Đường Mật cất ô giấy dầu đặt bên cạnh xe lăn, sau đó nhanh chóng chạy tới nhà gần đó xin một chén nước đun sôi.

Tìm một góc không có người, nàng từ trong lòng bàn tay phải thả ra một chút nước linh tuyền, chảy vào trong chén.

Để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nàng chỉ đổ một chút nước linh tuyền.

Nước linh tuyền trộn vào nước đun sôi, Đường Mật tiến lại gần ngửi ngửi, không có bất kỳ mùi lạ nào, hẳn là sẽ không bị người phát hiện.

Đường Mật bưng đầy một chén nước trở lại dưới bóng râm.

"Mau uống chén nước này."

Bàn tay Tần Vũ tiếp nhận chén khẽ run rẩy, cổ họng anh thật sự rất khó chịu, thậm chí còn không kịp hỏi nước và chén này đến từ đâu, liền bưng chén lên uống sạch tất cả nước.

Nước này ngọt ngào bất ngờ.

Nước theo dòng cổ họng chảy vào tạng phủ, phổi vốn như lửa đốt, lập tức bị dập tắt ngọn lửa, trở nên thoải mái hơn nhiều.

Anh không tự chủ được thở phào nhẹ nhõm.

Đường Mật chú ý tới hắc khí quanh người của anh cũng theo đó giảm bớt một chút.

Nàng nhận lấy bát rỗng, lo lắng hỏi: " Anh cảm thấy thế nào? ”

"Ta tốt hơn nhiều rồi." Thanh âm Tần Vũ không chỉ không khàn khàn, ngược lại so với lúc trước còn càng thêm trong sáng, "Vừa rồi ta đạ em.



Đường Mật yên lòng: "Anh không có việc gì là tốt rồi.



Lúc này Tần Vũ mới có tâm tình chú ý tới chi tiết vừa rồi anh không chú ý.

"Em lấy bát nước này đến từ đâu?

"Cái này sao, là ta từ nhà kia lấy được."


Tần Vũ nhìn theo hướng nàng chỉ, nhìn thấy một hộ gia đình cách đó không xa: "Nơi đó là nhà của Vương đại nương tử, em mau trả lại chén đi.



"Ừm."

Tuy rằng đều họ Vương, nhưng vương đại nương tử này so với vương lão thái bà lúc trước hiền lành hơn nhiều.

Đường Mật đem bát đưa về, nói rất nhiều cảm ơn.

Vương đại nương tử thấy bộ dạng đáng yêu miệng lại ngọt ngào, trước khi đi còn nhét hai quả đào lớn vào tay nàng, để cho nàng cầm về ăn.

Đường Mật trở lại dưới bóng cây, nhét đào vào tay Tần Vũ.

"Em muốn cầm ô, đào cho anh cầm đi."

Tần Vũ yên lặng dùng khăn tay quấn đào lại, điều khiển xe lăn trở về, Đường Mật cầm ô giấy dầu theo sát phía sau.

Lúc hai người về đến nhà đã là buổi trưa.

Đường Mật rửa sạch hai quả đào, nàng với Tần Vũ đều ăn hết.

Tần Vũ hỏi nàng có thể nấu cơm không?

Đường Mật gật đầu nói một chút.

"Được rồi, bữa trưa hôm nay giao cho em làm."

Tuy nói Đường Mật vốn không có ý định để Tần Vũ bệnh nhân đi nấu cơm, nhưng bị anh thẳng thắn ra lệnh đi làm, nàng nhịn không được nhỏ giọng nói thầm: "Chỉ biết sai khiến ta, hừ! ”

Bếp nhỏ, chỉ có cửa ra vào không có cửa sổ, ánh sáng rất mờ.

Đường Mật dùng không quen loại bếp gạch đất lâu đời này, mất rất nhiều công sức mới đốt củi.

Khói làm cho nước mắt của nàng chảy dài.

Nàng vừa khóc vừa đổ dầu vào chảo và cho rau vào.


Trong nhà rất nghèo, món ăn chỉ có một vài loại rau dại thông thường, dầu cũng chỉ có một bát nhỏ, về phần gia vị, cũng chỉ có muối thô.

Sao lại nghèo khó thế này?!

Đường Mật xào xong đồ ăn, cơm bên kia cũng đã chín.

Nàng bưng thức ăn thơm ngào ngạt lên bàn, duỗi dài cổ hướng đông phòng hô: "Tứ Lang, anh là muốn ở trong sương phòng ăn cơm? Hay đến tối cùng cả nhà cùng ăn? ”

Thanh âm này vừa trong vừa sáng, xuyên qua tiền viện truyền vào đông phòng.

Tần Vũ nghe xong rõ ràng.

Dựa theo tính tình trước kia của anh, lúc này nhất định sẽ lựa chọn ở lại đông phòng ăn cơm, anh không quen ra ngoài, càng không quen cùng người khác ở cùng một chỗ ăn cơm.

Nhưng kỳ quái chính là, hôm nay anh không chỉ ra cửa, còn có chút muốn cùng nha đầu kia ăn cơm.

Tần Vũ cảm thấy hôm nay mình thật sự không bình thường.

Đường Mật nhìn thấy đông phòng không có động tĩnh gì, cho rằng Tần Vũ không nghe thấy mình hỏi, vì thế nàng bước qua cánh cửa đứng ở cửa chính, đặt hai tay lên miệng, đang chuẩn bị kéo cổ họng gọi thêm hai tiếng.

Kết quả lời còn chưa nói ra, đã nhìn thấy cửa đông phòng ọp ẹp một tiếng bỗng nhiên mở ra.

Tần Vũ ngồi xe lăn đi ra.

Trên mặt anh không chút thay đổi răn dạy: "Gọi cái gì mà lớn thế? Cô nương, nói chuyện không thể nhỏ nhẹ một chút không được sao? ”

Đường Mật xoay người lại cười đến đặc biệt xáng lạng: "Ta cảm thấy mình rất thanh tú nha~"

Ánh mắt Tần Vũ dừng lại trên mặt nàng một lát: "Lại đây.



Đường Mật không biết anh muốn làm gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi tới.


Tần Vũ nâng cánh tay lên, dùng khăn tay nhẹ nhàng lau sạch tro than dính trên mặt nàng.

Đường Mật không khỏi sửng sốt.

Chờ nàng phục hồi tinh thần lại, Tần Vũ đã thu tay lại, điều khiển xe lăn tiến vào nhà chính, dừng lại bên cạnh bàn.

Trên bàn là một món một canh, còn có hai chén cơm trắng, sắc vị đều đầy đủ, vừa nhìn đã làm cho người ta rất có khẩu vị.

Đường Mật nhét bát đũa vào trong tay anh, miệng thúc giục: "Anh mau nếm thử hương vị thế nào? ”

Tần Vũ nếm một ngụm, hương vị so với đại ca làm rất ngon.

Vì thế anh lại ăn miếng thứ hai, thứ ba...

Ngay sau đó, anh đã ăn hết một bát cơm.

Bất kỳ đầu bếp nào cũng rất thích bữa ăn của mình nấu đều được người ta ăn sạch, đây là một loại khẳng định đối với đầu bếp.

Đường Mật vô cùng vui vẻ: " Anh có ăn no không? Anh có muốn ăn một bát cơm nữa không? ”

Tần Vũ lạnh lùng liếc nàng một cái, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Trong nhà còn bao nhiêu gạo? ”

Đường Mật ngây ngẩn cả người.

Vặc gạo trong nhà cơ hồ đã thấy đáy, chỉ còn lại một tầng gạo mỏng, vừa rồi toàn bộ đều bị nàng đào ra nấu chín.

Nói cách khác, nhà bọn họ bây giờ không còn gạo.

Cái gì gọi là nghèo đến mức không thể mở nồi?

Hôm nay Đường Mật xem như thật sự đã thấy được.

Tần gia bây giờ nghèo đến mức ngay cả gạo nấu cơm cũng không có, điều này có nghĩa là, một nhà sáu người bọn họ, trong một đoạn thời gian rất dài tiếp theo, đều phải đối mặt với tình cảnh gặm rau dại no bụng.

Đường Mật nhỏ giọng nói thầm: "Khó trách hai ngày nay mỗi bữa đều là cháo cháo cháo, thì ra là bởi vì trong nhà không có gạo nha..."

Lời này của nàng nói Tần Vũ trong lòng rất không thoải mái.

Tần gia bọn họ cưới một cô vợ nhỏ vào cửa, kết quả lại làm cho người ta ngay cả một bữa cơm no cũng không ăn được.

Tần Vũ yên lặng xoay người lại, đẩy xe lăn trở lại đông phòng.

Cửa phòng bị đóng lại, trong phòng lại khôi phục lại ngày xưa u ám âm u lạnh lẽo.


Đường Mật ngồi trên ghế, nhìn cơm trước mặt.

Đây chính là gạo còn sót lại của nàng, làm ra chút cơm cuối cùng, thật quý giá!

Đường Mật ôm cơm không nỡ ăn.

Nàng mài giũa nửa ngày, cuối cùng ăn hết rau dại trên đĩa, cơm chỉ ăn hai miếng nho nhỏ, đại bộ phận đều bị nàng lưu lại.

Đường Mật trìu mến sờ sờ bát cơm: "Tiểu bảo bối, tối nay ta lại đến ăn ngươi nha.



Nàng đặt hơn một nửa bát cơm còn lại trong tủ.

Sau khi thu dọn bát đũa sạch sẽ, Đường Mật hai tay sau lưng, lắc lư qua lại trong sân, muốn xem trong nhà này có chỗ nào đáng để đào bới hay không, trong nhà không có gạo, phải nhanh chóng nghĩ biện pháp kiếm tiền mới được.

Cửa sổ nhỏ của đông phòng đột nhiên bị đẩy ra, lộ ra khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng của Tần Vũ.

"Em lắc lư trong sân để làm gì? Mặt trời lớn như vậy, em không cảm thấy nóng sao? ”

Đường Mật quả thật cảm thấy nóng.

Nhưng nàng sợ đói hơn nóng.

"Không có việc gì, ta liền tùy tiện đi dạo, lát nữa liền trở về phòng.

Anh nhanh chóng đóng cửa sổ lại, tránh cho hơi nóng thấm vào, đem anh làm nóng rồi lại bệnh là không tốt.



Tần Vũ cười lạnh một tiếng: "Ta vốn là một kẻ bệnh, cho dù không nóng cũng không tốt hơn bao nhiêu.



Nói xong anh liền đóng cửa sổ lại.

Đường Mật vẻ mặt ngây thơ, đang yên đang lành, người đàn ông này nói như thế nào trở mặt liền trở mặt?

Nàng yên lặng dán lên người Tần gia Tứ Lang một cái nhãn nhỏ "Âm tình bất định".

( thay đổi nhanh chóng)