Dương Tịnh bị giọng nói trầm ấm đầy nam tính của anh làm cho rung động.
"Nhớ anh không?" Trần Chính hỏi lại, dường như cố tình mê hoặc cô.
Trái tim Dương Tịnh như muốn nổ tung, nói: "Nhớ."
"Thật không?" Trần Chính ghé sát vào tai cô hỏi.
"Thật."
Trần Chính lại tiến gần thêm một chút.
Mặt Dương Tịnh nóng lên, nhỏ giọng hỏi: "Định hôn em sao?"
Ánh mắt Trần Chính nhuốm màu dục vọng, đột nhiên mạnh bạo hôn lên đôi môi cô, dùng sức mút mạnh, mạnh mẽ ôm chặt cô vào lòng, muốn dùng hành động này để nói cho cô biết được nỗi nhớ nhung trong lòng, Dương Tịnh cũng ôm anh thật chặt, đáp lại nụ hôn nóng bỏng.
"Mẹ ơi!" Đúng lúc này, dưới lầu truyền đến giọng nói của Đinh Đinh: "Mẹ ơi, tối nay chúng ta ăn món gì vậy ạ? Mẹ ơi!"
Dương Tịnh giật mình bừng tỉnh, vội vàng rút tay về.
Trần Chính nhanh chóng đứng thẳng người, cau mày than thở: "Sao mẹ không giữ, để bọn nhỏ chạy lên lầu làm gì không biết?" Trần Chính đã nghe thấy tiếng bước chân của Đinh Đinh đang lên lầu.
Dương Tịnh nhìn biểu cảm của anh, không nhịn được mà cười ra tiếng.
"Còn cười!" Trần Chính ngay lập tức đè người Dương Tịnh lên cửa hôn.
"Đừng đừng đừng, con trai đang lên." Dương Tịnh vội vàng nói.
Nghe thấy tiếng bước chân của Đinh Đinh đã đến rất gần, Trần Chính lúc này mới chịu buông Dương Tịnh ra, duỗi tay sửa sang lại quần áo giúp cô, sau đó đi ra mở cửa, Dương Tịnh đưa tay vuốt mái tóc bị rối.
"A, chú đã về rồi!" Đinh Đinh ngẩng khuôn mặt phúng phính lên hỏi.
"Chú về rồi đây, Đinh Đinh có nhớ chú không?" Trần Chính bế Đinh Đinh lên hỏi.
"Nhớ ạ!"
Trần Chính quay đầu nhìn Dương Tịnh, thấy đôi tay cô vừa nãy còn ôm chặt lấy mình giờ đang vuốt tóc chải đầu, đôi mắt như có ngọn lửa nóng rực, nói với cô một câu rồi vội vàng xuống lầu: "Anh xuống trước đây."
Dương Tịnh nhìn bộ dạng cuống quýt rời đi của anh làm cho bật cười.
Đến khi Dương Tịnh từ trên lầu đi xuống thì chỉ thấy Đang Đang đang ngồi chơi một mình trong sân.
"Đang Đang, anh trai đâu?" Dương Tịnh hỏi.
"Anh trai với chú đi mua thịt, anh trai nói là, nói là thịt rất nặng, con không thể xách được, nói con ở nhà chờ anh về." Đang Đang chạy tới, kéo tay Dương Tịnh nói: "Mẹ ơi, mẹ chơi ném túi cát cùng con đi, được không ạ?"
Dương Tịnh nhìn vẻ mặt nũng nịu đáng yêu của Đang Đang, trong lòng mềm mại như bông, đồng ý: "Được chứ!"
Lúc này, Uông Lệ Mẫn từ trong nhà chính đi ra, trong tay cầm một cái xẻng xào rau, nhìn Dương Tịnh cười hỏi: "Dương Tịnh xuống rồi sao!"
"Vâng." Dương Tịnh gật đầu.
"Đinh Đinh Đang Đang nói muốn ăn thịt nên dì bảo Trần Chính đi mua rồi, bây giờ dì đang nấu cơm tối, lát nữa chúng ta cùng nhau ăn cơm.

Mấy ngày nay không có dì ở nhà, một mình con chăm hai đứa nhỏ, vất vả cho con rồi." Uông Lệ Mẫn đã sớm xem Dương Tịnh và Đinh Đinh Đang Đang là người một nhà.
Dương Tịnh có chút ngượng ngùng nói: "Để con giúp dì."
"Không cần không cần, con ở đây chơi với Đang Đang đi." Uông Lệ Mẫn nói.

"Không sao đâu ạ, Đang Đang có thể tự mình chơi."
"Không cần mà, một mình dì nấu là được rồi."
Uông Lệ Mẫn cứ từ chối mãi, Dương Tịnh xoa xoa đầu Đang Đang, cô vẫn vào bếp giúp Uông Lệ Mẫn nấu cơm.
Một lát sau, Đinh Đinh tay xách theo thịt và đồ ăn chạy vào sân nhà, kêu lớn: "Mẹ ơi! Mẹ ơi!"
Dương Tịnh đi ra đón, Uông Lệ Mẫn cũng đi theo phía sau.
Khuôn mặt nhỏ của Đinh Đinh đỏ bừng, mũi và trán toàn là mồ hôi: "Mẹ ơi, chú mua rất nhiều đồ ăn ngon, mẹ xem, còn có cả giò heo nữa, là con xách này."
"Giỏi quá!" Dương Tịnh nhận lấy đồ ăn trên tay Đinh Đinh.
Uông Lệ Mẫn lập tức lên tiếng: "Cái thằng này, một mình con đi mua đồ ăn là được rồi, dẫn Đinh Đinh theo làm gì, Đinh Đinh của chúng ta bị mệt đổ đầy mồ hôi rồi đây này, thật là! Chẳng ra dáng người trưởng thành chút nào!"
"Mẹ, con cũng xách đồ đây mà!" Trần Chính cười đi vào trong sân.
"Một mình con xách hết không được à, sao lại để Đinh Đinh phải xách thế này." Uông Lệ Mẫn đau lòng cho cháu đích tôn của mình.
Trần Chính cười, ánh mắt tự nhiên hướng về phía Dương Tịnh.
Dương Tịnh nghĩ đến chuyện cùng Trần Chính khi nãy, mặt cô liền trở nên nóng bừng.
"Nhanh nhanh, nhanh vào tắm rửa ăn cơm." Uông Lệ Mẫn nói.
"Vâng." Trần Chính xách đồ ăn đi vào nhà bếp.
Phòng bếp nhà Uông Lệ Mẫn khá lớn, ngoài hai bếp ga còn có hai bếp được xây bằng đất sét, trên bếp là một cái nồi lớn, củi được cho ở bên dưới đỏ rực, ống khói được xây rất kĩ, bếp sẽ ít khói hơn vào những ngày mưa.
Giờ phút này, Dương Tịnh thầm nghĩ, kĩ năng dùng bếp của mình còn kém hơn cả Đinh Đinh Đang Đang, ít nhất hai đứa nhỏ còn biết đem củi tách ra để ngọn lửa không bị chặn lại.
Uông Lệ Mẫn đang bận rộn đứng trước bếp xào nấu, Đinh Đinh Đang Đang thì ngồi xổm trên mặt đất lật giở quyển truyện tranh.
"Anh ơi, sao ở đây nhiều khỉ thế?" Đang Đang hỏi.
"Bởi vì đây là Hoa Quả Sơn, là nhà của Tôn Ngộ Không đấy, những con khỉ này đều là con cháu của Tôn Ngộ Không." Đinh Đinh giải thích.
"Sao Tôn Ngộ Không có nhiều con thế? Vậy, vậy con khỉ nào gọi Tôn Ngộ Không là ba ba, con khỉ nào gọi Tôn Ngộ Không là ông nội?"
Đinh Đinh tùy tiện chỉ tay vào một con khỉ, rồi nói: "Con này gọi Tôn Ngộ Không là ba ba, còn con này gọi Tôn Ngộ Không là ông nội."
"Vậy, vậy, mẹ và bà nội của khỉ đâu?"
"Em hỏi anh, anh làm sao biết được."
"Anh trai, anh thật ngốc, mẹ và bà nội của khỉ con đã đi ra sau núi tắm rửa rồi." Đang Đang nói.
Đinh Đinh nhìn em gái bằng vẻ mặt ghét bỏ: "Em, là, đồ, ngốc."
"Anh mới là ngốc."
"Không cho em xem nữa." Đinh Đinh cầm lấy cuốn truyện tranh chạy đi, Đang Đang lập tức đuổi theo: "Anh, cho em xem với, cho em xem với."
Trần Chính và Dương Tịnh nghe thấy cuộc đối thoại của bọn trẻ mà bật cười, vừa ngồi vừa thêm củi.
Uông Lệ Mẫn đứng một bên nấu cơm, một bên nhìn Đinh Đinh Đang Đang đang chạy ngoài sân, nói: "Chạy chậm thôi, đừng để bị ngã."
Dương Tịnh ngồi nhìn Trần Chính cho củi vào bếp, lửa hừng hực cháy bừng lên, cô cũng học theo cho thêm củi vào.
Trần Chính nghiêng đầu nhìn bộ dáng nghiêm túc học hỏi của cô, khóe miệng cong lên, thừa dịp Uông Lệ Mẫn xoay người đi rửa tay, anh đã nhanh chóng ôm lấy Dương Tịnh, hôn lên má cô, sau đó như chớp buông ra, một loạt động tác chỉ mất mấy giây.
Khi Uông Lệ Mẫn xoay người lại thì biểu cảm của Trần Chính vô cùng bình tĩnh như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

"Trần Chính, lửa lớn quá, nhỏ lại một chút." Uông Lệ Mẫn nói.
Trần Chính bình thản đáp lại: "Con biết rồi." Sau đó nghiêng đầu nhìn Dương Tịnh, nở nụ cười xấu xa.
Dương Tịnh tức giận trừng mắt anh, nếu không phải có Uông Lệ Mẫn ở đây, cô thật muốn nhào lên đánh anh một cái thật mạnh, tên sắc lang này! Lúc trước khi không có ai, anh luôn trộm ôm cô, nắm tay cô, bây giờ còn dám hôn cô ngay trước mặt Uông Lệ Mẫn, thật là, gan càng ngày càng lớn.
"Lưu manh!" Dương Tịnh nhỏ giọng mắng một câu, lấy củi gỗ chọc anh một cái.
Trần Chính lập tức cười ra tiếng.
"Trần Chính, sao tự dưng lại cười?" Uông Lệ Mẫn quay sang hỏi.
"Không có gì đâu ạ." Trần Chính nghiêm chỉnh đáp.
Hơn mười phút sau, một bàn đồ ăn cuối cùng cũng chuẩn bị xong, Uông Lệ Mẫn, Dương Tịnh, Trần Chính, Đinh Đinh Đang Đang ngồi cùng nhau, quây quần trên chiếc bàn nhỏ, các món ăn màu sắc, phong phú khiến Đinh Đinh Đang Đang vỗ tay hào hứng.
"Woaa, con không dám tin vào mắt mình nữa." Đinh Đinh nói: "Thật là nhiều đồ ăn."
"Thật là thơm, con cảm động quá mẹ ơi." Đang Đang đôi mắt sáng lên.
Dương Tịnh xoa xoa đầu nhỏ của Đinh Đinh Đang Đang, từ khi Dương Tịnh cho Đinh Đinh Đang Đang vào học trong lớp tiểu học thì có thể thấy rõ những tiến bộ trong cách nói chuyện, sử dụng từ ngữ phong phú hơn trước.

Tiêu hai đồng cho bọn nhỏ vào học quả là đáng giá.
"Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi." Uông Lệ Mẫn nói, sau đó quay sang gắp thức ăn cho Đinh Đinh Đang Đang, để hai miếng đùi vào bát để bọn nhỏ tự mình ăn.
Uông Lệ Mẫn, Dương Tịnh, Trần Chính từ từ ăn cơm.
Trần Chính gắp một miếng thịt để vào chén cho Dương Tịnh.
Khi cả ba đã ăn được một lúc thì Uông Lệ Mẫn lên tiếng, bà kể chuyện của Trần Kim Linh, chồng của Trần Kim Linh qua đời khi còn quá trẻ, điều này khiến cho Uông Lệ Mẫn và Trần Chính càng thêm đau lòng, Trần Kim Linh thật sự quá bất hạnh, phải chịu khổ cực từ khi còn nhỏ, đến khi lớn lên, rồi có chồng, cứ tưởng mọi thứ sẽ dần tốt lên nhưng thật không ngờ..

Điều này khiến cho Uông Lệ Mẫn và Trần Chính cảm thấy vô cùng có lỗi.
Uông Lệ Mẫn nhìn Trần Chính và Dương Tịnh, sau đó nói ra ý định muốn để Trần Kim Linh quay về sống cùng bà ở đây, Trần Chính và Dương Tịnh không có ý kiến, thấy hai người không phản đối thì nở nụ cười, nói: "Hai con cũng nên chuẩn bị cho hôn sự đi, còn hơn một tháng nữa thôi."
Kết hôn? Mặc dù cô là người đến từ thế kỉ 21, nhưng dù sao cũng là lần đầu kết hôn, Dương Tịnh không khỏi có chút xấu hổ.
Trần Chính thì vô cùng chờ mong.
Uông Lệ Mẫn nói: "Trần Chính, con nhớ phải chuẩn bị cho cẩn thận, nào là sính lễ, quần áo, xe rước dâu, thiệp mời, danh sách khách mời..

Hai ngày nữa mẹ sẽ đến nói chuyện này với dì con, đúng rồi, sắp xếp thời gian dẫn Dương Tịnh đi sắm sửa quần áo mới, lúc kính rượu phải thay sườn sám.

Còn nữa, Đinh Đinh Đang Đang cũng phải mặc đẹp, may cho hai đứa mấy bộ quần áo màu đỏ, phải thêu hình công phượng lên áo nữa.

Dương Tịnh, bên con cũng chuẩn bị.." Uông Lệ Mẫn nói rất nhiều.

Dương Tịnh nghe xong mà đầu óc rối tung, sao kết hôn lại rắc rối thế này?
Trần Chính thì lắng nghe rất chăm chú, nghiêm túc gật đầu, còn cùng Uông Lệ Mẫn thảo luận.
Sau khi ăn cơm xong, Dương Tịnh và Trần Chính tắm rửa cho Đinh Đinh Đang Đang, sau đó Trần Chính lại tiếp tục bàn về chuyện chuẩn bị cho hôn lễ.
"Rườm rà thật đấy." Dương Tịnh đau đầu.
Trần Chính xụ mặt: "Cả đời chỉ kết hôn có một lần, sao lại nói thế?"
"Đúng đúng đúng, cảnh sát Trần nói chí phải, vậy ngày mai chúng ta bắt đầu chuẩn bị gì trước đây?"
"Trước tiên chúng ta sẽ cùng nhau đi mua quần áo mới, mua sườn sám để khi cử hành hôn lễ xong, đến lúc kính rượu tiếp khách thì em hãy mặc nó." Trần Chính nói.
"Trần Chính, mười sáu tháng Giêng chúng ta kết hôn, khi đó trời lạnh lắm, mặc sườn sám chắc em sẽ chết cóng mất."
Trần Chính ngước mắt nhìn Dương Tịnh, bắt chước dáng vẻ của Đinh Đinh, cười nói: "Ngốc, mua một bộ sườn sám cỡ lớn hơn mặc bên ngoài, bên trong em mặc thêm áo ấm quần ấm vào là khỏi sợ lạnh."
"Xấu chết đi."
"Mặc đẹp cho một mình anh xem là được rồi." Trần Chính cười.
Dương Tịnh đánh vào cánh tay anh.
Sáng sớm hôm sau, khi Dương Tịnh tỉnh dậy, theo thường lệ đưa tay kéo tấm rèm cửa nhìn ra bên ngoài, ngoài trời tuyết đã phủ một mảng trắng xóa, nhẹ nhẹ rơi.

Cô vội vàng quay sang gọi Đinh Đinh Đang Đang dậy: "Đinh Đinh, Đang Đang, tuyết rơi rồi, bảo bối, dậy xem tuyết rơi này."
Hai đưa nhỏ nhập nhèm tỉnh dậy.
Dương Tịnh ghé mặt hôn Đinh Đinh Đang Đang mấy cái, hai đứa nhóc dụi dụi mắt tỉnh dậy.
"Mẹ."
"Bảo bối, mau nhìn xem, tuyết kìa." Dương Tịnh chỉ tay ra bên ngoài cửa sổ, nói.
Đinh Đinh Đang Đang ngồi bò dậy, nhìn khắp nơi đều là tuyết trắng xóa, hai đứa nhóc tức khắc đứng dậy hoan hô: "Tuyết rơi, tuyết rơi!"
Lúc này, đột nhiên có tiếng gõ cửa, không ai khác người đó chính là Trần Chính.
"Mặc quần áo vào đi, bên ngoài vẫn còn tuyết." Trần Chính bưng cơm sáng, thúc giục Dương Tịnh.
"Vâng." Dương Tịnh chạy nhanh vào phòng thay quần áo.
Trần Chính bước vào, chuẩn bị quần áo cho Đinh Đinh Đang Đang thay.
Cho đến khi ba mẹ con bước xuống lầu thì nhìn thấy bên ngoài những bông tuyết vẫn đang rơi, không khí lành lạnh, bầu trời trắng xóa, Đinh Đinh Đang Đang hưng phấn nhảy nhót: "Woa tuyết nhiều quá, đẹp quá!"
Bởi vì tuyết rơi dày nên Dương Tịnh để Đinh Đinh Đang Đang ở nhà cho Uông Lệ Mẫn trông.
Trần Chính đưa Dương Tịnh đến chỗ làm, đến khi tan tầm, anh liền quay lại đón Dương Tịnh đi mua sắm quần áo, Dương Tịnh quyết định đặt may sườn sám bởi vì những bộ bày bán sẵn cô không thích lắm, khi trở về thì tuyết vẫn còn đang rơi.
Trận tuyết lớn này khiến cho người ta có cảm giác năm mới dường như đã cận kề, mọi người ai nấy đều tất bật cho những công việc cuối năm, bất kể là nam hay nữ, già hay trẻ đều có cảm giác bận rộn.
Đầu năm làm việc chăm chỉ, cuối năm tất bật chuẩn bị cho một năm mới tốt lành.
Học sinh sinh viên học tập trung chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ đạt thành tích tốt, như vậy mới có thể tận hưởng một kỳ nghỉ đông trong tâm trạng vui vẻ.
Nhà nhà đều đã bắt đầu mua sắm đồ Tết, một số công ty còn thưởng Tết cho nhân viên như dầu đậu nành, dầu hạt cải, bánh mứt, hạt sen, hạt dưa..

không khí Tết đang dần tràn về khắp nơi, từ người lớn đến trẻ em, ai nấy đều hào hứng.
Thời điểm này, Dương Tịnh và Trần Chính không những bận chuyện kết hôn mà công việc của hai người cũng bận rộn không kém.
Những chuyện lông gà vỏ tỏi vào những ngày cận Tết nhiều lên không ít, Trần Chính thường xuyên phải chạy sang đồn cảnh sát, đến tận nửa đêm mới về.
Dương Tịnh ngoài lu bù sổ sách ở văn phòng tài vụ, còn phải giải quyết hóa đơn chứng từ bên phía công ty của Lý Phương Nguyên, lượng công việc tăng gấp mấy lần bình thường, ngoài ra việc kinh doanh bắp bung của Dương Tịnh cũng ngày càng phát đạt, một số đồng nghiệp muốn mua mang về quê làm quà, siêu thị nhỏ cứ thế ngày càng thịnh vượng, cứ hai ba ngày là phải nhập thêm hàng mới.
Mỗi ngày Dương Tịnh mở mắt ra đều bận rộn, làm việc đến tận đêm khuya vẫn mãi không hết việc, cơ bản không có nhiều thời gian chú ý đến Đinh Đinh Đang Đang chứ đừng nói đến siêu thị Đinh Đang, cũng may có Uông Lệ Mẫn luôn ở cạnh chăm sóc bọn trẻ.


Đinh Đinh vẫn tích cực bán hàng ở siêu thị, Uông Lệ Mẫn thì ở bên cạnh hỗ trợ, mỗi ngày siêu thị Đinh Đang đều tấp nập người đến người đi, tiền lời kiếm được không tồi, thực tế phải nói rằng, mấy ngày nay siêu thị kiếm được nhiều hơn so với mấy tháng trước.
Vừa khéo nhà máy thực phẩm Lợi Dân cũng đang sản xuất hàng hóa phục vụ Tết, hạt dẻ rang, kẹo dẻo, hạt dưa, bánh mứt..

đều là những mặt hàng để người dân Huyện Vọng Thành chuẩn bị mang đi thăm người thân, bạn bè làm quà biếu, trong đó có một loại kẹo dẻo vị trái cây, thơm ngọt mềm mại, mọi người nhà nhà ai ai cũng thích.
Dương Tịnh nắm bắt cơ hội, vừa thấy nhà máy bắt đầu sản xuất kẹo dẻo, cô ngày lập tức đặt hàng, sau đó mang đến siêu thị Đinh Đang cho mọi người nếm thử, đồng thời còn dựng một tấm bảng lớn ghi "Nhận đặt mua đường nâu, kẹo dẻo trái cây, hạt dẻ của nhà máy thực phẩm Lợi Dân." Bởi vì giá cả hợp lý nên rất nhiều người đã đặt mua ngay lập tức.

Suy cho cùng thì siêu thị Đinh Đang của hiện tại rất khác so với khi bán bánh trung thu trong dịp tết trung thu vừa rồi, siêu thị Đinh Đang bây giờ đã có chút danh tiếng khi bán bắp bung cho nên việc bán thêm đường nâu, kẹo dẻo, hạt dẻ trở nên dễ dàng hơn, lợi nhuận kiếm được cao hơn.
Lúc này, Dương Tịnh đang xách một bao kẹo lớn đặt ở văn phòng tài vụ.
Khi tan tầm, đồng nghiệp đều sôi nổi chào hỏi: "Dương Tịnh, lại lấy hàng nữa à?"
"Vâng." Dương Tịnh cười trả lời.
"Sao không gọi bạn trai đến giúp, cái bao đó nặng lắm." Đồng nghiệp nói.
"Anh ấy sắp tới rồi ạ."
Dương Tịnh vừa mới dứt lời thì nhìn thấy Trần Chính lái xe đạp lại đây, đem bao hàng hóa đặt lên xe, rồi nói: "Anh đã nói để anh đến công xưởng lấy cũng được, em tự mình mang ra tận đây làm gì cho cực?"
"Người ở công xường cũng muốn về nhà sớm ăn cơm mà." Dương Tịnh cười nói.
"Nhờ họ mang ra cổng cũng được, xách nặng thế này có mệt không?" Trần Chính nhìn Dương Tịnh nói.
Dương Tịnh cười hì hì: "Không mệt.

Đinh Đinh Đang Đang không đến sao?"
"Đang chơi đùa ở nhà, mẹ nói buổi chiều nhiệt độ xuống thấp, sợ bọn nhỏ lạnh nên mặc rất nhiều quần áo cho chúng, bọc lại y hệt gấu con." Trần Chính cười nói.
Dương Tịnh hỗ trợ đẩy xe, Trần Chính đặt hết lên thanh ngang phía trước, vừa đỡ vừa nói: "Về nhà thôi."
"Vâng."
Một lúc sau, khi đã chắc chắn bao tải hàng hóa sẽ không rơi, lúc này nói tiếp: "Hôm nay mua nhiều hơn sao?"
"Không nhiều đâu, nhìn thế thôi chứ bán chút là hết." Dương Tịnh cười nói.
"Giỏi lắm." Trần Chính thường hay khen Dương Tịnh như thế.
Dương Tịnh nở nụ cười tươi nắm lấy cánh tay anh, nói: "Cảm ơn lời khích lệ to lớn của cảnh sát Trần."
"Vậy thì hôn anh một cái thay lời cảm ơn đi?" Trần Chính cười xấu xa.
"Dương Tịnh duỗi tay đánh anh một cái:" Không đứng đắn.

"
Trần Chính cười, quay đầu nhìn về phía đường đi, trên đường có không ít công nhân viên trên lưng mang balo, tay cầm quà cầm túi, trên mặt đều là sự hân hoan vui sướng khi được trở về nhà, Trần Chính quay đầu lại nói với Dương Tịnh:" Anh trai em sẽ sớm trở về thôi!"
* * *
~Lão Đường: Thời điểm đang diễn ra trong truyện khá giống với chúng ta hiện tại mọi người nhỉ, tui cũng đang học hành sm chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ nên lâu với mới ra chương mới, mọi người thông cảm nha.

Chúc mọi người có một năm mới vui vẻ, bình an, thành công trong học tập, công việc cũng như trong cuộc sống, cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành và ủng hộ mình, HAPPY NEW YEAR!.