Editor: Purple.

Dương Tịnh xách theo một rổ trứng gà, không còn lời gì để nói.

" Còn không đi! " Cô ta la lên: " Có phải hay không còn muốn tao đem tiền đưa cho mày?"

Dương Tịnh quay đầu đi về phía ngoài sân, vừa đi được hai bước, từ phía sau nghe được tiếng Đinh Đinh nói: " Mẹ ơi, mẹ nhanh bán xong trứng gà, mau mau trở về. "

Tôi không phải mẹ của hai đứa, tôi không phải, không phải... Dương Tịnh xách theo rổ ra sân, thật muốn đâm đầu vào miếng đậu hủ chết đi cho rồi, sau đó lại quay trở về thế kỷ 21, rốt cuộc là ai đã nói chết liền nhất định có thể quay về thế kỷ 21 chứ.

Dương Tịnh buồn bực đứng ở ngoài sân, mờ mịt nhìn xung quanh, Huyện Thành ở đâu? Cô cũng không biết Huyện Thành nằm ở đâu? Cô như thế nào đi Huyện Thành bán trứng gà?

" Chú Ba, chú đi Huyện Thành à. "

" Đúng vậy. Đi Huyện Thành phát triển việc buôn bán á mà. "

" Đúng là ý định tốt, chúc chú phát tài nha. "

" Chỉ là buôn bán nhỏ, sao có thể phát tài chứ. "

Dương Tịnh đứng đó buồn bực, nghe thấy cách đó không xa có người ở chào hỏi, nhắc tới hai chữ " Huyện Thành ", cô quay đầu lại nhìn, liền thấy một người đàn ông đang dắt chiếc xe đạp cũ, từ hướng: " Cửa hàng bán lẻ " đi tới, đi dọc theo con đường đất rộng rãi.

Anh ta cũng đi đến Huyện Thành?

Dương Tịnh lập tức nhìn về hướng anh ta đi qua, cô không đuổi kịp xe đạp, nhưng cô thấy rõ hướng đi của anh ta, cầm theo một rổ trứng gà đuổi theo.

" Dương Tịnh, đi lên Huyện Thành à? " Có người cùng cô chào hỏi.

" Dương Tịnh, đi Huyện Thành bán trứng gà à? "

Dương Tịnh hoàn toàn không biết ai là ai, chỉ cười cười đáp lại, chỉ là khi cô vừa mới đi qua khỏi, liền có người ở sau lưng lầm bà lầm bầm.

" Chính là cô ta, lúc còn nhỏ đã có gương mặt xinh đẹp, bây giờ lớn lên càng câu người, nhưng lớn lên đẹp thì sao, ba năm cao trung vừa mới học xong liền mang hai đứa nhỏ trở về. Bà nói có mất mặt không. "

" Cũng không biết là con của ai nữa? "

" Mỗi ngày đều ăn nhờ ở đậu nhà chị dâu cô ta. "

" Đi học có ích lợi gì? Lãng phí tiền, còn không bằng lúc tốt nghiệp sơ trung liền gả đi, đỡ phải nháo ra những việc này, anh trai cô ta cũng là đau lòng cô ta, cho hai đứa nhỏ kia vào hộ khẩu, nếu cha cô ta biết, phỏng chừng tức đến từ trong quan tài ngồi dậy. "

" Ai ai ai, gã đàn ông đó là ai? "

" Ai mà biết được. "

"......"

Dương Tịnh ở một bên vừa nghe, vừa đi về phía trước, đi tiếp vài bước nữa cũng không nghe thấy được bọn họ nói gì, tuy là nói Dương Tịnh thật... Nhưng thật sự quá khủng khiếp, không biết Dương Tịnh thật làm sao có thể sống trong cái thời đại này?

Dương Tịnh có cảm giác đúng là " Trời muốn diệt ta " mà.

Cô yên lặng đi trên đường đất, ngẩng đầu nhìn đến cuối đường, người đàn ông vừa rồi biến mất đâu không thấy, cho nên con đường này rốt cuộc dài bao nhiêu, cô phải mất bao lâu mới có thể đến được Huyện Thành? Để bán đống trứng gà này?

Cô xách theo một rổ trứng gà, một đường đi về phía trước, quả nhiên là 1986 năm, khắp nơi đều xanh mượt, trừ bỏ xe đạp thì các phương tiện giao thông " Xa hoa " như: xe ô tô, xe máy, hết thảy đều không tồn tại, cô đi đến chân đều tê cứng, rốt cuộc đi gần một giờ cũng tới được Huyện Thành.

Cô cho rằng Huyện Thành sẽ rất xa hoa rộng lớn, kết quả lại trông đơn giản vô cùng.

Huyện Thành chỉ so với thôn Sơn Loan thiếu đi mấy ngôi nhà tranh, nhiều thêm mấy ngôi nhà ngói, ngẫu nhiên còn có mấy ngôi nhà được làm từ xi măng xây thành tiểu viện, mặt đường tương đối thoáng, tựa hồ được trét thêm một tầng xi măng, cho nên nhìn qua so với thôn Sơn Loan sạch sẽ ngăn nắp hơn nhiều, hai bên đường xi măng có không ít người dùng rổ, sọt tre, hoặc dùng thùng được làm từ dây thừng đựng ít trứng gà, có người ngồi chờ ăn sáng, đến bán đồ ở Huyện Thành, thỉnh thoảng truyền đến hét to.

Tuy rằng thời điểm lúc Dương Tịnh còn học đại học đã từng đến các thôn viện trợ, ở nhà bà ngoại mấy năm, nhưng cô chưa từng đi bán đồ, lúc này cô mới nhớ tới, cô quên không hỏi chị dâu trứng gà bao nhiêu tiền một trứng?

Dương Tịnh đứng ở ven đường, xem trong chốc lát, hai bên đường xi măng có người bán hoa, khoai lang, rau xanh, khoai tây, còn có bán hồ lô cùng gáo, trong vô cùng náo nhiệt, cuối cùng ánh mắt Dương Tịnh dừng lại trên người bà lão bán trứng gà.

" Này, trứng gà bán thế nào? " Lúc này, có một bác gái tiến lên hỏi bà lão.

Bà lão trả lời: " Tám xu. "

" Ngày hôm qua tôi mua chỉ có bảy xu, hôm nay như thế nào lại tới tám xu? "

" Trứng gà này của tôi rất to."

" To thêm một chút cũng không thể tăng thêm một xu. " Bác gái nói xong liền đi.

Tám xu? Tám xu một quả trứng gà? Thì ra ở thời đại này trứng gà là bảy tám xu một trứng, Dương Tịnh xách theo rổ trứng đứng ở một bên, nhìn bác gái hỏi giá cả trứng gà một vòng, đoàn người đều nói tám xu một quả, rốt cuộc bác gái cũng đi đến chỗ Dương Tịnh đứng, nhìn Dương Tịnh cầm theo cái rổ đứng ở một bên, hỏi: "Trứng gà này của cô bao nhiêu tiền một trứng?"

" Tám, tám xu." Dương Tịnh trả lời.

Bác gái không cao hứng quay đầu, đi rồi, không mua.

Dương Tịnh không đứng bán trứng gà nữa, cô tìm chỗ đất trống, đem rổ đặt trên mặt đất, học dáng vẻ của bà lão, ngồi xổm ven đường chờ người tới mua trứng gà.

Ước chừng ngồi xổm được tầm mười lăm phút, chẳng những không có người tới mua trứng gà, cô còn ngồi xổm tới mức chân tê, hoa mắt, bụng thì bắt đầu kêu âm ỉ, Dương Tịnh lúc này mới nhớ tới, đêm qua khi cô tan tầm về nhà, vì quá mệt mỏi, cô cũng chưa ăn gì, ngủ một giấc, ngủ đến thời đại này, một ngụm nước cô cũng chưa được uống, lúc này bụng cô kêu " ọc ọc " hai tiếng, cô ngẩng đầu nhìn bốn phía, có hai nhà bán đồ ăn sáng, cô sờ túi tiền, trong túi rỗng tuếch. Còn bao lâu mới có thể bán hết trứng gà, cô lại ngồi xổm vài phút, nhìn bên cạnh chỗ bán đồ ăn thấy người qua đường, đều sẽ nói câu: " Mua rau, phải mua rau mới nhổ, mới tươi ngon." Sau đó liền có người lại đây mua.

Dương Tịnh tưởng có thể nhanh bán hết số trứng gà này, trở về ăn chút cơm, sau đó cũng học kêu lên: " Mua trứng gà, gà mới vừa đẻ trứng đây!!. "

Dương Tịnh vừa mới dứt lời, liền nghe được có người mình.

" Dương Tịnh! "

Dương Tịnh ngẩng đầu nhìn, liền thấy trước mặt có một người đàn ông đang đứng, mày rậm, mắt to, râu ria lồm xồm.

" Chú là? " Dương Tịnh hỏi.

" Chú là chú Trương này, trước kia chú là hàng xóm với cháu đó."

Dương Tịnh giật nhẹ khóe miệng, đừng nói là hàng xóm nhà bên cạnh, dù chú có là anh trai ruột của tôi, tôi cũng không quen biết chú.

" Có phải không biết chú hay không? Cũng khó trách cháu không quen biết chú, lúc cháu còn rất nhỏ, nhà chú đều dọn đến Huyện Thành. Đúng rồi, chú nghe nói cháu vừa tốt nghiệp có phải hay không? " Chú Trương hỏi: " Sao lại không tiếp tục học đại học? "

Dương Tịnh không lên tiếng.

Chú Trương tựa hồ cũng nghe nói qua về chuyện của Dương Tịnh, vội vàng nói sang chuyện khác, nhìn về phía Dương Tịnh trước mặt đặt rổ trứng gà nói: " Cháu tới bán trứng gà sao? "

" Dạ. "

" Cháu ngày thường cũng bán trứng gà ở đây sao? "Chú Trương hỏi.

Dương Tịnh cân nhắc câu trả lời, ba phải nói: " Cũng không phải, thỉnh thoảng chị dâu bảo cháu đến bán. "

" Vậy ngày thường cháu ở nhà cũng không có việc gì làm? "

" Không, không có việc gì, chú cứ nói chuyện chính đi. " Dương Tịnh không xác định nói.

" Kia đúng lúc, chú đang chuẩn bị trở về thôn Sơn Loan một chuyến, tìm một người biết viết chữ, tính sổ sách, cháu làm cho chú, một tháng được 30 đồng tiền. Cháu tốt nghiệp cao trung, khẳng định sẽ biết chuyện này, cháu có muốn làm hay không? "30 đồng? Này là tiền lương?

" Đồng ý không? " Chú Trương cười hỏi.

Dương Tịnh không quá nguyện ý, mở miệng nói: "Cháu phải về nhà hỏi..."

" Hỏi mẹ cháu đúng không? Không cần cháu đi nói, chú có hai ngày rảnh, chú sẽ tự mình đến thôn Thủy Loan một chuyến nói việc này với mẹ cháu, cháu xem được không?"

Dương Tịnh gật gật đầu.

Chú Trương cười nói: " Cứ quyết định như vậy đi. " Lúc chú Trương sắp rời đi, liếc liếc mắt nhìn rõ trứng gà trước mặt Dương Tịnh nói: " Vừa lúc nhà chú cũng thiếu trứng gà, chỗ trứng gà này của cháu đều bán cho chú đi. "

" Tám xu." Dương Tịnh nói.

Chú Trương cười cười nói: " Được, tám xu thì tám xu. "

Dương Tịnh đếm một chút, tổng cộng mười sáu quả trứng gà, một đồng hai hào tám xu, Chú Trương đưa cho Dương Tịnh một đồng ba hào liền định rời đi, tay bị Dương Tịnh giữ chặt nói: " Chú Trương, chú chờ một chút cháu đem tiền này đổi thành tiền lẻ, cháu trả lại tiền thừa cho chú hai xu. "

" Không cần trả lại, cháu cầm đi mua kẹo ăn đi. "

" Như vậy sao được, một xu cũng phải trả đủ. " Dương Tịnh đời trước công tác ở bộ phận tài vụ, đối với con số mẫn cảm không nói, về phần tiền bạc lúc nào cũng phải sòng phẳng.

Chú Trương sửng sốt, nhìn Dương Tịnh đi tìm người đổi tiền lẻ, đối với hai xu cũng phải rõ ràng, ánh mắt nhìn Dương Tịnh lập tức thay đổi, trong lòng thầm khen.

Bên này Dương Tịnh đã đem một hào đổi thành mười xu, đưa cho chú Trương hai xu, sau đó lễ phép nói cảm ơn.

" Cô gái nhỏ, không tồi nha. " Chú Trương mặt mày hớn hở nói.

Dương Tịnh cười cười, nói tạm biệt với chú Trương. Sau đó cầm theo rổ chuẩn bị về nhà, vừa mới đi hai bước, ngửi được mùi đồ ăn sáng ở quầy hàng, truyền tới từng hương thơm của bánh bao, mùi cơm, bánh quẩy...Cô vô cùng đói " Bánh bao, bánh bao nóng hổi đây, một cái chỉ cần ba xu. "

Ba xu? Chỉ cần ba xu?

Dương Tịnh nuốt nuốt nước miếng, thật muốn ăn một cái bánh bao, nhưng lại nghĩ tới câu nói của chị dâu " Thiếu một xu, ba mẹ con tụi mày không cần ăn cơm! ", Nghĩ lại Đinh Đinh buổi sáng chịu ủy khuất, đem khuôn mặt nhỏ dán lên chân cô... Không biết có phải vì là phụ nữ hay không mà tình mẹ luôn mãnh liệt, cũng chỉ có Dương Tịnh thật mới giấu kín tình cảm ở trong lòng, cô cầm một đồng hai hào đi về phía đường đất, hướng thôn Sơn Loan.

Ước chừng đi được 40 phút, mệt tới đổ mồ hôi đầy đầu, Dương Tịnh vào thôn Sơn Loan, vừa mới quẹo qua, liền thấy trước cửa nhà có hai đứa nhỏ nhỏ gầy gầy, là Đinh Đinh, Đang Đang, trong tay Đinh Đinh cầm một cái bánh bao, Đang Đang ngồi ở một bên hai mắt mở to nhìn chằm chằm bánh bao, sau đó liếm liếm miệng nhỏ, lại nhìn về phía Đinh Đinh kêu. " Anh Đinh Đinh. "

Đinh Đinh đem tay giấu ra phía sau nói: " Đang Đang, cái này không thể cho em ăn, mẹ còn chưa được ăn. "

" Vâng, anh Đinh Đinh, em không ăn, để lại cho mẹ ăn. " Đang Đang ngẩng đầu, nhỏ giọng nói.