Chương 106: Đáng chết!

Nếu như không phải nể tình việc cô đang bị bệnh, Mục Cảnh Thiên nhất định sẽ cho cô biết hét lớn với hắn sẽ có hậu quả gì!

Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Mục Cảnh Thiên vẫn bước đến giúp Hạ Tử Hy mặc lại trang phục, kéo lại dây kéo sau lưng giúp cô.

Sau khi giúp cô mặc lại quần áo, Mục Cảnh Thiên cũng khoác lên người một chiếc áo khoác, không tiếp tục nhiều lời liền trực tiếp ôm Hạ Tử Hy bước ra ngoài.

Dì Lý lúc này đang đứng dưới lầu lo lắng không thôi, vì không biết trên lầu đang xảy ra chuyện gì nên vô cùng bồn chồn.

Ngày lúc này, chỉ thấy cánh cửa bật mở, Mục Cảnh Thiên ôm Hạ Tử Hy bước ra ngoài.

Nhìn thấy tình huống trước mắt dì Lý có chút hoảng hốt, lo lắng hỏi: “Thiếu gia, Hạ tiểu thư đã xảy ra chuyện gì

Lúc này, Mục Cảnh Thiên vẫn đang ôm Hạ Tử Hy trong vòng tay, nhìn sang bà nói: “Cô ấy đau bụng, cháu sẽ đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra!”

Vừa nói liền lập tức bước đi!

Đau bụng?

Dì Lý ngây người, khi tinh thần phản ứng lại liền lập tức bước đến mở cửa.

“Có cần dì đi chung không?” Dì Lý lo lắng hỏi.

“Không cần, dì cứ ở nhà là được!” Mục Cảnh Thiên vừa dứt lời liền lập tức ôm Hạ Tử Hy đi đến bãi giữ xe.

Sau khi đã đặt cô ngòi vào bên trong, Mục Cảnh Thiên lập tức nhấn ga phóng đi.

Lúc này Hạ Tử Hy đang nằm phía sau, tay ôm chặt vị trí trên bụng, sắc mặt trắng nhợt nhạt, trên trán còn lấm tầm một lớp mồ hôi, có thể thấy được cô đang rất đau đớn.

Mục Cảnh Thiên thông qua kính chiếu hậu nhìn tình hình cô lúc này, càng nhấn mạnh chân ga phóng về phía trước.

Lộ trình vốn dĩ mất hơn hai mươi phút, nhưng với tốc độ của Mục Cảnh Thiên chỉ cần khoảng mười phút.

Hạ Tử Hy nhìn ra ngoài cửa sổ, cô đang suy nghĩ bước tiếp theo nên phải làm gì, tình cờ lúc này Hạ Tử Hy nhìn thấy bên ngoài có một tiệm thuốc.

“Đau...” Hạ Tử Hy tiếp tục rên lên một cách đau đớn.

Sau khi Mục Cảnh Thiên nghe thấy, lo lắng gấp gáp không ngừng: “Cô cố chịu một lát, lập tức đến bệnh viện!”

“Không được, tôi đau lắm! Mục Cảnh Thiên anh giúp tôi mua ít thuốc...” Hạ Tử Hy ngồi phía sau, nhịn đau nói từng chữ với hắn.

Mua thuốc?

Nghe đến đây, Mục Cảnh Thiên lập tức liếc nhìn ra ngoài cửa xe, sau đó gật đầu nói: “Được!”

Sau đó lập tức dừng xe bên đường trước cửa tiệm thuốc, Mục Cảnh Thiên nhìn sang Hạ Tử Hy nói: “Cô chờ một lát, tôi lập tức quay trở lại!” vừa nói liền mở cửa bước xuống xe.

Hạ Tử Hy ngồi trên xe, nhìn theo bóng lưng rời đi của Mục Cảnh Thiên, trong lòng có chút không nỡ.

Sau khi Mục Cảnh Thiên rời đi, bộ dạng đau đớn vừa rồi của Hạ Tử Hy lập tức biến mất.

Bỏ đi, sự an toàn của bản thân vẫn

quan trọng hơn!

Hơn nữa, nếu hiện tại không làm như vậy, cô thật sự có khả năng bị Mục Cảnh Thiên ăn tươi nuốt sống, điều bọn họ cần nhất hiện tại chính là “lý trí”!

Nghĩ đến đây, Hạ Tử Hy lập tức vươn tay, trực tiếp mở cửa bước xuống xe.

Khi vừa xuống xe, lập tức nhìn theo hướng phía trước, chỉ sợ Mục Cảnh Thiên đột nhiên quay trở lại.

Sau đó, cô âm thâm bước sang một bên, trùng hợp có một chiếc taxi đang chạy đến, Hạ Tử Hy lập tức vẫy tay; khi chiếc taxi vừa ngừng lại, Hạ Tử

Hy không nhiều lời, nhanh chóng bước lên xe.

“Bác tài, chạy thôi!” Hạ Tử Hy gấp gáp thúc giục.

Chỉ sợ Mục Cảnh Thiên sẽ bất thình lình xuất hiện.

Lúc này Mục Cảnh Thiên nhanh chóng bước vào tiệm thuốc, bản thân hắn cũng không biết nên mua loại thuốc nào cho phù hợp, chỉ có thể tùy tiện lấy hai bình thuốc giảm đau, sau đó lại mua thêm một chai nước suối; sau khi thanh toán tiền liền chạy nhanh ra ngoài. Khi đến trước chiếc xe, lập tức mở cửa nói: “Thuốc đã mua được rồi...” vẫn chưa dứt lời, chỉ thấy bên trong xe không một bóng người, Mục Cảnh Thiên đột nhiên sững người.

Mục Cảnh Thiên đứng bất động trước xe, một tay cầm túi thuốc một tay cầm chai nước suối, biểu cảm trên mặt không từ ngữ nào diễn tả được.

Giây phút này, hắn như đột nhiên hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.

“Đáng chết!” cơ mặt co rút, tức giận không ngừng, ánh mắt lóe lên tia lửa lạnh lùng ác liệt.

Cuối cùng, Mục Cảnh Thiên hung hăng ném chai nước suối trong tay xuống đất!

Hạ Tử Hy!!!

Lần này, cô chết chắc rồi! Trong lòng Mục Cảnh Thiên tức giận gào thét!

Hận không thể ngay lập tức gặp mặt người phụ nữ đó sau đó cắn chết cô!

Lúc này, Hạ Tử Hy đang ngòi trong xe taxi, không nhịn được hắt xì một hơi.

***
Chương 107: Ba năm trước lừa gạt hắn?

Cô hiện tại nhắm mắt cũng có thể tưởng tượng ra được, sau khi Mục Cảnh Thiên bước ra khỏi tiệm thuốc phát hiện cô đã không còn trên xe sẽ có biểu cảm như thế nào!

Có lẽ, ý nghĩ muốn giết cô cũng đã xuất hiện rồi.

Nghĩ đến đây, Hạ Tử Hy lập tức lắc đầu, không dám tiếp tục tưởng tượng.

Mặc kệ vì lý do gì, mục đích của cô cũng chỉ là bảo vệ bản thân, còn về Mục Cảnh Thiên ngày hôm nay hắn như đã đánh mất toàn bộ lý trí.

Hiện tại hai người bọn họ đều cần phải bình tĩnh lại, đúng vậy, điều hai người bọn họ cần nhất chính là tự giữ bình tĩnh.

Nghĩ đến đây, Hạ Tử Hy thở phào nhẹ nhõm, ngồi im trong xe tiếp tục suy nghĩ kế sách đối phó sau này.

Cô nên sớm dự đoán được kết quả sẽ xảy ra, chỉ có phản ứng của Mục Cảnh Thiên ngày hôm nay lại nằm ngoài dự đoán của cô.

Mục Cảnh Thiên lúc này đang bực bội ngồi trong xe; đáng chết, không nghĩ rằng bản thân lại bị người phụ nữ đó

tiếp tục lừa gạt!

Nghĩ đến đây, nắm tay của hắn tức giận đập lên vô lăng xe.

Hạ Tử Hy, tốt nhất đừng để tôi gặp cô!

Vừa lúc này, điện thoại của Mục Cảnh Thiên vang lên.

Sau khi nhìn thấy số gọi đến, hắn nhíu mày, vô cùng không tình nguyện bắt máy.

“Alo, ba...” giọng điệu lúc này của Mục Cảnh Thiên có thể nghe ra chút bưc bôi.

“Tên tiểu tử này, ta nghe nói Hạ Tử Hy đã quay về?” đầu dây bên kia tất nhiên là ba ruột của Mục Cảnh Thiên, Mục Trăn.

Nghe đến đây, Mục Cảnh Thiên nhíu mày thắc mắc: “Ba làm sao biết được?”

“Không cần lo đến làm sao ta biết được, Hạ Tử Hy đang ở đâu? Tôi nói cho anh biết, con bé là một người con gái rất tốt, khó khăn lắm con bé mới quay trở về nước, nếu anh dám làm gì nó, tôi sẽ không tha cho anh đâu!” giọng nói nghiêm khắc của Mục Trăn vang lên bên kia đầu dây điện thoại.

Người con gái tốt?

Người con gái tốt sẽ lừa hắn hết lần này đến lần khác?

Mục Cảnh Thiên nhíu mày.

Cô ta tuyệt đối chính là người phụ nữ lòng dạ thâm sâu, vậy mà lại lừa gạt hắn hết lần này đến lần khác!

Cũng không biết ông già ở nhà tại sao lại đối xử tốt với cô ta như vậy!

Việc ly hôn vào hai năm trước, sau khi bị ông phát hiện liền hung hăng giáo huấn hắn một trận.

Ban đầu, Mục Trăn kiên quyết bắt ép hắn phải cưới Hạ Tử Hy, vì không còn cách nào khác hắn chỉ đành đòng ý!

Người nào không rõ, sẽ cho rằng Hạ Tử Hy đã cho Mục Trăn uống bùa mê thuốc lú gì rồi.

“Con biết rồi!” Mục Cảnh Thiên không kiên nhẫn trả lời một tiếng.

“Ngày khác dẫn con bé về gặp ta!” Mục Trăn mạnh mẽ đưa ra yêu cầu.

“Chuyện này nói sau đi!” Mục Cảnh Thiên một chút kiên nhẫn cũng không có, tùy tiện trả lời ông; “Con có chuyện cần phải giải quyết, cúp máy trước đây!” vừa dứt lời, cũng không cho Mục Trăn cơ hội lên tiếng liền quyết đoán tắt máy.

Ngồi trong xe, Mục Cảnh Thiên càng suy nghĩ càng tức giận, càng bức bối khó chịu.

Trong tâm trí không ngừng hiện lên khuôn mặt Hạ Tử Hy!

Người phụ nữ đáng chết, hắn nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cho cô như vậy đâu!

Nghĩ đến đây, lập tức nhấn ga, lái xe rời khỏi nơi đây!

Dù sao hòa thượng chạy trốn, chùa miếu vẫn còn ở đó; Mục Cảnh Thiên không tin Hạ Tử Hy có thể chạy trốn đến tận chân trời góc biển! Nghĩ đến đây, hắn lập tức khởi động xe, rời khỏi nơi này.

Khi về đến biệt thự cũng đã hơn mười một giờ đêm, dì Lý cũng vì lo lắng cho hai người bọn họ mà không cách nào yên giấc, chỉ biết yên lặng ngồi chờ tại phòng khách.

Cho đến khi thấy Mục Cảnh Thiên quay trở lại.

“Thiếu gia, Hạ tiểu thư thế nào rồi?” Dì Lý vội vàng hỏi.

Hạ tiểu thư?

Nghe cách xưng hô này, Mục Cảnh Thiên liền biết hai người bọn họ trước đây chắc chắn đã liên lạc trước.

Nghĩ đến cuộc gặp gỡ lần trước tại công ty, nhớ lại dáng vẻ căng thẳng của Hạ Tử Hy, thì ra mọi chuyện chính là như vậy!

Mục Cảnh Thiên sớm đã phát giác ra chuyện đó.

Người phụ nữ đáng chết này, thật biết cách ngụy trang!

Che dấu thân phận ở bên hắn trong một thời gian dài như vậy, đến bản

thân hắn cũng không hề hay biết.

D'| Lý vẫn ở một bên quan sát dáng vẻ tức giận của Mục Cảnh Thiên, cầm lòng không được muốn nói giúp vài câu công đạo cho Hạ Tử Hy.

“Thiếu gia, cậu đừng tức giận, mặc dù Hạ tiểu thư hai năm trước đã lừa gạt cậu, nhưng cô ấy từ trên đến giờ luôn an phận ở Mục gia, cũng chưa hề làm ra những chuyện mất mặt gì!” dì Lý nói.

Mục Cảnh Thiên có chút ngây người khi nghe câu nói này của bà.

Ba năm trước lừa gạt hắn?

Câu này có ý gì?
Chương 108: Thì ra, tất cả đều là ngụy trang!

Mục Cảnh Thiên nhíu mày, đáng chết; người phụ nữ này rốt cuộc đã lừa gạt hắn bao nhiêu chuyện.

Lúc này, Mục Cảnh Thiên quay đầu nhìn dì Lý hỏi chuyện: “Hai năm trước? Hai năm trước đã xảy ra chuyện gì?”

“Không phải là chuyện Hạ tiểu thư giả vờ xấu xí để gả cho cậu sao?” dì Lý buột miệng nói.

Giả vờ xấu xí?

Nghe đến đây, trong trí nhớ Mục Cảnh Thiên dần dần hiện lên hình

ảnh lần đầu tiên gặp Hạ Tử Hy, bộ đồng phục màu xám xanh, đôi giày cao gót màu đen, mái tóc búi gọn sau gáy, trên mặt còn đeo một cặp mắt kiếng lỗi thời.

Khi cô gặp hắn chính là một bộ dạng không chút cảm xúc, khí chất lại âm u nặng nề, là một người phụ nữ bảo gì làm đó.

Tệ đến mức, hắn kêu cô cút xéo, cô cũng vô cùng nghe lời mà lập tức biến đi.

Sau đó hắn đã kháng nghị mười ngày liên tiếp với Mục Trăn, nhưng cuối cùng cũng vô hiệu, không còn cách nào khác ngoài việc cưới Hạ Tử Hy.

Không tổ chức đám cưới, hai người bọn họ trực tiếp lãnh giấy kết hôn, cho nên tất cả người bên ngoài đều không biết Mục Cảnh Thiên hắn đã kết hôn!

Dù cho có những tin đồn được lan truyền khắp nơi, nhưng đều không thể xác định được tính chân thật của nó.

Mục Cảnh Thiên càng tuyệt đối không bao giờ chủ động nói với người khác việc hắn đã cưới một người vợ vừa xấu vừa nhàm chán, hơn nữa còn là người có dáng vẻ gái già lỗi thời.

Cho nên cũng chưa có một ai từng có cơ hội gặp qua người vợ trên danh

nghĩa của Mục Cảnh Thiên.

Đến cuối cùng, cũng chỉ là những tin đồn bên ngoài, không chính xác.

Sự thật chính là, sau khi hai người bọn họ lãnh giấy kết hôn, Mục Cảnh Thiên chưa một ngày quay về căn biệt thự, cũng như chưa từng gặp qua Hạ Tử Hy.

Vì vậy, dù cho đã kết hôn một năm, Mục Cảnh Thiên cũng không cách nào nhớ rõ dáng vẻ của cô; đến mức kề cả tên cô là gì hắn cũng không biết.

Nghĩ đến đây, Mục Cảnh Thiên ngưng dòng suy nghĩ, khôi phục lại

tâm trí; hắn dám chắc rằng tất cả những chuyện này đều do Hạ Tử Hy cố ý giả vờ mà ra!

“Dì Lý, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” khoảnh khắc này Mục Cảnh Thiên nhìn sang dì Lý, nhấn mạnh từng chữ hỏi.

Không lẽ, không phải vì chuyện này mà tức giận sao?

Vậy vì nguyên nhân gì...?

Dì Lý suy nghĩ trong chốc lát, không lẽ bà đã lỡ lời rồi sao?

“Dì... Dì cái gì cũng không biết” dì Lý căng thẳng nói.

“Dì Lý!” lúc này, Mục Cảnh Thiên gọi tên bà; dì Lý lúng túng đứng nhìn Mục Cảnh Thiên, trong lòng có chút khổ sở; nói cũng không được mà không nói cũng không hay.

“Dì Lý, từ năm mười tuổi, dì đã bắt đầu chăm sóc cháu cho đến hiện tại; hiện nay cháu còn có thể tin tưởng dì được hay không?” Mục Cảnh Thiên nhấn mạnh từng chữ nói với bà.

Câu này của Mục Cảnh Thiên, cứng mềm đều có; dì Lý lại là một người dễ mềm lòng, làm sao không bị hắn thuyết phục.

Đến cuối cùng, sau một hồi suy nghĩ dì Lý nói: “Được rồi, tôi nói cho cậu

biết, chuyện thật ra là như thế này...

Sau đó, bà đem những chuyện xảy ra hai năm trước, từng chút, từng chút một kể lại cho Mục Cảnh Thiên.

Mục Cảnh Thiên sau khi nghe xong câu chuyện của dì Lý, sắc mặt càng trở nên khó coi. Người phụ nữ này, đúng là không sợ chết.

Không trách được, lần đầu tiên hắn gặp cô lại không có một chút ấn tượng nào.

Cũng không trách được, cô lại thay đổi nhiều đến như vậy.

Thì ra, tất cả đều là ngụy trang!

Hạ Tử Hy vì không nguyện ý gả cho hắn, nên mới cố ý giả trang thành bộ dạng như vậy.

Nghĩ đến đây, Mục Cảnh Thiên hận

không thể lập tức phóng nhanh ra bên ngoài để tìm người phụ nữ đó, sau đó hung hăng trừng phạt chết cô!

“Lúc Hạ tiểu thư rời đi, khi dì nhìn thấy dáng vẻ thật sự của cô ấy mới biết được chuyện này, cho nên mới có suy đoán như vậy!” dì Lý nhìn Mục Cảnh Thiên nói.

Mục Cảnh Thiên im lặng, tự đắm mình trong suy nghĩ nên tức giận trừng phạt Hạ Tử Hy như thế nào.

Nhìn dáng vẻ tức giận phừng phừng của hắn, dì Lý vội vàng giải thích: “Thiếu gia, thật ra Hạ tiểu thư cũng là một người đáng thương, mỗi tối cô ấy chỉ biết ngồi trước tivi xem những tin tức scandal giữa cậu và những người con gái khác; dì cũng chưa bao giờ thấy cô ấy cười qua. Đêm đó, cô ấy còn đặc biệt xuống bếp chuẩn bị một bàn thức ăn chờ cậu quay trở về...nhưng không ngờ rằng sự việc lại xảy ra theo chiều hướng như vậy!” dì Lý nói.

***
Chương 109: Thật sự không xảy ra chuyện gì?”

Nghe câu nói này của dì Lý, Mục Cảnh Thiên quay đầu lại nhìn bà, ánh mắt trầm ngâm.

Dì Lý đứng im, bà cũng không sợ Mục Cảnh Thiên trách phạt, dù sao chuyện này sai cũng không hoàn toàn do Hạ Tử Hy, Mục Cảnh Thiên cũng góp phần trong đó.

Dù cho chỉ là bảo mẫu trong gia đình, nhưng bà cũng nên nói vài lời công bằng.

Hơn nữa, lúc Hạ Tử Hy vẫn ở trong căn biệt thự này, hai người bọn họ sớm chiều bên nhau, mỗi ngày đều trò chuyện tình cảm giống như hai mẹ con, bà thật sự rất thích người con gái tên Hạ Tử Hy này.

Cũng rất coi trọng cô ấy.

Nhìn dì Lý cả nửa ngày, lúc này Mục Cảnh Thiên mới chậm rãi lên tiếng: “Cháu biết rồi, dì cử đi nghỉ ngơi trước đi!”

“Vậy Hạ tiểu thư thì sao?” dì Lý vẫn

còn chút lo lắng hỏi.

“Chạy rồi!” Mục Cảnh Thiên trả lời Chạy rồi?

Dì Lý có chút ngây người.

Nhưng chỉ cần nghe thấy Hạ Tử Hy không có việc gì thì bà đã yên tâm ròi.

“Vậy thì tốt, dì đi nghỉ ngơi trước đây!” dứt lời, bà liền rời đi.

Lúc này, Mục Cảnh Thiên đột nhiên nhớ ra chuyện gì khác: “dì Lý, Hạ Tử Hy bình thường uống thuốc đau dạ dày gì?”

“Thuốc đau dạ dày?” nghe đến đây, dì Lý nhíu mày, “Tôi không biết, dạ dày Hạ tiểu thư rất tốt, từ trước đến nay chưa thấy qua cô ấy phải uống thuốc gì!”

Mục Cảnh Thiên:

Ngay giây phút này, hắn thật sự có một xúc động muốn bóp chết Hạ Tử Hy ngay lập tức.

“Cháu biết rồi, dì đi nghỉ ngơi đi!” Mục Cảnh Thiên nói.

Dì Lý gật đầu, sau đó rời đi.

Mục Cảnh Thiên lúc này, vẫn đứng im tại chỗ suy nghĩ về Hạ Tử Hy, ánh

mắt âm trầm, nhếch lên một nụ cười tà ác.

Lúc này về phía Hạ Tử Hy,

Sau khi lên taxi liền trực tiếp chạy về địa chỉ khu chung cư của mình. Khi vừa đến nơi, cô liền phát hiện bản thân không mang theo tiền. Ví tiền cũng để rơi tại Mục gia.

Đáng chết!

“Bác tài, thật ngại quá, chú có thể ở đây đợi cháu một lát không? Cháu lên lầu lấy tiền sau đó lập tức xuống trả tiền cho chú!” Hạ Tử Hy vô cùng ngại

ngùng nhìn tài xê nói.

Nhìn dáng vẻ ăn mặc sang trọng của Hạ Tử Hy, tài xế cũng cho rằng cô nhất định không phải cố ý, nên gật đầu nói: “Được!”

“Cảm ơn, chú ở đây chờ một lát vậy!” vừa nói, Hạ Tử Hy liền đẩy cửa xe bước xuống.

Lúc này, Hạ Tử Dục đang ngồi chờ trong xe, khi hắn nhìn thấy Hạ Tử Hy từ trên xe taxi bước xuống, liền lập tức đẩy cửa xe bước đến.

“Tiểu Hy!” Hạ Tử Dục gọi tên cô.

Nghe thấy âm thanh quen thuộc vang

lên từ sau lưng, Hạ Tử Hy quay đầu lại thì nhìn thấy Hạ Tử Dục đang đứng phía sau cô, nhíu mày nói: “Anh hai?”

“Anh tạl sao lại ở đây?”

“Anh lo cho em, nhưng lại không tìm được em, nên chỉ có thể ngồi chờ ở đây!” Hạ Tử Dục nói.

“Thế nào rồi? Em không xảy ra chuyện gì chứ?” Hạ Tử Dục lo lắng nhìn Hạ Tử Hy.

“Em không sao!” Hạ Tử Hy lên tiếng, sau đó nhìn hắn, “Anh hai, anh có mang theo tiền không?”

“Sao vậy?”

Hạ Tử Hy vươn tay chỉ về hướng chiếc xe taxi từ xa: “Em làm mất túi xách rồi!”

Hạ Tử Dục liếc mắt nhìn chiếc xe taxi phía sau, liền hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, gật đầu sau đó lập tức bước đến, rút tiền thanh toán cho tài xế.

Không cần thối lại!” Hạ Tử Dục nói.

Tài xế gật đầu, sau đó lái xe rời đi.

Lúc này, Hạ Tử Dục bước đến trước mặt Hạ Tử Hy: “Thật sự không xảy ra chuyện gì?”

“Đúng vậy!” Hạ Tử Hy gật đầu.

Hạ Tử Dục nhìn bộ lễ phục trên người Hạ Tử Hy: “Có cần lên lầu nói chuyện không?”

Hạ Tử Hy gật đầu, sau đó hai người cùng bước lên lầu.

Khi vừa tiến vào phòng, Hạ Tử Hy lên tiếng: “Anh hai, anh cứ tự nhiên, em đi thay quần áo!

“Được!” Hạ Tử Dục gật đầu, sau đó Hạ Tử Hy lập tức bước vào phòng thay quần áo.

Hạ Tử Dục cũng là lần đầu tiên đến đây, nhìn cách bố trí nội thất bên trong, phong cách đơn giản trang nhã, khiến người khác cảm thấy vô cùng thoải mái.

Hạ Tử Dục ngồi trên ghế sofa chờ.

***
Chương 110: Tuyệt đối không thể nào!

Lúc này Hạ Tử Hy trong phòng ngủ, nhanh chóng thay một bộ quần áo khác sau đó bước ra.

‘Anh hai, anh muốn uống gì?” Hạ Tử

Hy lên tiếng.

“Đều được!”

Hạ Tử Hy cũng không hỏi nhiều, trực tiếp pha hai ly cafe sau đó mang ra.

“Anh hai, Mục Cảnh Thiên đã phát hiện ra thân phận của em rồi!” Hạ Tử Hy nhìn Hạ Tử Dục nói.

Nghe câu nói này của Hạ Tử Hy, Hạ Tử Dục cũng không có chút bất ngờ, gật đầu nói: “Anh biết rồi, anh ta sau khi kéo em đi, có động tay động chân với em không?”

Khi hai người bọn họ vừa rời đi, anh liền lập tức truy đuổi theo phía sau,

nhưng cũng không cách nào tìm ra tung tích của Mục Cảnh Thiên.

Nơi ở của Mục Cảnh Thiên quá nhiều, căn bản không thể đến từng nhà tìm kiếm, cho nên chỉ đành quay về chung cư Hạ Tử Hy chờ cô dưới lầu.

Hạ Tử Hy lắc đầu: “Em không sao, anh ta không làm gì em cả; chỉ là làm sao anh biết được chuyện này?”

Cho đến hiện tại, cô vẫn không biết tại sao Mục Cảnh Thiên lại phát hiện ra được.

Sau khi quan sát Hạ Tử Hy, Hạ Tử Dục suy nghĩ một lát rồi nói: “Anh

nghĩ, có lẽ vì hôm nay ba mẹ đến tiệc chúc mừng, hai người bọn họ sau khi nhìn thấy em liền trò chuyện đôi câu, có lẽ đã bị Mục Cảnh Thiên nghe thấy!”

Nghe đến đây, Hạ Tử Hy ngây người. Thì ra là như vậy!

Không trách được, khi anh ta bước ra ngoài cùng Lăng Tiêu Vân tâm trạng vẫn còn tốt, đến khi quay lại thì biến thành bộ dạng như vậy.

“Ba mẹ cũng đến sao?” Hạ Tử Hy hỏi.

Hạ Tử Dục gật đầu nói: “Hai năm nay, chỉ cần Mục thị và Vân Duệ có bất kỳ

hoạt động nào đều sẽ gửi thiệp mời Hạ thị, có điều từ trước đến nay đều là anh thay mặt tham dự, chỉ không ngờ rằng tối hôm qua ba mẹ lại cùng đến!”

Nghe đến đây, Hạ Tử Hy có chút trầm ngâm.

Nếu sự việc đã xảy ra, cũng không có cách nào thay đổi được, cũng không cách nào trách lỗi cho bất kỳ ai.

Hơn nữa, khi nhìn thấy Mục Cảnh Thiên, cô cũng biết được rằng không sớm thì muộn sẽ có một ngày bí mật được tiết lộ, nhưng không nghĩ rằng mọi chuyện lại đến nhanh chóng và bất ngờ đến như vậy.

Nghĩ đến khung cảnh khi hai người bọn họ cùng khiêu vũ, Mục Cảnh Thiên ôm chặt đến mức như muốn bóp chết cô.

Hạ Tử Hy thở dài.

“Chuyện này đều trách anh!” Hạ Tử Dục tự trách nói.

Nghe câu nói này của Hạ Tử Dục, Hạ Tử Hy nhìn anh nói: “anh hai, chuyện xảy ra không trách được anh, anh cũng không cần từ đổ lỗi cho bản thân; hơn nữa hiện nay em đã về nước sớm hay muộn gì cũng phải đối diện với Mục Cảnh Thiên. Hiện tại anh ta đã phát hiện ra cũng tốt, em cũng không cần phải lo lắng ngày

đêm!

“Chỉ có điều...”

Điều cô lo lắng duy nhất chính là Hạ thị.

Cô không muốn vì nguyên nhân bản thân mà liên lụy đến Hạ thị.

Nhìn dáng vẻ lo lắng của Hạ Tử Hy, Hạ Tử Dục nói: “Em đang lo cho tập đoàn Hạ thị sao?”

Ngước mắt nhìn Hạ Tử Dục, Hạ Tử Hy gật đầu: “Không biết chuyện này có liên lụy đến Hạ thị không?”

Nhìn dáng vẻ lo lắng của Hạ Tử Hy, Hạ Tử Dục nói: “Em đang lo cho tập đoàn Hạ thị sao?”

Ngước mắt nhìn Hạ Tử Dục, Hạ Tử Hy gật đầu: “Em không biết chuyện này có liên lụy đến Hạ thị không?”

“Em yên tâm, Hạ thị của hôm nay đã không còn giống với Hạ thị ba năm trước, không yếu đuối đến mức chỉ cần một cú sẽ ngã, dù cho Mục Cảnh Thiên thật sự muốn đối phó với Hạ thị đi chăng nữa, cũng không phải là chuyện trong lát có thể xử lý được!” Hạ Tử Dục nói, cố gắng khiến cho Hạ Tử Hy yên tâm.

Nghe câu nói này của Hạ Tử Dục, Hạ

Tử Hy gật đầu.

“Em sau này có tính toán gì không? Mục Cảnh Thiên dù sao cũng đã phát hiện ra thân phận thật của em, em đã dự tính bước kế tiếp phải đi như thế nào hay chưa? Hay là quay về công ty phụ giúp anh?” Hạ Tử Dục nói.

Hạ Tử Hy lắc đầu, nhìn Hạ Tử Dục nghiêm túc nói: “Anh hai, công ty có anh đã đủ rồi, hơn nữa hiện tại em vẫn còn rất nhiều công việc chưa giải quyết hết ở Vân Duệ, Mục Cảnh Thiên sẽ không dễ dàng để em rời đi như vậy, nếu em thật sự quay về Hạ thị mới chính là liên lụy đến nhà chúng ta!”

Nói đến cùng chính là Hạ Tử Hy không muốn quay về Hạ thị.

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Hạ Tử Hy, khiến cho Hạ Tử Dục nhớ lại trước đây chuyên ngành cô học là quản trị thương mại, nhưng đột nhiên một ngày kia cô nói muốn chuyển sang học thiết kế; cũng vì chuyện này cả nhà bọn họ đều hoang mang một thời gian dài, nhưng đến cuối cùng đều không thể thuyết phục được cô nên chỉ đành chấp nhận cho cô theo học thiết kế.

Cho đến hiện tại, Hạ Tử Dục cũng không biết lý do tại vì sao.

Không lẽ nguyên nhân chính là...?

Không lẽ chính vì...?

Nghĩ đến đây, hắn lập tức lắc đầu gạt bỏ suy nghĩ này, không thể nào!

Tuyệt đối không thể nào!

Lúc này, Hạ Tử Dục nhìn Hạ Tử Hy nhấn mạnh từng chữ nói: “Được thôi! Anh cũng không muốn miễn cưỡng em, nhưng em phải nhớ kỹ một điều Hạ gia là gia đình của chúng ta, Hạ thị cũng là của cả hai chúng ta!”

Nghe câu nói này của Hạ Tử Dục, Hạ Tử Hy gật đầu: “Được, em biết rồi anh hai!”

‘Vậy em tính thế nào? vẫn không

muốn quay về nhà sao? Ba mẹ đều đã biết chuyện em trở về nước rồi!”

Hạ Tử Dục nói.

Hạ Tử Hy suy nghĩ sau đó trả lời: “Em sẽ quay về!”

“Ngày mai em sẽ quay về nhà!” Hạ Tử Hy nói.

“Thật sao?” Hạ Tử Dục nhướng mày hỏi.

Hạ Tử Hy gật đầu: “Tất nhiên, em về nhà của mình còn phải lừa gạt anh sao?”

Nghe câu trả lời của Hạ Tử Hy, Hạ Tử Dục tất nhiên ít nhiều cũng có chút

yên tâm: “Vậy được, anh ở nhà đợi em!”

“Được!” Hạ Tử Hy gật đầu.

Hạ Tử Dục nhìn thời gian nói: “Cũng trễ rồi, anh về trước đây!”

Hạ Tử Hy gật đầu: “Được!”

Sau đó, Hạ Tử Dục đứng lên bước về phía cửa, Hạ Tử Hy cũng bước ra tiễn anh: “Anh hai, đi đường cẩn thận!”

“Được!” Hạ Tử Dục gật đầu “Ngày mai anh ở nhà chờ em!”

Hạ Tử Hy gật đầu: “Em biết ròi!

Hạ Tử Dục nhìn cô mỉm cười, sau đó xoay người rời đi.

Sau khi nhìn Hạ Tử Dục rời khỏi, Hạ Tử Hy lúc này mới đóng cửa quay về phòng khách, thả mình nằm trên ghế hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay.

Bản thân cô có chút rối loạn.

Cũng nghĩ đến việc hôm nay cô lén lút chạy trốn, nhất định đã chọc giận đến Mục Cảnh Thiên, hiện tại cần nhanh chóng nghĩ ra biện pháp giải quyết vấn đề trước mắt này.

Cô không thể làm liên lụy đến Hạ thị.

Ban đầu gả cho Mục Cảnh Thiên cũng vì bảo vệ Hạ thị, trước khi ly hôn cũng đã nhận được lời hứa đảm bảo của hắn; đến hôm nay cô không thể làm bất cứ chuyện gì liên lụy đến Hạ thị!

Nằm trên ghế sofa, nghĩ đến nghĩ lui, trong tâm trí cô lúc này chỉ hiện lên hình ảnh Mục Cảnh Thiên nghiến răng khi thấy cô, căn bản không thể suy nghĩ ra bất kỳ biện pháp nào.

Hạ Tử Hy kiên quyết từ ghế sofa ngồi dậy, lắc đầu.

Bỏ đi, vẫn là không nên suy nghĩ tiếp ngày mai trước mắt cứ gặp chiêu phá chiêu vậy, cô vẫn nên tắm rửa nghỉ.

***