Editor: Ru Tơ

“Mẹ, đừng nói như thế! Đại Lận thực sự đáng thương, nhà chúng ta giúp đỡ là chuyện nên làm!” Trâu Tiểu Hàm nhíu mày.

Ở phía sau, Trương Đêm Dung cẩn thận nghe theo lời phu nhân, phấn chấn đi ra ngoài mua đồ ăn, vừa về tới cửa định đổi giày, đột nhiên phát hiện Đại Lận không biết từ lúc nào đã đứng ở cửa, cầm trên tay chìa khóa, hai hàng lông mày rất nhanh nhíu lại, hẳn là đã nghe được câu nói của phu nhân.
Sao lại để cho cô nghe được thế này! Tô đại tiểu thư, côcũng vừa nghe thấy rồi đấy, bây giờ mang hành lý cút đi cũng chưa muộn, không cần bà dì này phải tốn sức đuổi người!

Thật sự, Đại Lận không vừa mắt dì Trương , từ lúc cùng Trâu tiểu thư tranh giành đàn ông, miệng liên tục kêu ‘Duệ Triết’, mỗi khi gặp chuyện gì, bất kể thế nào đều hướng về lão phu nhân, dụi vào lòng nũng nịu, coi mình như tiểu thư ở Trâu gia!

Vậy nên khi nghe nói bộ váy lụa màu trắng đó là do Đằng đại thiếu gia đưa, bà ta lập tức dùng kéo cắt hỏng, làm cho cô không thể đứng trước mặt tiểu thư mà hênh hoang! Phượng hoàng cũng có thể biến thành gà, huống chi Tô Đại Lận trước kia chính là một con phượng hoàng điêu ngoa ương ngạnh, kinh người quá đáng! Luôn luôn dẫm đạp những con "gà" dưới lòng bàn chân!
Đúng là Đại Lận mở cửa rất nhanh, nghe được lời nói của dì Lam, dù vậy cô vẫn bình tĩnh, lẳng lặng đi vào trong nhà, lên lầu thu dọn hành lý, đi đến trước mặt bà nội và Trâu Tiểu Hàm.

Tiểu Hàm giữ lấy túi hành lý to của Đại Lận, mắt rưng rưng hoa nhìn cô lắc đầu, ý nói cô đừng đi.

Đại Lận nhìn dòng nước mắt trong suốt kia, bỗng nhiên phát hiện Tiểu Hàm lúc này thuần khiết tựa một đóa bách hợp, nước mắt nhẹ nhàng lăn dài trên khuôn mặt trắng noãn, giống như sương sớm còn vương lại trên cánh hoa, ngọc nhuyễn hoa nhu*, làm lay động lòng người.
*ngọc nguyễn hoa nhu: ý chỉ xinh đẹp như ngọc, nhu nhược dịu dàng như hoa

Cô đem bàn tay non mịn của Tiểu Hàm gỡ ra, quỳ trên mặt đất cúi đầu trước bà nội, rồi xoay người bước ra khỏi nhà.

Cô mang theo hành lý đơn giản, đi đến chỗ làm, thay đồng phục, đi mang khăc trải bàn phơi nắng, sàng đan, quét tước giáp bản. Chủ câu lạc bộ cũng không làm khó cô, tiền bo khách tặng không cần phải nộp lên, cứ đầu tháng là được phát tiền lương, chỉ cần cô không gây chuyện, tuyệt đối không lấy việc cô ngồi tù ra bàn tán.

Gần giữa trưa, một vị khách nữ đến, nói muốn gặp cô.

Vị khách vào thẳng nhã gian rồi ngồi xuống, tháo chiếc kính trên mặt, lộ ra gương mặt trái xoan cổ điển của Diệp Tố Tố.

Diệp Tố Tố mềm nhẹ cười, gỡ kính ra, dùng ánh mắt thoải mái nhìn Đại Lận:“Tôi thấy tin tức của Duệ Triết, mới từ Châu Âu bay về đây , tôi nhận ra mình vẫn còn thương anh ấy, nhìn thấy anh cùng người phụ nữ khác vào khách sạn, lòng đau như cắt

Đại Lận buông ánh mắt xuống, dán chặt tầm nhìn vào mặt bàn.

“Tô tiểu thư, ba năm trước đây kia tràng đại hỏa là chúng ta ai cũng không nghĩ phát sinh , tôi phải trả giá đắt, cô cũng bị trừng phạt nặng nề.” Diệp tố tố lại nói, tiếng nói vẫn như lúc trước mềm mại ôn nhu , một chút không thay đổi, “Bây giờ, trước khi về lại Châu Âu, tôi nhất định phải làm rõ chuyện này. Tô tiểu thư, ba năm trước đây về tờ giấy mà tôi trao đổi qua điện thoại, là của khách nhờ tôi viết chung với bó hoa. Đối phương là một tay giàu có ở Sơn Đông đang theo đuổi một cô siêu mẫu ở Cẩm thành này, mỗi lần đến tiệm tôi lựa hoa, ông ta đều dặn đi dặn lại phải viết vào bức thư chữ ‘Thân ái’…

Đại Lận kinh ngạc ngẩng đầu, chăm chú nhìn Diệp Tố Tố.

“Tôi không lừa cô.” Diệp Tố Tố lại mỉm cười, tóc dài lay động, tố nhan thanh nhã, đẩy ghế đứng dậy :“Ba năm trước, tôi chỉ xem cô là một tiểu nha đầu, không hiểu cái gì là tình yêu, mới có thể ráo riết theo đuổi Đằng Duệ Triết, bất chấp cả sống chết, Vậy nên tôi yên tâm Duệ Triết sẽ không vì cô mà động lòng. Mà sau khi hỏa hoạn phát sinh, cơ thể tôi bị bỏng trên 80%, mất rất nhiều thời gian để giải phẫu cấy da, chữa trị tĩnh dưỡng, mới có thể khôi phục lại hình dáng như hiện tại. Tuy rằng bây giờ vẫn con những vết sẹo nhỏ, Nhưng so với trước kia thật sự đã tốt hơn nhiều rồi!”

“Tô tiểu thư.” Cô lại dừng một chút, đi đến bên cạnh Đại Lận:“Trước kia cô theo đuổi Đằng Duệ Triết, tôi không thể không ghét cô, nhưng tôi tin tưởng Duệ Triết sẽ xử lí việc này nhanh gọn, để tôi cảm thấy an toàn; Chỉ là cả hai chúng ta, đều không nghĩ đến, Tô Đại Lận cô không phân biệt tốt xấu mà vào thẳng trong quán đánh người mà em, Đem theo sơn hất toàn bộ lên người tôi! Thảm lông dê trong cửa hàng bán hoa mà anh ấy tặng, gặp lửa liền phát cháy , hơn nữa lại là sơn, đám cháy càng bùng ra to thêm, thiêu rụi toàn bộ đồ đạc trong tiệm hoa. Lúc đó ở trong biển lửa, tôi thật đã rất hận cô… Sau khi tôi được cứu, thoát khỏi nguy hiểm, nhan sắn lại bị hủy hoại, khuôn mặt đã không còn chút hoàn hảo, nên tôi cũng không muốn cho Duệ Triết nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của mình.

Khuôn mặt và thân phận tầm thường của tôi, tái hợp với anh ấy nhiều lần, cuối cùng phát hiện cảm tình kỳ thật rất yếu ớt, không chịu nỗi áp lực, một khi quay lại, sẽ không còn được như lúc đầu, cho nên không thể không lấy việc chia tay để chấm dứt, rồi đi đến một nơi thật xa. Hiện tại tôi định cư ở Châu Âu, vô tình biết một chút tin tức của anh ấy....”

Đại lận áy náy cô ta, chậm rãi đứng lên.

Thì ra Diệp Tố Tố và Đằng Duệ Triết, vẫn bởi vì cô mà chia tay . Cô đem đại hỏa thiêu dung nhan xinh đẹp của Diệp Tố Tố, làm cho Tố Tố vốn đã xuất thân bình dân nay lại cảm thấy không xứng với thiên chi kiêu tử Đằng Duệ Triết.

“Hy vọng về sau cô sẽ trở thành người tốt.” Diệp Tố Tố để lại câu nói cuối cùng, một lần nữa đeo kính lên, xoay người rời đi, để kịp chuyến bay về Châu Âu vào buổi chiều, không hề có ý căm giận hay trảthù chuyện cũ.