Tô Mẫn cũng chỉ suy đoán, không bài trừ tình huống bên trong thật sự có quần áo, cho nên cậu lại luồn vào đâm đâm.

Nhánh cây này cũng không to, không thể dùng quá sức.

Đảo mấy lần, Tô Mẫn quyết định bỏ qua, dùng cành cây này cũng không khuấy ra được đồ vật bên trong, phải mò sâu xuống mới được.

Ở trêи này có mảnh vải, chứng tỏ bên trong thật sự có đồ vật.

Tô Mẫn liếc nhìn xung quanh, Trần Tinh Châu bọn họ đã xuống biển, bên này giống như chỉ có bọn hắn, dân trêи đảo đều không thấy.

Địa thế trêи hòn đảo này rất chập trùng, trêи núi cùng bên dưới có rất nhiều đường nhỏ, lại có thêm cái hầm, bên cạnh còn có rừng cây, có thể nói là các loại địa hình đều có, đi vào trong còn không biết có cái gì.

Một mình cậu cũng không dám đi sâu vào.

Tô Mẫn rút ra cành cây chuẩn bị ném, không nghĩ tới vẫn là lúc này, trêи nhánh cây lại dính một thứ.

Là một đoạn ngón tay đã lòi xương, bị mắc vào trong vải.

Tâm trạng Tô Mẫn chìm xuống, suy đoán lúc trước của cậu đã thành sự thật, trong cái hố sâu này có thi thể.

Trêи hòn đảo rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao xuất hiện đủ loại địa điểm dấu thi thể, những con cóc ghẻ này dĩ nhiên lại sống trong đây.

Tô Mẫn không dám nghĩ thêm nữa, càng nghĩ càng khủng bố.

Từ hôm qua đến bây giờ, làm cho cậu thấy sợ hãi mãnh liệt, còn hơn .

Tuy rằng đến bây giờ một con quỷ chân chính cũng không thấy, nhưng cậu hiểu rõ sâu sắc một đạo lý, không có quỷ trái lại so với quỷ còn đáng sợ hơn.

Tô Mẫn cũng không nhìn nữa, lấy đồ vật trêи cành cây xuống vứt lại trong hầm, sau đó đem cành cây bẻ đoạn, giấu ở trong bụi cỏ xa xa.

Như vậy người khác mới không phát hiện được hành vi của bọn họ.

Sau khi làm xong những việc này, cậu mới đến bãi cát.

Lúc này hơn ba giờ, Trần Tinh Chậu bọn họ đã bình yên vô sự lên bờ, nằm tắm nắng trêи bờ cát.

Tô Mẫn ngồi bên cạnh, cũng không xuống nước.

Tưởng Vân Hỏa nằm trêи bờ cát, nói: "Tô Mẫn cậu cũng nên xuống chơi một chút đi, bên này so với trêи núi kia tốt lắm rồi."

Trần Di Hinh nói: "Đúng đấy, lúc nãy cậu ở cái rãnh to kia làm gì vậy, bên trong có vật gì không?"

Tô Mẫn nói: "Tôi thấy quần áo..."

Lời còn chưa nói hết, Tưởng Vân Hỏa nói: "Quần áo gì?"

Tô Mẫn cảm thấy mình nói ra cũng không có tác dụng gì, trái lại sẽ khiến cho mọi người thêm khủng hoảng, lắc đầu nói: "Không có gì."

Tưởng Vẫn Hỏa lại nằm vật xuống: "Sao cậu không xuống biển chơi một chút."

Tô Mẫn lắc đầu nói: "Tôi thấy không có hứng thú với bơi lội lắm, có thể do hôm qua say sóng ảnh hưởng đến."

Cậu nói như vậy, mọi người cũng không miễn cưỡng, dù sao cũng là bệnh nhân.

Nằm hơn một tiếng, mấy người lại xuống nước, lần này chuẩn bị bơi một hồi cho đã, rồi trở về.

Sau đó, Tưởng Vân Hỏa cũng nhảy xuống.

Trêи bờ cát Triệu Minh Nhã cùng Trần Di Hinh đang thảo luận về mỹ phẩm và quần áo, cũng không phải là vấn đề Tô Mẫn có thể tham gia.

Cậu chỉ có thể ngồi đó ngẩn người, một bên suy nghĩ sự tình xảy ra ở hòn đảo này.

Đầu tiên cậu xác định chính là, dân trêи đảo có vấn đề, không biết là vấn đề gì, thế nhưng biểu hiện của chú Hà rất không bình thường.

Về phần những người khác cậu cũng không tiếp xúc tới.

Chỉ là mấy người đàn ông nhìn thấy tối hôm qua cùng hai người hôm nay trong buồng tắm, khiến cậu cảm thấy cũng không bình thường.

Chẳng lẻ người trêи đảo đối với khách bên ngoài rất bài xích?

Đây cũng không phải là không thể, hòn đảo nhỏ này không bị khai phá thành điểm du lịch, chỉ có dân trêи đảo ở đây, bọn họ tùy tiện lại được vào, có lẽ đối phương cũng không vui.

Tuy rằng lúc trước em trai của chú Hà đã đồng ý.

Xem thái độ của chú Hà đối với bọn họ rất quan tâm, thế nhưng mỗi một nụ cười của hắn Tô Mẫn đều thấy được có thâm ý khác, còn là ý gì, cậu tàm thời chưa đoán được.

Triệu Minh Nhã đột nhiên ngồi xuống bên cạnh cậu, nhỏ giọng hỏi: "Tô Mẫn, tối hôm qua sau chuyện đó các cậu đều ngủ sao?"

Tô Mẫn nghiêng đầu, "Cậu không ngủ?"

Triệu Minh Nhã lắc đầu một cái, nói: "Làm sao ngủ được, mình vẫn nghe âm thanh kia, nên cả buổi tối đều chơi điện thoại."

Đây là lần thứ nhất nàng gặp chuyện kinh khủng như thế này.

Tô Mẫn nói: "Không trách vành mắt cậu lại đen như vậy."

Triệu Minh Nhã che mắt: "Cậu không biết là trước mặt nữ sinh không nên nói cái này sao hả? Mau thu hồi lời nói đi."

Tô Mẫn không nghĩ tới nàng phản ứng kịch liệt như vậy, nói: " Là tôi mù, tôi không thấy gì hết, vừa nãy chỉ là nói dối."

Cậu cũng không biết mà.

Triệu Minh Nhã còn nói: "Thế nhưng cái thứ trong đó không chui ra, cũng tốt."

Tối hôm qua nàng chỉ sợ cái gì đó ở trong tường đổ ra, sau đó đem bọn họ đều giết hết, nên lo lắng sợ hãi cả đêm.

Tô Mẫn nói: "Cậu đừng lo lắng chuyện này, theo tôi thấy tạm thời cái đó đối với chúng ta không có nguy hiểm."

Triệu Minh Nhã gật gật đầu: "Mình cũng nghĩ vậy."

Nếu muốn giết bọn họ, tối hôm qua sẽ không chỉ gõ tới gõ lui, mà sẽ đi ra.

...

Trêи bờ đang tán giẫu, dưới nước Trần Tinh Châu cùng Tưởng Vân Hỏa thì thi bơi lội.

Cuối cùng đến đích, Tưởng Vân Hỏa thua, hai người cười hì hì, chuẩn bị lên bờ.

Giờ phút này mặt trời đã sắp xuống núi, mặt biển trở nên tối lại.

Trần Tinh Châu đang đung đưa hai chân, liền ngay lúc này, cổ chân trái hắn độ nhiên bị kéo lại.

Là một cái tay.

Trần Tinh Châu tâm trạng kinh hãi, giằng co, cái tay lạnh lẽo kia mạnh mẽ kéo hắn vào trong nước, chìm xuống dưới.

Bọt nước trồi lên làm Tưởng Vân Hỏa chú ý.

Tưởng Vân Hỏa đã bơi ra một khoảng cách, vội vã trở lại, lặn xuống nước đem hắn túm tới, hai bên giằng co.

Trần Tinh Châu có thể cảm giác cái tay kia lạnh lẽo thấu xương, là thật sự muốn kéo hắn xuống đáy biển.

Cuối cùng cái tay kia đột nhiên buông lỏng.

Trần Tinh Châu nổi lên mặt nước, cả người vô cùng chật vật, cổ chân vẫn lưu lại cảm giác bị kéo.

Tưởng Vân Hỏa hỏi: "Không sao chứ? Vừa nãy bị chuột rút sao?"

Trần Tinh Châu thở hổn hển, nói: "Vừa nãy có người ở dưới kéo mình xuống, không phải chuột rút."

Tưởng Vân Hỏa giật mình, "Cái gì, ở đây còn có những người khác?"

Bọn họ chơi một buổi chiều ở đây, căn bản không hề thấy bóng dáng người nào khác, dưới biển vẫn luôn không có người, làm sao có thể kiên trì lâu như vậy.

Rõ ràng không đúng.

Trần Tinh Châu lắc đầu nói: "Đừng nói nữa, trở về đã rồi nói, mình sợ lại xảy ra nữa, đúng là gặp xui xẻo."

Chuyện này nhìn là biết không bình thường, hắn một hồi nghĩ lại sau lưng đều phát lạnh, cái tay kia là ai, hắn hoàn toàn không nghĩ ra, cũng không muốn nghĩ.

Giống như tiếng gõ trong vách tường vậy, trong lòng tự hiểu rõ.

Ai ngờ Tưởng Vân Hỏa mới bơi được một khoảng cách, chân của hắn bị cái gì đó giữ lại, hơn nữa phi thường nhanh, toàn bộ chân đều không động đậy được nữa.

Thân thể hắn chìm xuống nước, giống như bị trói chung với một khối đá.

Tưởng Vân Hỏa theo bản năng kêu lên: "Cứu mình cứu mình!"

Trần Tinh Châu phản ứng nhanh chóng, quay đầu lại hướng Tưởng Vân Hỏa duỗi tay tới, không nghĩ tới trái lại mình cũng bị kéo xuống dưới.

Phía dưới rốt cục là cái gì, nặng như vậy?

Tiếng kêu cứu rất nhanh truyền đến trêи bờ cát.

Tô Mẫn đang tán giẫu cùng Triệu Minh Nhã, vừa nghe được âm thanh, cả người đã đứng lên, "Tôi đi xem xem."

Cách đó không xa ngoài khơi, Trần Tinh Châu đang chập trùng lên xuống, mà Tưởng Vân Hỏa đã sắp không thấy đầu ở nơi nào, dưới biển quả nhiên không bình thường.

Mạng người quan trọng, Tô Mẫn cũng không kịp cởi quần áo đã nhảy xuống.

Cũng may là khoảng cách không xa, không quá nửa phút cậu đã đến bên cạnh Trần Tinh Châu.

Tô Mẫn quyết định thật nhanh, "Tôi xuống, cậu ở trêи kéo."

Trần Tinh Châu cũng không kịp phản bác.

Tô Mẫn rất ít khi xuống nước, nhưng cũng biết bơi, chỉ là lần này tiến vào trong nước biển, nước tràn vào toàn bộ lỗ tai, cực kỳ khó chịu.

Cậu kéo kéo Tưởng Vân Hỏa, đôi mắt ở trong nước biển rất không thoải mái.

Tưởng Vân Hỏa đã nín thở quá lâu, sắp không được, Trần Tinh Châu ở phía trêи cũng lôi, hai người đồng thời dùng sức.

Tô Mẫn lặn xuống dưới, phát hiện hai chân Tưởng Vân Hỏa đều bị cỏ nước trói lại, cuốn lấy như cái bánh chưng.

Cậu nín giận, lôi mấy cỏ nước kia ra.

Không nghĩ tới thoạt nhìn rất mỏng manh, nhưng thực tế lại không dễ như vậy, trái lại còn quấn nhiều thêm mấy cây.

Tô Mẫn trồi lên mặt nước hít thở sâu một hơi, lần thứ hai lặn xuống.

Lần này cậu tĩnh táo rất nhiều, chú tâm bắt đầu tìm nguồn của mấy cây cỏ này, không lâu sau, cỏ nước liền được giải khai một nửa.

Hơn nữa có Tưởng Vân Hỏa giãy giụa, cuối cùng cũng đứt mất.

Tô Mẫn thở ra một hơi, nghĩ trồi lên mặt nước, lại thấy hô hấp có chút không thoải mái, đôi mắt cũng bắt đầu trở nên ʍôиɠ lung, đã không nhìn thấy rõ.

Mặt trêи truyền đến âm thanh của Trần Tinh Châu: "Được rồi!"

Trái lại Tô Mẫn nghe không quá rõ ràng, lỗ tai đau đớn.

Một khắc kia cậu nghĩ rằng mình sẽ chết ở trong biển này, chỉ sợ lần sau rạp chiếu phim sẽ không tặng vé xem phim nữa.

Trần Tinh Châu đang gọi cậu, "Tô Mẫn, cậu lên đi... Tô Mẫn?"

Âm thanh từ từ yếu đi.

"Tô Mẫn."

Hiện tại đôi mắt Tô Mẫn không mở ra được, cũng không có khí lực, vừa lên tiếng liền có vô số nước biển tràn vào trong miệng, tanh mặn khó phân biệt.

Có một cánh tay nắm eo cậu, như đã từng cằm tay cậu bỏ vào lòng bàn tay một con quỷ vậy.

Tô Mẫn híp mắt, cảm thấy hơi thở quen thuộc.

Lần đó trong ký túc xá nữ của , chính là cường thế như vậy, không thể xem nhẹ, cho dù thời gian đã qua lâu, cậu vẫn nhớ như trước.

Một đôi môi lạnh lẽo tiến đến.

Hơi lạnh này nhượng Tô Mẫn theo bản năng rùng mình, tư duy mơ hồ đã rõ ràng một ít, cố gắng mở mắt ra.

Thế nhưng đối phương lại che mắt cậu, hôn một cái nơi khóe môi.

Tô Mẫn run rẩy, muốn dùng tay đẩy ra, trái lại môi càng bị ngậm vào, vuốt nhẹ nhiều lần, nhẹ nhàng cắn.

Nước biển mặn mặn chui vào từ kẽ răng.

Tô Mẫn mơ hồ đã lâu, mới cảm giác được mình bị đẩy lên mặt nước.

Trước mắt sáng choang, màu sắc tối tăm lúc nãy đã biến mất, ánh nắng bên ngoài chiếu xuống mặt biển tạo nên một mảng màu cam lấp lánh.

Tô Mẫn có chút mơ màng, theo bản năng kêu lên: "Thẩm Túc..."

Cổ họng của cậu không thoải mái, âm thanh có chút khàn đã bị tiếng sóng biển che lại.

Mặt trời xuống núi.

Sắc trời tối đi, đã đến năm giờ, tầm nhìn trêи núi cũng không có cao như vậy, đã bắt đầu ảm đạm.

Trần Tinh Châu vẫn đang tìm cậu, lập tức nói: "Trời ạ, mình còn tưởng rằng cậu biến mất, vừa nãy lặn xuống cũng không thấy cậu, mình tưởng cậu thật sự rơi xuống đáy biển rồi, hù chết mình."

Tưởng Vân Hỏa đã được Trần Minh Nhã cùng Triệu Di Hinh kéo lên bờ cát, mới vừa tỉnh lại, còn đang phun một bụng nước.

Liền mới vừa nãy, Trần Tinh Châu vẫn luôn tìm Tô Mẫn, kết quả lặn xuống nước cũng không thấy thân ảnh cậu.

Hắn không nghĩ lúc chui lên lại thấy Tô Mẫn bên cạnh.

Có thể nói là phi thường thần kỳ.