Uông Lệ Mẫn đi qua nhìn, quả nhiên là xe đạp của Trần Chính, hỏi: " Đúng là xe của Trần Chính, nó về rồi sao? Về lúc nào thế? Sao thấy xe mà không thấy người đâu?"

Tần Khả Khả lắc đầu: " Con không biết."

" Về lúc sáng đó." Lý vân chen vào nói.

Uông Lệ Mẫn quay đầu hỏi: " Thấy nó về rồi hả? Thế người đâu?"

" Mới thấy hồi sáng, nhưng giờ thì không thấy nữa." Lý vân cười nói: " Dì chủ nhà, nói không chừng cảnh sát Trần đi ' kết giao bạn bè' ở đâu đó rồi, dù sao cũng là thanh niên trai tráng, đâu thể cả ngày ở sân đợi được? Không chừng trộm dì đi ' kết bạn ' cũng nên." Lý Vân lại cường điệu nhấn mạnh câu ' kết giao bạn bè'.

Kết giao bạn bè?

Dương Tịnh nghe bốn chữ ' kết giao bạn bè' thì cảm thấy có chút quen thuộc? Cô đứng ở trên lầu nhìn xuống thì phát hiện Uông Lệ Mẫn nghe được câu ' Trần Chính đi kết giao bạn bè' liền cười không khép miệng được, nói: " Nếu là thật thì tôi đây liền đi thắp nhang cảm tạ trời đất."

Tần Khả Khả mặt mày xám xịt, quay đầu nhìn Lý vân nói: " Chị Lý, nếu không biết thì thôi, sao lại đi tung tin bịa đặt mấy chuyện này, làm ảnh hưởng đến danh dự của cảnh sát Trần."

" Ai da, Tần Khả Khả, thôi tôi không dám nói gì nữa, từ nhỏ đến lớn tôi cũng đâu có sở thích ' tung tin bịa đặt ' đâu." Lý Vân cười nói, cố ý ám chỉ lần trước Tần Khả Khả bịa đặt chuyện Dương Tịnh chưa kết hôn đã có thai, cũng vì vậy mà bị nhốt ở đồn một tuần.

Tần Khả Khả tức tối, xấu hổ đến mặt cũng đỏ bừng, nhưng không phản bác được.

" Không sao, dù sao con trai tôi cũng là đàn ông con trai, sợ gì chứ, thật ra đi kết bạn cũng là chuyện tốt, có gì mà bịa đặt với không bịa đặt, nếu nó thích thì dẫn về nhà luôn cũng được." Uông Lệ Mẫn cười nói: " Đến lúc đó nhất định sẽ mời mọi người kẹo cưới."

" Tôi nghĩ cũng sắp rồi ấy chứ." Lý Vân cười, liếc liếc mắt nhìn Tần Khả Khả, thầm nghĩ lần này Tần Khả Khả xong rồi, theo đuổi cảnh sát Trần lâu như vậy, đừng nói bị cảnh sát Trần lạnh nhạt từ chối, ngay cả Uông Lệ Mẫn nay cũng cảm thấy chướng mắt, cắm lên mình mấy cọng lông chim mà tưởng bản thân thật sự biến thành phượng hoàng? Lại nói, nếu Dương Tịnh không có con, từ phẩm hạnh đến ngoại hình quả thật vô cùng xứng đôi với Trần Chính, đáng tiếc là đã có con.

" Sắp cái gì mà sắp, chị Lý, chị đừng có ở đó nói linh tinh." Tần Khả Khả khó chịu nói .

Lý Vân còn chưa kịp phản bác, Uông Lệ Mẫn vừa nghe xong, sắc mặt trầm xuống, không vui mà nói: " Tần Khả Khả, có đôi khi lời nói không thể nói bậy, con trai tôi tuổi tác cũng đâu còn nhỏ." Bà ước gì Trần Chính ngay lập tức cưới vợ, sinh hẳn ba bốn đứa con, bà sốt ruột muốn ôm cháu lắm rồi.

Tần Khả Khả thấy sắc mặt của Uông Lệ Mẫn không được tốt, thành thành thật thật, không dám nói bậy.

Dương Tịnh đứng ở lầu hai, lắc đầu, Tần Khả Khả chính là đồ ngốc, sau đó đi vào phòng chính mình.

Trần Chính đang khuấy nồi cháo trắng trong bếp, Đinh Đinh Đang Đang thì ngồi xổm ở phòng khách, dùng phấn tập viết.

" Mẹ, mẹ về rồi." Đinh Đinh Đang Đang lên tiếng.

" Ừm, viết tiếp đi." Dương Tịnh xoa xoa đầu Đinh Đinh Đang Đang, sau đó hướng vào phòng bếp kêu một tiếng: " Cảnh sát Trần."

" Hửm?" Trần Chính ở phòng bếp đáp.

" Dì Uông không biết anh đã về sao?" Dương Tịnh vừa cất áo khoác vừa nói chuyện.

" Ừm, không biết." Hắn vừa về đến nhà thì phát hiện cô bị bệnh, vẫn luôn ở đây chăm cô, không có thời gian về nhà.

" Sao anh không báo với dì một tiếng, dì ấy và chị Lý còn tưởng anh ra ngoài ' kết giao bạn bè."

" Khụ, khụ!" Trần Chính sau khi nghe xong, ho khan một tiếng.

" Sao thế?" Dương Tịnh hỏi.

" Không sao, không có việc gì." Trần Chính thầm nghĩ, Dương Tịnh có phải bị ngốc hay không? Cô rốt cuộc có biết ' kết giao bạn bè' là ý gì không? Cô thật sự là người Trung Quốc sao? Chẳng lẽ không biết?

Trần Chính đang đứng thất thần thì Dương Tịnh đột nhiên đi tới, đứng rất gần anh, chồm đầu nhìn vào trong nồi, nói: " Thơm quá." Kỳ thật, sau khi cơn sốt qua đi, cô cảm thấy cả người tràn đầy năng lượng, cảm giác thèm ăn cũng kéo tới, cho nên không chịu nổi mùi thơm, phải chạy vào bếp nhìn thử.

Dương Tịnh đứng rất gần, lúc về phòng đã cởϊ áσ khoác ra, lúc này cô đang mặc một chiếc áo sơmi trắng, cổ áo hơi rộng lộ ra quai xương xanh gợi cảm, cánh tay cô vô tình đụng vào cánh tay anh, cảm giác ấm áp như có dòng nước chảy qua, mùi hương nhàn nhạt khiến anh có chút hỗn loạn, trán đổ mồ hôi, đôi tai hơi đỏ lên, lùi một bước, nói: " Em ra ngoài đi, sắp xong rồi."

" Cảnh sát Trần, cảm ơn anh." Dương Tịnh nói xong, xoay người rời khỏi phòng bếp.

Trần Chính nhẹ nhàng thở ra, vươn tay lau mồ hôi trên trán.

" Đúng rồi, cảnh sát Trần, tôi có nghe nói, mấy ngày nữa ở chỗ chúng ta sẽ bắt điện, không cần dùng dầu hỏa nữa phải không?" Dương Tịnh ở phòng khách buộc tóc cho Đang Đang, cùng Trần Chính nói chuyện: " Chuyện này là thật sao?"

" Ừm, là thật. Nhà của chúng ta đã báo lên trên rồi." Trần Chính trả lời: " Chắc mấy ngày nữa sẽ bắt đầu kéo dây."

" Vậy thì tốt quá, ở đầu hẻm, cột điện đều đã được dựng lên rồi, khẳng định là sắp có điện, nếu vậy thì tôi sẽ mua một chiếc TV cho hai đứa nhỏ xem."

Trần Chính bưng hai chén cháo ra, nói: " Một chiếc TV ba bốn trăm đồng, mua nổi không?"

" Cảnh sát Trần, anh khinh thường tôi không mua nổi sao?" Dương Tịnh liếc mắt nhìn anh.

Trần Chính cười cười nói: " Ăn cơm thôi."

" Anh ăn ở đây sao?" Dương Tịnh hỏi.

" Không định cho anh ăn ở đây sao? Lát ăn xong cứ để đó, anh sẽ rửa chén cho." Trần Chính nói.

Dương Tịnh gật đầu hỏi: " Anh không về nhà ăn cơm, cũng không nói với dì Uông một tiếng?"

" Không sao, anh thường xuyên ra ngoài có việc, bà ấy cũng hiểu, khi nào em với Đinh Đinh Đang Đang ngủ trưa thì anh về." Trần Chính nói.

" Thế cũng được."

Đồ ăn Trần Chính làm rất phong phú, gà xào khoai tây, thịt lợn thái mỏng xào với bắp cải xanh, thịt luộc, cháo gạo trắng cùng canh gà, còn có mấy cái bánh bao mua lúc sáng được hấp lại nóng hổi.

Nhìn bàn ăn mà Dương Tịnh cảm thấy hổ thẹn vô cùng, cô thật sự nấu không bằng anh, quả nhiên Đinh Đinh Đang Đang vừa gắp một miếng thịt cho vào miệng liền lập tức khen Trần Chính: " Chú thật sự quá lợi hại."

Dương Tịnh ho khan một tiếng.

Đinh Đinh vội vàng nói: " Mẹ cũng rất lợi hại."

Dương Tịnh buồn cười.

Trần Chính liếc mắt nhìn cô một cái, khóe miệng cong cong, sau đó nói: " Đinh Đinh Đang Đang ăn đi, còn Dương Tịnh vừa mới hạ sốt, chỉ nên ăn cháo trắng và canh gà, không thể ăn quá nhiều."

Dương Tịnh nghe xong, ngước mắt nhìn Trần Chính, nhìn không chớp mắt.

" Sao lại nhìn anh?" Trần Chính hỏi.

" Tự nhiên cảm thấy anh cũng không tệ." Dương Tịnh nói: " Cái gì cũng biết làm."

" Vậy em có nguyện ý cùng..........."

" Ấy, lại rơi!" Giọng nói đột ngột của Đinh Đinh cắt ngang lời Trần Chính, Trần Chính và Dương Tịnh quay đầu nhìn lại, liền thấy Đang Đang tay cầm đôi đũa gắp khoai tây xào, bởi vì dùng đũa không thành thạo, kẹp một cây, rơi một cây, còn làm rơi một ít khoai tây trước mặt, cô bé cố gắng gắp mãi nhưng vẫn bị trượt.

Đinh Đinh vụng về dùng đũa gắp khoai tây xào bỏ vào chén Đang Đang, không ngừng nói: " Sao đến đũa cũng không biết cầm, nhìn này, rơi hết trên bàn rồi?"

" Anh ơi, khoai tây xào." Đang Đang nói.

" Nhìn xem anh gắp như thế nào? Sao em không thể tự gắp?"

Đang Đang nắm chiếc đũa trong tay nói: " Bởi vì em còn rất nhỏ nên không thể gắp được."

Đinh Đinh cau mày vừa gắp vừa nói: " Không muốn nói chuyện với em nữa."

" Anh, tại sao?" Đang Đang phồng má hỏi.

" Đang Đang cũng thật giống em." Trần Chính nhìn Đang Đang nói.

" Giống tôi?" Dương Tịnh hỏi.

" Ừm."

" Ở đâu? Ngoài khuôn mặt ra thì giống tôi chỗ nào?" Phải biết rằng cô cũng được xem là một tài năng trẻ của thế kỷ 21 đấy, vốn dĩ cô không có liên quan gì đến Đinh Đinh Đang Đang. Đúng vậy, ngoại trừ khuôn mặt giống Đang Đang ra thì hẳn không có chỗ nào giống mới đúng?

" Có đôi khi rất thông minh nhưng có đôi khi lại rất ngốc." Trần Chính nói.

" Ý anh là sao?" Dương Tịnh hỏi

Trần Chính học theo dáng vẻ của Đinh Đinh nói: " Không muốn nói chuyện với em nữa."

Dương Tịnh: " ........."

Sau khi ăn cơm xong, Đinh Đinh Đang Đang muốn chạy ra sân chơi đùa, Dương Tịnh dặn dò, khi nào chơi mệt thì phải về phòng ngủ, không được cãi nhau, cũng đừng chạy lung tung, Đinh Đinh Đang Đang đáp ứng, vui sướng chạy ra khỏi phòng, tay nắm tay đi xuống lầu, đứng chỗ cửa siêu thị Đinh Đang chơi đùa, thỉnh thoảng có gặp người tới mua đồ, Đinh Đinh chạy như bay vào siêu thị bán đồ cho người ta, bây giờ giá cả các loại hàng hóa trong siêu thị đã được cậu nhóc nắm trong lòng bàn tay."

" Đinh Đinh ăn cơm chưa?" Lý Vân hỏi.

" Ăn rồi ạ." Đinh Đinh trả lời.

" Sao hôm nay không ngủ trưa?" Lý Vân hỏi, cô ấy đến bây giờ vẫn không biết Dương Tịnh bị bệnh, cho rằng Dương Tịnh vẫn như ngày thường, mang hai đứa nhỏ đến căn tin nhà máy ăn trưa, sau đó mới về trọ.

" Một lát nữa sẽ ngủ ạ." Đinh Đinh đưa hộp diêm cho người mua, sau đó tay nhỏ thành thục nhận tiền.

" Vậy con ở đây giữ cửa hàng giúp thím một lát, thím Lý đi ăn trưa rồi ra ngay." Lý Vân nói.

" Dạ."

" Đinh Đinh ăn mì sợi không, thím mang cho con một chén nhé?"

" Con không ăn đâu, hôm nay con ăn rất no rồi." Đinh Đinh nói.

" Vậy được rồi." Lý Vân trở về nhà mình ăn trưa, đi ngang qua phòng bếp của nhà Uông Lệ Mẫn, gặp Uông Lệ Mẫn thì lên tiếng, hỏi: " Chủ nhà, cảnh sát Trần còn chưa về sao?"

" Chưa thấy về, để lát nấu cơm xong thì gọi nó về ăn."

" Nói không chừng là đang ở chỗ Đại Quân đó."

" Chắc là thế." Uông Lệ Mẫn nói.

Sự thật là Trần Chính đang ở trong bếp nhà Dương Tịnh rửa chén, sau đó thuần thục đặt gọn gàng lên kệ, Dương Tịnh ngủ đã đủ nhiều, giờ này không thể nhắm mắt, vì thế ngồi trên bàn cầm quyển sách mà Trần Chính đã mua cho Đinh Đinh Đang Đang " Người đàn ông bé nhỏ đang đọc sách".

" Dương Tịnh, em lạnh không?" Trần Chính ở phòng bếp nói vọng ra.

" Mặt trời đã lên cao rồi, không thấy lạnh nữa."

" Vậy em vào giường nghỉ ngơi chút đi, nửa tiếng nữa là có thể uống thuốc." Trần Chính nói.

" Ừm."

Trần Chính dọn dẹp xong xuôi trong bếp, rửa tay sạch sẽ, sau đó đi ra, bởi vì muốn làm việc nhà nên anh đã cởϊ áσ khoác ra, dáng người cao lớn bước ra từ nhà bếp khiến cho không khí có chút ngượng ngùng, anh duỗi tay cầm lấy chiếc áo khoác của mình đang treo trên móc, nhanh chóng mặc vào, vừa cài nút áo vừa nói: " Anh về nhà đây, chiều anh sẽ quay lại."

" Chiều không cần đến đâu." Dương Tịnh đứng dậy, buông quyển sách nhỏ trên tay, cười nói: " Tôi cũng khỏe rồi, có thể chăm sóc tốt Đinh Đinh Đang Đang, nên không cần phiền toái vậy đâu."

Động tác cài nút áo của Trần Chính khựng lại, nhìn sâu vào đôi mắt Dương Tịnh, sau đó duỗi tay xoa xoa trán, bộ dáng giống như đang thực sự đau đầu, nói: " Dương Tịnh."

" Sao vậy?" Dương Tịnh hỏi.

Trần Chính cau mày rất sâu, theo thói quen duỗi tay vào túi áo tìm hộp thuốc lá thì mới nhớ ra lúc sáng đã hút hết điếu cuối cùng, vì thế im lặng một lúc rồi hỏi: " Dương Tịnh, em biết ' kết giao bạn bè' có nghĩa là gì không?"

" Còn không phải là trở thành bạn bè sao?" Dương Tịnh cười trả lời, nụ cười của cô hơi cứng lại, vốn dĩ cô không để tâm lắm ' kết giao bạn bè' là có ý gì, nhưng giờ phút này nghe Trần Chính nhấn mạnh lời nói này làm cô cảm giác như ' kết giao bạn bè' hình như không giống với suy nghĩ của cô. Dương Tịnh bắt đầu nhớ lại lúc nãy ở dưới lầu Uông Lệ Mẫn vì câu ' Trần Chính đi kết giao bạn bè' mà trở nên vui vẻ còn Tần Khả Khả thì có vẻ rất tức giận, nghĩ lại mấy hôm trước Trần Chính nói câu ' em có nguyện ý cùng anh kết giao bạn bè không?' Dương Tịnh lúc này hình như đã hiểu ra ý tứ của câu nói đó....

" Kết giao bạn bè chính là trở thành đối tượng tìm hiểu nhau." Trần Chính trực tiếp nói ra.

Dương Tịnh ngẩn ra, không nhịn được hỏi: " Cho nên?"

" Cho nên, chúng ta hẹn hò đi." Trần Chính nói.

____________________________________________________________________________

~ Lão Đường: hí hí hí ><