Đại sảnh rộng lớn , hoa lệ cực kỳ ồn ào nào nhiệt bỗng chốc im bặt khi có sự xuất hiện của Lưu Ngôn. Anh vẫn như mọi ngày , không hề trải truốt , chỉ là theo sau ít thuộc hạ hơn thôi. Nhưng điều họ chú ý và kinh ngạc là bên cạnh có một người phụ nữ . Vì vậy những tiếng xì xào bắt đầu vang lên , tuy họ nói nhỏ nhưng biết bao nhiêu nên âm thanh thành hơi lớn . Thấy họ như vậy , Âu Dương San cũng không hề dấu :

-Hello. I'm Zay._Đồng thời còn khuyến mãi thêm một nụ cười.

Trừ Lưu Ngôn , tất cả mọi người trong đại sảnh đều kinh ngạc , kể cả Á Đông. Lý do duy là vì Zay rất nổi tiếng trong giới sát thủ , thân phận lại là đàn ông nên mọi người ngạc nhiên cũng phải. Một vài ông trùm ngớ người trong chốc lát rồi lại nhận ra đây là người từng làm việc cho mình , nay lại thấy đứng bên cạnh Lưu lão đại bèn cung kính dâng rượu.

Âu Dương San cũng không làm khó họ, tiếp nhận rượu mà uống .Bởi vì số người mời cũng không ít nên Âu Dương San phải uống rất nhiều ,nhưng không hề chút đỏ mặt hay choáng váng khiến cho những tên đàn ông rất khâm phục , thậm chí đến Lưu Ngôn cũng phải tán thưởng trong lòng. Chỉ là uống hơi nhiều rượu vào bụng nên Âu Dương San cảm thấy có chút đầy bụng bèn rời bữa tiệc . Lưu Ngôn thấy cô đứng dậy thì kéo tay cô lại :

-Em muốn đi đâu ?

-Tôi đi vệ sinh._Âu Dương San nhìn Lão đại lo lắng cho mình mà không khỏi mỉm cười đáp lại.

-Nhanh một chút. _Nhìn nụ cười của cô, anh lên tiếng nhắc nhở.

Âu Dương San gật đầu rồi bước ra khỏi nơi ồn ào đi về phía nhà vệ sinh. Giải quyết xong xuôi thì bước ra ngoài , nhưng điều làm cô chú ý là hành lang vắng vẻ lạ thường , chẳng phải vẫn có mấy ông cập bậc quân hàm cao cao canh gác hay sao. Cảm thấy không ổn , Âu Dương San nhanh chân chạy đến phòng điều khiển , trống rỗng hoàn toàn không có một ai. Sắc mặt Âu Dương San hơi trầm xuống , quả nhiên lộ trình của con tàu đã được lập trình sẵn , cô không có khả năng thay đổi . Liếc nhẹ qua màn hình , sắc mặt khẽ trầm xuống , miệng lẩm nhẩm : 35 độ vĩ tuyến Bắc , trên Đại Tây Dương . 

Như nhớ ra điều gì , mắt Âu Dương San lập tức mở lớn , rời phòng chạy thẳng về đại sảnh . Đứng trước đại sảnh rộng lớn , khẽ liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại, lý ra bây giờ bữa tiệc đã bắt đầu , tại sao không thấy một người nào mặc quân tư trang có quân hàm cao .

Khẽ chửi thầm một tiếng ,sắc mặt đen lại, bây giờ thù cô đã hiểu cái liên minh Ma này thành lập ra không phải để duy trì mối quan hệ hòa bình mà chỉ là một phần trong kế hoạch tiêu diệt hết người trong hắc đạo , lập lại trật tự . Vậy câu nói của Vân Thu và mục đích ông gài họ Bạch muốn giết cô là vì quả bom Ab. Vậy trên thuyền có bom , nhưng điện thoại của cô không hề có tín hiệu ,mà đây là bom hẹn giờ , vậy quả bom chưa kích hoạt. 

Âu Dương San khẽ thở nhẹ nhõm nhưng tâm tình vẫn rất căng thẳng , vừa lúc đấy thì điện thoại cô rung nhẹ , khiến cho Âu Dương San cả kinh. Âu Dương San liền chạy nhanh về phía Lưu Ngôn. Lưu Ngôn tính mở miệng hỏi cô sao lại đi lâu như vậy thì đã nhìn thấy khuôn mặt hơi hoảng hốt của cô , trên chán còn lấm tấm mồ hôi. Âu Dương San chẳng buồn nghĩ nhiều , một hơi nói :

-Lão đại, trên thuyền có bom .

Tuy giọng nói Âu Dương San không lớn nhưng một vài phu nhân gần đấy nghe được cả kinh hét lớn :" Có bom trên thuyền ." Và tất nhiên khiến cho mọi người ầm ĩ lên .

Âu Dương San cũng chẳng buồn để tâm , cô lôi điện thoại ra dò tìm , nhưng đây là loại bom gì chứ , là bom Ab tín hiệu của nó rất khó nhận .Âu Dương San khổ sợ dò từng chút một , cô chắc chắn quả bom ở trong phòng này , và cũng không còn nhiều thời gian. Bỗng một tên chen miệng vào nói lớn , giọng nói thập phần kiêu ngạo :

-Bỏ thuyền , nhảy xuống biển là được. 

Mấy vị phu nhân thấy vậy thì cũng bớt lo sợ , còn một vài ông trùm thì không hề có chút biểu cảm nào . Âu Dương San nghe thấy vậy hừ lạnh :

-Phạm vi phá hủy của nó trong bán kính 1 km , ngươi trong 3 phút có thể bơi được 1 km sao.

Âu Dương San tuy nói bình thản nhưng khiến tất cả mọi người cả kinh , thậm chí đến Lưu Ngôn cũng nhíu mày , anh thậm chí chưa từng biết có loại bom nào công lực như vậy trừ bom nguyên tử , nhưng trên cái phi thuyền này thì không có khả năng . Nhìn Âu Dương San nhăn mặt lại , mồ hôi lăn trên má ,lại thấy mọi người nhồn nháo , đôi mắt lướt qua tất cả mọi người , lạnh giọng :

-Câm miệng.

Và tất nhiên không ai họ hẹ gì . Đây là họ không dám họ hẹ.

Bỗng Âu Dương San "a " lên một tiếng , đưa tay đập vỡ chiếc bình hoa phỉ thúy quý giá trên bàn. Một quả bóng tennis lăn trên sàn nhưng nó lại làm bằng kim loại. Mấy vị phu nhân nhìn chiếc bình quý như vậy thì không khỏi tiếc nuối, trong đầu không ngừng tha vãn :Đó là phỉ thúy đắt giá , không phải có tiền có thể mua được.Tất nhiên mấy vị nhìn thấy phu nhân của mình nước mắt lưng tròng thì sẽ dỗ dành.