Buổi tối trên bãi biển , căn biệt yên tĩnh như bị đánh thức bởi tiếng động cơ vang lên liên tục. Đại sảnh vắng vẻ bây giờ đã trở nên đông đúc náo nhiệt . Bỗng tiếng cười nói tắt hẳn ,những ánh mắt hướng ra cửa lớn , Mehrdad Ahesteh bỏ qua các vị khách khác chạy thẳng ra cửa , ánh mắt tuy nghiêm nghị nhưng lời không dấu được vẻ nịnh hót và vui mừng :

-Lưu Lão đại, thật vinh hạnh , xin mời ngài .

Ông ta đưa tay ra làm động tác mời, Lưu Ngôn từ từ bước vào ,theo sau anh là Tứ đại hộ pháp : Á Đông, Phàm Luân , Tam Hổ , Nhị Hổ ngày thường đều giải quyết việc của Lưu thị hôm nay cũng có mặt .

Biết bao ánh mắt hướng vào anh ,ngưỡng mộ ,lo sợ , cung kính ,...nhưng cũng không làm anh bận tâm , mục đích của anh đến đây không phải là để cho người ta ngắm nhìn soi xét .

Chiếc ghế sang trọng nhất được dùng cho Lưu Ngôn , tứ đại hộ pháp đứng sau lưng anh , cung kính ,mặt lạnh . Rất nhiều ông trùm và phụ nữ muốn tiến đến nhưng lại không dám vì khí thế của Lưu Ngôn quá cường hãn .

Không ít những lời khen ngợi dành cho anh lấn át cả tiếng của MC trên sân khấu lớn , Lưu Ngôn vẫn trầm ngâm lặng im ,ngồi bất động , đôi mắt khẽ khép hờ .

Cả đại bỗng chốc im lặng , mắt đều hướng lên hồ bơi lớn ,trong một cái lồng kín được phủ tấm vải trắng đặt cách mặt hồ bơi 1 mét là bóng dáng một cô gái . Đó chính là Âu Dương San , trên người cô đã tắm rửa và  thay một bộ đồ mới , nhờ máu tanh được gột rửa nên lộ ra những vết thương ở cánh tay tím bầm  ,đặc biệt là cánh tay được băng bó . Cúi đầu nhìn con cá mập trong lòng , Âu Dương San không khỏi cười lạnh , bọn họ định trình bày tiết mục chơi với cá mập hay sao!!!!

Chiếc lồng từ từ được đưa xuống , chẳng mấy chốc đã ngập trong nước , Âu Dương San cố gắng nín thở , máu từ vết thương như thu hút loài cá ăn thịt , nó lao nhanh về phía cái lồng , sự va chạm khiến nước bắn tung tóe . Mọi người đều kinh hại ,chỉ những ôm trùm mới bình tĩnh ,còn các phu nhân thì đều che miệng hoảng sợ. 

Tiếng động lớn thu hút ánh nhìn của Lưu Ngôn , anh ngước mắt lên nhìn .

  Mehrdad Ahesteh thấy Lưu Ngôn chú ý đến , miệng ông ta không khỏi nở nụ cười :

-Kéo màn che lên .

Đôi mắt Lưu Ngôn như hằn đỏ khi nhìn thấy thân hình yếu ớt của Âu Dương San trong lồng , máu từ tay của cô như thu hút con cá , nó không ngừng lao về phía cô.

Bỗng chiếc bể lớn vỡ toác , nước tràn lênh láng ra sàn , con cá rẫy trên mặt đất , máu từ người nó không ngừng hòa vào dòng nước .

Tất cả mọi người trong đại sảnh không ai hiểu chuyện gì , từ tứ đại hộ pháp , trên mặt họ không dễ dàng gì mà nay lộ rỗ vẻ kinh ngạc .

Lưu Ngôn bước đến chiếc lồng , bàn tay anh đấm mạnh đã làm chiếc khóa bật ra , đưa tay ôm cô vào lòng , nhìn thân hình gầy gò của cô chi chít những vết thương. Chiếc áo to lớn của anh được khoác lên người cô. Bế cô băng qua hàng người tiến ra phái cửa , đôi mắt sắc lạnh liếc nhìn qua  Mehrdad khiến ông ta chết đứng .

Ông ta bần thần đứng đó , mặt không dấu nổi vẻ hoảng sợ , ông ta cũng không ngờ mình động vào người phụ nữ của Lưu Ngôn . Ông ta chỉ biết Lưu lão đại của gia tộc Lưu gia có một người phụ nữ bên cạnh nhưng không ngờ lại chính là người ông ta bắt giữ, đã vậy còn óc ý định làm chuyện đồi bại. Ông ta đã làm liên lụy đến cả gia tộc và bản thân ông ta chắc chắn sẽ không tốt lành gì .

-Giữ ông ta lại ._ Trước khi ra khỏi cửa Lưu Ngôn không quên quay lại nhìn Tứ đại hộ pháp .

-Vâng._Bốn người họ cung kính trả lời.

Họ cảm thấy người đàn ông này rất ngu ngốc và không hề có chút thương cảm cho ông ta và cái gia tộc này . Đôi môi của 4 người nhếch lên lạnh lẽo , có trách thì trách chủ tử của mấy người quá ngu ngốc dám động vào người phụ nữ của Lão đại bọn họ. Trong Lưu gia có ai không biết Âu Dương San chính là giới hạn của Lưu Ngôn, thậm chí anh còn không nỡ tổn thương cô vậy mà họ lại dám. Nghĩ đến mấy ngày hôm nay bị Lão đại hành hạ , họ chỉ muốn cho lũ người này sống không bằng chết để thay thế những ngày bị sát khí của lão đại làm cho lo sợ. Nhưng lệnh của Lão đại không thể không nghe.

Đôi mắt Âu Dương San tập trung vào khuôn mặt của Lưu Ngôn , đôi môi không khỏi nở một nụ cười nhưng mắt cô đã long lanh lên rồi , đưa hai tay ôm chặt lấy anh , sự ấm áp làm cho cô không khỏi run rẩy . Từng giọt nước mắt thấm qua lớp áo chạm vào da thịt của anh , đôi tay anh siết chặt cô hơn . Nụ hôn bá đạo , bờ môi anh chiếm lấy đôi môi của cô , Âu Dương San đáp trả.Thật tốt vài cô có thể gặp lại được anh.

Vết thương trên tay của Âu Dương San được Tam Hổ băng bó lại, còn những chỗ khác tất nhiên là do Lão đại bôi thuốc , cho tiền anh ta cũng không dám và anh ta không có thiếu tiền , có gan cũng không dám làm .

Lúc Âu Dương San tỉnh dậy thì đã trưa , nhìn quanh phòng không thấy ai, cô bước xuống giường từ từ đứng . Nhưng lại cảm thấy lành lạnh , nhìn xuống cô mới thấy hóa ra cô không mặc gì .Bỗng cửa phòng mở ra , có một đôi mắt chĩa thẳng vào cô, Âu Dương San bèn chui tọt vào trong chăn .

Lưu Ngôn thấy cô như vậy thì không khỏi buồn cười , hướng lại trêu cô:

-Em không cần phải che , hôm qua bôi thuốc cho em tôi đã nhìn thấy hết rồi , không những vậy còn sờ nắn vuốt ve đủ cả .

-Vô sỉ ._Âu Dương San mặt đỏ lựng rúc trong chăn , không làm gì được chỉ biết cãi cùn .

Bỗng Lưu Ngôn nằm đè nên cô , Âu Dương San khó thở chui đầu ra ngoài , nhưng cô không nói gì bởi vì ánh mắt anh nhìn cô rất dịu dàng sủng nịnh . Thấy cô ngây ngốc nhìn mình , Lưu Ngôn mỉm cười nhẹ, ôm cô và cả cái chăn vào phòng tắm , đặt cô xuống rồi bước ra ngoài , trước khi đi không quên ghé vào tai cô cắn nhẹ một cái .

Ra đến cửa phòng tắm , trước khi đóng cửa còn không nhịn được liếc nhìn khuôn mặt đỏ lựng của cô rồi dặn dò :

-Đồ của em ._tay anh chỉ vào một bộ đồ.

Âu Dương San lúc này mới phản ứng , quay qua trừng mắt nhìn Lưu Ngôn:

-Đồ lợi dụng.

Chỉ là âm thanh hơi lớn khiến cho lũ người tai thính ngoài cửa không khỏi ngây ngốc trong chốc lát rồi cười ha hả , nhưng cũng không quên gõ cửa .

-Vào đi._Âm thanh lạnh nhạt khiến cho tất cả tắt nịm ,không dám ho he gì .

Nhìn người đàn ông ngồi trên ghế , bọn họ chỉ có một suy nghĩ , Lão đại trở mặt nhanh thật .

-Lão đại, đã giải quyết xong. _Á Đông lên tiếng .

-Đây là thuốc trị sẹo ._Tam Hổ vừa nói vừa cung kính vừa đặt xuống bàn .

Tất cả bọn họ nhìn nụ cười gian manh của Lưu Ngôn và bàn tay của anh không ngừng lướt qua lướt lại trên tuýt thuốc mà không khỏi rùng mình .

-Cậu không nói gì à? _Tam Hổ quay qua Phàm Luân.

-Không có , tôi đi theo các anh.

-Cậu rảnh ? _Lưu Ngôn nheo mắt nguy hiểm nhìn Phàm Luân.

-Dạ không._ Phàm Luân run rẩy đổ mồ hôi, ánh mắt của Lạo đại làm anh lạnh cả người.

-Việc giả quyết địa bàn ở Iran giao cho cậu.

-Vâng ._Phàm Luân ỉu xìu trả lời lại anh .Trong lòng anh ta không khỏi gào thét , sao Lão đại lại ác như vậy và sao mình ngu như vậy.