một mái tóc vàng óng quấn trêи đầu. Mới đầu, có một số người cho rằng nàng chính là Nam Tước phu nhân trong truyền thuyết nhưng rất nhanh bọn họ nghe được tiếng bàn luận của mọi người thì mới biết vị Nam Tước phu nhân kia tóc đen mắt đen chứ không phải người này.

“Thế vị tiểu thư kia là… ?”

“Nàng là tiểu thư Sophia, là tổng quản trong tòa thành, có thể đọc viết, là dân tự do. Ngươi tiếp theo có phải muốn biết nàng đã kết hôn chưa phải không? Còn chưa có. Nhưng mà ngươi mau chết tâm đi. Muốn cưới nàng thì phải đi hỏi người nào đó trước xem hắn có đồng ý không đã.”

“Ai?”

“Đại đội trưởng Sebastian.”

“Vì sao?”

“Đương nhiên là vì hắn thích nàng a. Mọi người chỗ này đều biết đại đội trưởng theo đuổi tiểu thư Sophia rất nhiều năm, chuyện hắn lấy nàng về nhà chỉ là chuyện sớm muộn thôi.”

Mọi người vừa xếp hàng vừa trao đổi tin bát quái. Thỉnh thoảng còn có người chỉ vào tiêu bản con gấu trêи tường mà tán gẫu sự tích anh hùng của Nam Tước Swartz năm đó. Những người nghe được đều tán thưởng liên tục, còn người kể thì nói đến nước miếng tung bay, giống như mình cũng có mặt ở đó lúc ấy.

Nữ nhân ôm một bó hoa cỏ, thay đám hoa cũ ở bình hoa trêи bàn dài, vừa làm vừa vểnh ta lên nghe lén mọi người nói chuyện phiếm.

Bởi vì nàng mặc quần áo vải thô trắng trong thuần khiết nên mọi người chỉ cho rằng nàng là nữ phó, cũng không ai nhìn nàng nhiều quá.

Nàng sửa sang lại bó hoa, bất chợt giương mắt nhìn lén tiểu nữ nhân đang cúi đầu biết nhanh ở phía trước.

Trải qua mấy năm nay, Sophia trổ mã càng thêm xinh đẹp. Em trai nàng là Jerry đã lớn lên, không còn cả ngày đi theo tỷ tỷ mà là đi theo Sebastian luyện võ.

Nàng thật sự là không hiểu nam nhân kia đang làm gì. Rõ ràng năm đó Bonn nói hắn có cơ hội trở thành con rể Marks nhưng hắn lại nói hắn đã kết hôn, cứ thế đem cơ hội kia cho Michael. Sau đó Bonn có nói chuyện với nàng. Lúc đó nàng còn tưởng rằng vị đội trưởng kia nghĩ thông suốt thì sẽ cưới Sophia về nhà. Ai biết chuyện này cứ trì hoãn nhiều năm, Marks còn từng vì chuyện Sebastian căn bản chưa kết hôn mà cằn nhằn với Bonn, hôn nhân của Michael cũng sút thì bị hủy. May mắn tiểu nữ hài của Marks sau khi nghe đến chuyện này thì cưỡi ngựa tới nói nàng tuyệt đối không đổi trượng phu thì sự tình mới được giải quyết.

Lại nói, nữ nhi của Marks tuy rằng tính tình không tốt nhưng lại rất thông minh, hơn nữa phi thường xinh đẹp. Nàng ấy và Michael trầm ổn có nhẫn nại ở bên nhau đúng là vô cùng hợp.

Nếu năm đó người cưới nàng là Sebastian, hai người tính cách đều cương liệt thì không cần nói cũng biết phu thê hai người sẽ ba ngày hai trận, đánh ra mạng người mất.

Lại nói, Sebastian rõ ràng là thích Sophia nhưng nàng không hiểu nam nhân kia kéo dài cái gì. Kể cả hắn để ý giai cấp thân phận thì nếu cứ thế này Sophia thông minh linh hoạt như thế cũng sẽ sớm có nam nhân không sợ hắn đe dọa mà liều lĩnh đem Sophia cưới đi. Như là trong đội ngũ này, nàng tùy tiện liền ——

Nữ nhân quét tầm mắt về phía hàng ngũ, xem kỹ những nam nhân đang hưng trí dạt dào với Sophia, lại đột nhiên thấy một thân ảnh quen thuộc cũng đang xếp hàng ở đó. Nàng sửng sốt, còn tưởng rằng mình nhìn lầm, nhưng đối phương đúng lúc này cũng nhìn về phía nàng, cả người cứng đờ.

Khải trừng lớn mắt, há hốc mồm nhìn nam nhân kia.

Nam nhân kia buộc chặt hàm dưới, trêи khuôn mặt góc cạnh chợt lóe lên tia xấu hổ, nhưng hắn không chuyển tầm mắt, cũng không rời khỏi đội ngũ thật dài kia.

Nàng khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn, trong lúc nhất thời không biết có phải hắn muốn đổi nghề làm thương nhân hay không. Sau đó nàng nhìn thấy trong tay hắn đang cầm một bó hoa mà hắn cố dùng thân mình che lấp.

Khải trừng mắt nhìn, phục hồi lại tinh thần, nhìn biểu cảm tức giận của hắn rồi đoán có lẽ nàng nên làm như không thấy. Nam nhân này hẳn là hy vọng nàng có thể xoay người đi ra, để hắn có thể làm chuyện hắn muốn làm.

Nhưng lúc nàng biết hắn muốn làm gì thì lại không sao bỏ qua chuyện này được. Nàng chỉ vỗ về cái bụng hơi nhô ra của mình, ỷ vào mình đang mang thai năm tháng rồi mà kéo một cái ghế ra ngồi quang minh chính đại ngồi xuống.

Nam nhân nhíu đôi mày rậm, nhưng nàng lại nhịn không được nhếch khóe miệng, mỉm cười với hắn.

Lúc này, Bonn đi vào đại sảnh, con chó chăn cừu tên Nice kia cũng chạy theo. Thấy nàng ngồi xuống, hắn lo lắng đi tới, rồi mới phát hiện ra nàng đang cười mà nhìn nam nhân kia. Hắn cũng sửng sốt theo.

Nam nhân kia nhíu mày dùng ánh mắt ý bảo hắn đi ra, Bonn rất nhanh cũng giống nàng, hiểu chuyện gì đang xảy ra, thế là hắn cũng ngồi xuống bên nàng, còn có có con chó kia cuộn mình nằm bên chân hắn.

Tên kia trở nên càng thêm đứng ngồi không yên, nhưng hắn vẫn không rời đi. Đúng như nàng dự đoán, chuyện này hắn không thể buông tha được.

Cho nên hắn chỉ từ bỏ việc dùng ánh mắt xua đuổi nàng và Bonn, đem tầm mắt kéo về nữ nhân ở phía trước.

Bởi vì xếp hàng xếp lâu, lại bị hắn nắm chặt nên bó hoa hắn giấu sau lưng có chút héo héo. Bonn lo lắng hắn có điều bất lợi nên nhịn không được lại đứng dậy, lấy đám hoa tươi nàng mới thay vào bình.

“Chàng làm cái gì thế?” Khải thấy thì cười hỏi.

“Hoa trêи tay hắn có vẻ không ổn.” Bonn nhìn nàng, nói: “Đổi cái này thì tốt hơn chút.”

“Không cần.” Khải nhịn cười, ôm lấy cánh tay hắn, để hắn lại ngồi xuống.

Bonn nhíu mày, “Nàng xác định? Ta nghĩ nữ nhân đều thích mấy thứ xinh đẹp gì đó chứ?”

Khải cười khẽ: “Tin tưởng ta, như vậy là tốt nhất. Nếu chàng đổi cái này thì có khi lại là chuyện xấu đó.”

“Vì cái gì?”

“Bởi vì cái này là ta hái. Mà cái kia là chính hắn tự hái.” Nàng cười nhìn hắn, nói: “Tuy rằng xấu chút nhưng đó là tâm ý.”

Nghe vậy, hắn bừng tỉnh đại ngộ, cũng nhếch miệng cười, ngồi một bên chờ xem kịch.

Bonn rất nhanh liền chú ý tới, có không ít người đều lục tục tiến vào đại sảnh, tuy rằng không dám quang mình chính đại như hắn cùng Khải nhưng các nàng đều tự tìm cách riêng mà ở lại không đi.

Các nam nhân không dám làm gì khoa trương, mà các nữ nhân thì liền giống như đang làm việc của mình vậy. Anna thì nỗ lực lau bàn, Annie cùng Hannah thì cầm khăn lau mà lau sàn, Charlotte cầm chổi lông gà khua cái đầu con gấu kia. Sau đó Muller tiến vào tìm Charlotte nói chuyện, Lãng Cách đi khiêng thùng rượu mạch vào, Anderson khiêng thùng nước vào giả bộ giúp Annie cùng Hannah đổi nước.

Nhưng đội ngũ xếp hàng phía trước đi quá chậm, các nam nhân cơ hồ tìm không được lý do ở lại. Đúng lúc này, Anthony cầm công cụ đi đến, lại có khuông có dạng mở ra một tờ giấy, các nam nhân như bắt được bảo bối, ào ào tiến lên đi hỗ trợ.

“Ai nha, đây là tường lò sưởi mà Khải phu nhân nói lúc trước sao?”

“Nguyên lai tường trong lò sưởi lại dài như vậy a?”

“Cho nên chúng ta sẽ đắp một cái lò sưởi trong tường còn có ống khói sao?”

“Như vậy thì ở mỗi một tầng lầu đều đào hố, xây gạch đá phải không?”

Các nam nhân ngươi một lời, ta một câu đề chỉ trỏ vào cái bản thiết kế lò sưởi của nàng. Nhưng tâm tư bọn họ căn bản không ở chỗ đó. Tuy ngoài miệng đều nói chút này nọ nhưng mắt vẫn không ngừng trộm liếc đội ngũ phía trước đã càng ngày càng ngắn lại.

Hiển nhiên, mỗi người đều biết sắp có chuyện gì xảy ra, chỉ có mỗi mình Sophia đang nghiêm cẩn làm việc ở giữa sảnh.

Sau đó Tyler hỗ trợ bên người Sophia cũng phát hiện có gì đó không thích hợp. Lúc hắn nhìn đến người kế tiếp là nam nhân kia thì trừng lớn mắt, nhưng bị tên kia ném cho một cái nhìn hung thần ác sát thì hoàn toàn không dám phát ra âm thanh.

Khải nhịn không được muốn cười, Bonn thì lại không thể không cảm thấy khẩn trương thay huynh đệ nhà mình.

Lúc này nam nhân ở phía trước đã làm xong thủ tục và đi ra.

Sophia đem sổ ghi chép giở sang trang tiếp theo, sau đó mỉm cười ngẩng đầu lên, “Xin hỏi ngươi tên —— ”

Lúc nàng thấy rõ người trước mặt thì tươi cười trêи mặt và câu hỏi nháy mắt đều biến mất trong không khí.