Sau một hôi do dự, cuối cùng quyết định tự tìm cho mình một lý do, sau khi xuống xe liền lập tức tiến vào đặt một gian phòng bao liền rời khỏi, ngay khi vừa bước đến trước cửa, đột nhiên cánh cửa bên cạnh bật mở, một bóng người từ trong phòng chạy ra, hơn nữa, còn trực tiếp lao vào người hắn.

Mục Cảnh Thiên vô thức đưa tay ra bắt lấy, một mùi hương thơm ngát lan tỏa nhè nhẹ trong vòng tay, mái tóc mềm mại tản ra trên người, đôi tay mềm mại không xương ôm lấy, trái tim Mộ Cảnh Thiên cứ như bị thứ gì đó chạm vào đột nhiên có chút chấn động. Lúc này Hạ Tử Hy cũng quay đầu lại, sắc mặt đỏ bừng, vừa nhìn thấy Mộ Cảnh Thiên, cô cũng có chút

kinh ngạc, “Sao anh lại ở đây?”

Mục Cảnh Thiên nhíu mày nhìn Hạ Tử Hy đang được anh ôm trong tay, “Cô đang làm gì ở đây?”

Hạ Tử Du tựa vào người anh, đôi mắt như nước sơn, làn da trắng nõn, đường nét thanh tú, đặc biệt là hai gò má ửng đỏ, nhìn tựa như đã uống say.

Nhưng bộ dáng hiện tại của cô, càng nhìn càng khiến người khác say đăm.

“Hà tổng, Hà tổng sắp ra đến rồi!” Hạ Tử Hy căng thẳng nói.

Lúc này, cánh cửa đột nhiên vang lên, mắt thấy cánh cửa sắp bị người phía trong mở ra, Hạ Tử Hy có chút choáng váng, không biết phải làm thế nào.

Ngay lúc này Mục Cảnh Thiên đột nhiên kéo Hạ Tử Hy trốn sang một bên, tiến vào một gian phòng bao khác.

Mục Cảnh Thiên dựa vào cánh cửa, còn Hạ Tử Hy dựa vào người hắn, hai người áp sát vào nhau, không phát ra bất kì âm thanh nào.

Lúc này, chỉ nghe được cánh cửa phía bên ngoài bị người khác mở ra.

Sau đó nghe thấy những tiếng bước chân lộn xộn từ

bên ngoài truyền đến.

“Hà tổng, có chuyện gì vậy?” Một người lập tức chạy đên hỏi thăm.

“Cô ta vậy mà dám lừa gạt tôi, lập tức cho người bắt người phụ nữ kia về cho tôi!” Hà tổng tức giận hét lên

bên ngoài.

Trợ lý sau khi nghe câu nói này của ông ta, cũng không dám hỏi nhiều, gật đầu rồi lập tức chạy đi tìm Hạ Tử Hy.

Hà tổng lúc này đang đứng trước cửa, càng nghĩ càng tức giận, lúc nãy ông ta đã gọi một cuộc điện thoại cho vợ mình, bà ta đang cùng bạn bè đánh mạt chượt, căn

bản không giống như những gì Hạ Tử Hy nói với ông.

Cho nên ông có thể khẳng định, người phụ nữ ấy đã cố ý nói những lời đó với ông.

Càng nghĩ càng tức giận, sau đó liền thở hồn hển rời khỏi.

Sau khi đã xác định ngoài cửa không còn bắt kỳ tiếng động nào, hai người bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, Hạ Tử Hy đang dựa sát vào người Mục Cảnh

Thiên, khuôn mặt đỏ bừng, đầu có chút choáng váng.

Mục Cảnh Thiên cúi người nhìn người phụ nữ trước mặt, môi hồng da trắng, làn da trắng nõn nà ửng

hồng, nhìn càng thêm mê người.



Cứ mãi nhìn Hạ Tử Hy như thế, trong lòng Mục Cảnh

Thiên đột nhiên có chút rung động.

“Cô sao rồi?” Mục Cảnh Thiên hỏi.

Hạ Tử Hy lúc này dứt khoát đưa bản hợp đồng trên tay cho Mục Cảnh Thiên, “Hợp đồng, tôi đã ký xong!”

Nhìn bản hợp đồng trong tay, Mục Cảnh Thiên bất giác nhíu mày, xem ra người phụ nữ này vì bản hợp

đồng này, chuyện gì cũng không sợ.

Đột nhiên có chút tức giận.

“Xem ra cô vì bản hợp đồng này, chuyện gì cũng dám

làm!” Mục Cảnh Thiên châm chọc nói.

Nhưng hiện tại Hạ Tử Hy đã không thê nào nghe lọt

tai bất kỳ lời nào của hắn ta, từ từ rời khỏi vòng tay của Mục Cảnh Thiên, “Hợp đồng đưa anh, tôi…đi trước đây!”

Muốn đi?

Nhìn bộ dáng bước đi không vững của cô, còn có thể

đi được sao?

Mục Cảnh Thiên lập tức bước lên trước, một tay kéo

lấy Hạ Tử Hy, “Cô cảm tháy như thế nào rồi?”

Hạ Tử Hy bị kéo lại, đầu có chút choáng váng, phải ngừng lại một lát để lầy sức, “Tôi thật sự không có

việc gì, chỉ uống một ly rượu mà thôi…”

Một ly rượu?

Đọc full tại truyen88.net

Một ly rượu có thể Say đến như vậy?

Tửu lượng của cô tệ đến mức này?

Mục Cảnh Thiên đang muôn nói thêm gì đó, thì thây

Hạ Tử Hy đột nhiên nhắm mắt sau đó thiếp đi.

Nhìn bộ dạng hiện tại của cô, Mục Cảnh Thiên đột nhiên nhíu mày, giây kế tiếp liền quyết đoán mà ôm cô

rời khỏi khách sạn.