Dịch Thủy Vũ không trả lời chăm chú bước tới cửa lớn.

” Tiểu thư! Tiểu thư!” Nha hoàn ở phía sau vừa đuổi theo vừa gọi, ” Tiểu thư ngươi cứ thế này mà đi thì nô tì biết nói thế nào với lão gia!”

” Ngươi không cần nói gì cả chỉ cần nói ta đi Phương Châu thành.”

” Nhưng…”

” Hoang đường!” Một tiếng mắng to vang lên ngắt lời chủ tớ hai người.

Dịch Thiên đứng ở khúc cua hành lang khuôn mặt bình tĩnh nữ nhi lớn nhất của mình: ” Ngươi muốn đi đâu?”

” Thành….Phương Châu” Dưới ánh mắt của phụ thân Dịch Thủy Vũ co rúm người lại.

” Ngươi tới đó làm cái gì?” Dịch Thiên không vui hỏi.

Dịch Thủy Vũ mấp máy khóe môi: ” Biểu ca đi đã mấy ngày rồi mà vẫn không có tin tức cho nên ta nghĩ…”

” Ngươi đi tới đó có thể làm được gì, một nữ hài tử đi tới đó chẳng lẽ để chịu mất mặt xấu hổ à?”

” Phụ thân!” Nàng kêu to: ” Ta biết ta không có năng lực trừ yêu cho nên trước giờ người đều cho rằng ta không phải là nữ nhi của Dịch gia, từ lúc ta bảy tuổi người biết Thủy Phong có linh lực to lớn trước giờ Dịch gia chưa từng có thì ánh mắt của người chưa từng nhìn tới ta nữa!”

Hắn nhìn chằm chằm nàng: ” Ngươi muốn nói cái gì?” Rất hiếm khi Thủy Vũ dùng khẩu khí này nói chuyện với hắn.

” Nương chỉ vì một câu nói của Thủy Phong đã bị ngươi bỏ mặc tám năm rồi u buồn mà chết.” Đúng vậy, chỉ vì một câu nói nàng ta không muốn nhìn thấy mặt của đại nương trong nhà mà nương đã bị phụ thân đưa đến một nơi xa xôi, vượt qua tám năm cho đến chết.

Trong mắt Dịch Thiên hiện lên chút hổ thẹn rồi lập tức khôi phục như thường: ” Đó là bởi vì nương của ngươi ghen tị.”

” Ghen tị… A…” Dịch Thủy Vũ cười khổ một tiếng, bởi vì quá yêu cho nên ghen tị có điều phụ thân thủy chung vẫn không hiểu cái gì là tình yêu. ” Ta…nhất định phải đi tìm biểu ca.” Bởi vì đấy là mơ ước duy nhất mà nàng muốn có được cũng là người duy nhất nàng có thể có.

” Không được đi.” Dịch Thiên trách mắng.

” Đại ca.” Dịch Đức chẳng biết lúc nào đã ở phía đối diện nói: ” Nếu Thủy Vũ muốn đi thì cứ để nó đi đi.”

Dịch Thiên nhìn Dịch Đức dò hỏi còn gương mặt Dịch Đức đang cười cười vì dự tính trong lòng. ôi trời ơi!!! Mong dịch qua cái đoạn bọn này cho rồi, ghét quá đi >”

Tuy không hiểu ý của đối phương nhưng đã chung sống nhiều năm khiến Dịch Thiên thán: ” Nhị thúc đã nói giúp vậy thì ngươi cứ đi đi.”

Dịch Thủy Vũ vui mừng cực độ không ngừng liên tục cảm ơn sau đó lướt qua hai người chạy ra ngoài cửa lớn.

Dịch Thiên hỏi: ” Ngươi biết Thủy Phong và Thủy Vũ vốn bất hoà vì sao còn muốn để Thủy Vũ đi Phương Châu thành?”

” Đại ca.” Dịch Đức phất chiết phiến trong tay nói, ” Ta thấy An Nhai đi đã mấy ngày mà vẫn không có tin gì về, suy đoán là khuyên không thành. Nếu nói Thủy Phong ở Dịch gia còn có cái gì thiếu sót đáng tiếc đó chính là đại tẩu khoảng hai năm trước buồn đau qua đời. Tuy đại tẩu chết không liên quan tới Thủy Phong nhưng sự thật thì bởi vì một câu nói của nàng từ tám năm trước nên ngươi không gặp đại tẩu lần nào. Cho nên không chừng lần này Thủy Vũ đi sự tình trái lại có thể thay đổi.”

Dịch Thiên gật đầu: “Nghe ngươi nói cũng có lý.”

” Vì vậy đại ca à chúng ta chỉ có thể chờ đợi thôi.” Dịch Đức cười nhạt nói.

” Cũng chỉ có thể đợi.” Dịch Thiên thở dài một hơi, dù sao Dịch gia mong muốn thăng chức nhanh hiện tại chỉ chờ xem Thủy Phong có chịu lại vì Dịch gia trừ yêu hay không.

Dịch Thủy Phong ở lại phòng khách giúp Trác An Nhai xử lý vết thương trên cổ.

Cổ hắn quấn đầy băng, Trác An Nhai nhìn người trước mắt muốn nói rồi lại thôi: ” Thủy Phong…”

” Sao vậy? Biểu ca muốn nói gì à?” Nhẹ nhướng đuôi mắt, nàng nhìn vào đối phương.

” Ngươi thật sự quyết định ở chung với yêu ma đó?” Hắn dò hỏi. Trong đầu hắn vẫn không quên được hình ảnh lúc trước bị yêu ma kia bóp chặt cổ mình, ánh mắt lạnh lùng của đối phương.

” Đúng vậy.” Dịch Thủy Phong gật đầu.

” Yêu Ma đều thích ăn thịt người, lỡ như…”

” Ăn con người?” Nàng cười cười, ” Ta nghĩ Phân Huyễn sẽ không muốn ăn người đâu.” Thay vì nói không nghĩ chi bằng nói hắn căn bản khinh thường ăn con người.

Trác An Nhai có chút nôn nóng mà lại nói: ” Yêu ma tóm lại đều là yêu ma, tuy rằng ngươi là một pháp sư trừ yêu rất mạnh nhưng tóm lại phải luôn luôn đề phòng.”

Nàng nhẹ nhàng hạ mi mắt, trên khóe miệng hiện nụ cười hư vô mờ ảo, ” Nếu như hắn thực sự muốn ăn ta vậy thì cứ để hắn ăn.”

” Thủy Phong!” Trác An Nhai đột nhiên đứng bật dậy bất chấp vết thương ôm nàng vào lòng: ” Không cho phép ngươi nói những lời như thế nữa, vì sao ngươi lại không quan tâm tới tính mạng của bản thân?” Là đau lòng, là thương tiếc, cũng là tự trách, hắn hiểu nàng sẽ như vậy, việc này nhất định có liên quan đến hắn.

Đó là bởi vì sinh mệnh của nàng đã không còn sự vật hay con người nào có thể khiến nàng nhớ thương. Dịch Thủy Phong nghĩ tình huống bị động này nàng đã từng mơ ước bao nhiêu lần.

” Biểu ca.” Một lúc lâu sau, nàng thì thào mở miệng nói, ” Trời cũng tối rồi nhỉ.”

” A?” Giọng nói dịu dàng đột nhiên đánh tỉnh thần trí của bản thân, hắn nhanh chóng buông lỏng tay ra, lui về phía sau vài bước. Trời ơi, hắn vừa rồi đã làm cái gì thế này! Hắn và nàng cũng không còn bé, bọn họ căn bản không thể làm động tác như lúc nãy, nếu để cho Thủy Vũ nhìn thấy thì…

Dịch Thủy Phong vẫn đứng tại chỗ từ đầu đến cuối bảo trì nụ cười yếu ớt, sự kinh hoảng thất thố của hắn, hắn bỗng nhiên hoàn hồn hoàn toàn khắc trong mắt nàng.

Khom người xuống nàng nói: ” Biểu ca nghỉ ngơi cho khỏe vài ngày đi, ngày mai ta lại đến thay thuốc.”

” Thủy…” Hắn há miệng thở dốc lại không biết nên nói gì lúc này, sau vẫn nhắm mắt lại.

Nàng liếc nhìn hắn, xoay người chậm rãi khép cửa.

Chung quy biểu ca vẫn không nói gì…mà cái ôm vừa rồi chí ít có thể chứng minh hắn vẫn lo lắng đến nàng.

Nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nàng cúi đầu nhìn hai bàn tay mình. Đôi tay này vừa rồi đã tiếp xúc với nhiệt độ cơ thể hắn…

Nụ cười trên miệng là tự giễu hay là vui vẻ cười?

” Cho ngươi!” Một bàn tay xanh nhạt xuất hiện trước mặt Dịch Thủy Phong, trong lòng bàn tay cầm một viên nội đan màu vàng nhạt.

” Cho ta?” Hơi híp híp mắt nàng nhìn Phân Huyễn ở trước mặt.

” Nội đan của Thụ yêu có công hiệu tăng máu.” Hắn bĩu môi không bình tĩnh nói, ” Mau cầm lây nuốt vào đi.”

” Nội đan của Thụ yêu à…” Nàng thì thào, cầm viên nội đan lên tò mò nhìn. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy nội đan của Thụ yêu không khỏi có cảm giác mới mẻ tò mò, ” Tại sao ngươi lại cho ta?” Hơi hơi nghiêng người nhìn hắn nàng rất hứng thú hỏi.

” Ngươi thiếu máu nhiều quá, ta không muốn nhìn thấy người thiếu máu mà chết.” Nhất là lúc trời tối, hắn đã hút không ít máu của nàng nếu không mặt nàng sẽ không tái nhợt như vậy.

” Ha ha!” Nàng kìm không được mà bật cười, tiếng cười thanh thúy như tiếng chuông ngân, ” Phân Huyễn, ngươi đang lo lắng cho ta à?”