Edit: Ru Tơ

Đại Lận chờ Tiêu Tử đi rồi, mang theo một cái túi nhỏ ra khỏi biệt thự Tô gia, cô thật sự không có hành lý, chỉ có thân thể này, cùng vài trăm đồng dính túi, vô cùng đơn độc.

Bây giờ đêm đã khuya, cô định bắt một chuyến xe lửa, rời xa nơi này.

Bởi vì sau khi ra tù, vấn an mọi người cũng đã vấn an, tế bái ba, làm phiền bà nội Viên, chỉ còn lại sự ràng buộc với Tiêu Tử.

Cô kỳ thật rất muốn được trở về trường đại học, nhưng ở đây đâu đâu cũng có người quen, có bà nội Viên có Tiêu Tử đau lòng vì cô, còn có những người chán ghét cô khi xưa học cùng trường, cả cha mẹ Tiêu Tử cũng thế, ánh mắt của họ làm cô cảm thấy khó chịu, làm cô không thể ngẩng cao đầu.

Cô muốn một lần được gặp lại mẹ Hàn, là người đã nuôi nấng cô, đến thăm bà ngoại, cũng từ lần ở lại Trâu gia, cô đã không còn can đảm để làm điều đó.

Mẹ Hàn phải đối mặt với cô làm sao nếu cô đến đó? Bởi vậy, cô mới quyết định không đi thăm họ…

Dáng người mỏng manh gầy guộc nâng từng bước chân dưới ánh đèn đường, bước ngang qua Đằng gia rộng lớn xa hoa, tiếp tục đến trạm xe lửa.

Cô là một cô nhi, đến Lan hội làm người bán hàn, sau khi tìm được công việc tốt một chút được người ta bồi dưỡng trở thành hồng nhan có bằng cấp cao, tiền lương hằng tháng cũng tăng lên. Nhưng dù sao đi chăng nữa, đây cũng là một loại nghề nghiệp mà người ta khinh thường.

Lời mẹ Tiêu nói ra làm cho cô hiểu được, dù nhà cô không tán gia bại sản, không có người qua đời, cô vẫn không bao giờ xứng với Tiêu Tử.

Bởi vì phẩm hạnh của cô đã bị đánh giá từ chuyện xảy ra năm đó, trong mắt người khác, cô như trở thành một đại tiểu thư xảo quyệt, gặp ai cũng bị ghét; Thành kiến của họ đối với cô hằn sâu như thế, cả đời không thể tan biến, dù sao vụ phóng hỏa, thật đã từng xảy ra.

Cô chưa tròn hai mươi tuổi, tính từ năm mười sáu, không biết từ lúc nào đã đến tuổi mười chín chết lặng đến quá độ, ba năm sống không bằng chết trong ngục giam, không biết tương lai phía trước đang chờ đợi cô, sẽ là cái gì nữa?

Anh là người tử tế nhất mà cô gặp được từ khi ra tù, nhưng lại là một thiếu gia cao quý. Thân phận cách biệt, dòng dõi chênh lệch, làm cho cô hoàn toàn chùn bước.

Cô sẽ không bao giờ kiêu ngạo nói mình là con gái thị trưởng, nói rằng mình có ba làm quan lớn; Cũng không dám to gan lớn mật mà chạy theo phía sau các đại thiếu gia mà theo đuổi, nói chuyện, làm việc tất cả đều như một đứa bốc đồng.

Bởi vì ba năm kia, đã quá đủ cho cô rồi.

Cô lấy ra chiếc ô Tiêu Tử đã từng dùng che nắng cho cô, nhớ lại Tiêu Tử vì cô mà chịu bao khó khăn, ôm vào trong ngực, nước mắt nhanh chóng rơi xuống, đọng lại trên tán ô.

Sau này còn có người vì cô lấy dù che nắng, quan tâm tới việc viêm tràng dạ dày, đêm khuya dẫn cô đi bồi bổ ư? Còn người nào có thể kiên nhẫn đứng ở bờ sông chờ cô tan làm?

Người đàn ông sẵn sàng đau lòng vì cô như Tiêu Tử, trên thế giới này, chỉ có duy nhất một người, đó là anh.

Cô đau khổ chạy theo bước chân ba và Duệ Triết, khát cầu tình yêu của họ, nhưng lại không biết, còn có một Tiêu Tử đứng phía sau…

Lúc cô bị những con người đó bỏ rơi, không thèm đến ngục giam thăm hỏi, chỉ có Tiêu Tử là nhớ đến cô,..

Cô cầm chiếc ô, dưới ngọn đèn đường, bước chân cô có chút vội vàng, nhanh chóng đi khỏi đây, đi khỏi thế giới của Tiêu Tử và Duệ Triết, bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.

Có lẽ nhiều năm sau, cô sẽ ngẩng cao đầu để trở về nơi này, cười với người tên là Tiêu Tử thành đạt đã sớm lập gia đình, hỏi rằng anh sống có tốt không?

Cả đời này, cô sẽ không bao giờ quên sự tốt bụng mà Tiêu Tử dành cho cô.

“Cô gái, cô có biết biệt thự Tô gia ở đâu không ?” Phía sau, một người đàn ông ngoài trung niên tầm sáu mươichậm rãi đi tới, khí phách ngời ngời, khuôn mặt hồng hào hiện lên vẻ nhân từ, tiếng cười lang lảnh:

“Thị trưởng Tô Cẩm Phong, lúc trước ông ấy có đến Bắc Kinh, bọn ta có gặp nhau một lần, nhưng vẫn chưa có thời gian ghé thăm Cẩm thành. Lần này có chút chuyện, tiện đường ghét qua, lại thấy được con gái cưng của Tô thị trưởng.”

Đại Lận nâng đôi mắt đẫm lệ, nhìn khuôn mặt giống với Đằng Duệ Triết như đúc, nhất thời ngừng khóc.

Đây là ông nội của Đằng Duệ Triết, là người mà ba năm trước đây, cô luôn miệng đòi gặp cho bằng được.

Lúc nào cũng nũng nịu với bà nội, nói nhất định phải làm vợ của anh; Sau đó bà nội Viên liền liên lạc cho Đằng gia, vì anh muốn có một người phụ nữ hiểu chuyện bên cạnh , nên nhắc nhở Đằng lão gia phải giúp quản lí Duệ Triết, không cho anh cùng bất kì người con gái nào kết hôn, nhất quyết phải đợi đến lúc cô trưởng thành.

Vậy nên bên kia điện thoại truyền tới giọng cười hớn hở của Đằng lão gia, luôn miệng hỏi bạn gái của nó ở đâu? Thế mà Duệ Triết chẳng thèm nói tiếng nào, có bạn gái đáng yêu như vậy mà lại giấu cả nhà, thật sự phải dạy dỗ lại đứa nhóc này!

Bà nội Viên cười tủm tỉm: Đằng lão, tôi đây có tận hai cô công chúa, cho cả hai đứa nó làm cháu dâu của ông đi.

Mà nay tận mắt thấy, Đằng lão gia quả là một người thanh cao, đôi mắt thâm trầm đã trải qua biết bao sóng gió, nhưng không hề hung hãn mà vô cùng trầm tĩnh, tinh thần minh mẫn. Tuy uy nghiêm mà không mất vẻ khôi hài, vẻ mặt từ ái, lịch sự nhìn cô chăm chú.

Mũi cô dâng lên chút nghẹo ngào chua xót, giọng khàn khàn: “Tô gia bây giờ không có người, người nhà ông ấy cũng không có ở đó.” Rồi bước ngang qua người Đằng lão gia, cầm theo chiếc túi nhỏ của cô, tiếp tục bước đi về phía trước.

“Cô gái, định đi đâu sao?” Đằng lão gia vội vàng xoay người, nhìn bóng dáng gầy guộc kia, cuối cùng nhận ra một điều, con bé này hình như đang khóc!

“Rời khỏi đây. Đằng lão gia, thật vui vì trước khi đi có thể gặp được ngài.” Đại Lận quay đầu cười, đôi mắt ngấn lệ khẽ động, rồi bước nhanh dưới ngọn đèn đường, từ từ, từ từ khuất bóng.

Đằng lão gia tử đứng tại đó, không kêu cô đứng lại, có một chút hiểu được cô gái này là ai.

Lúc ông về đến, Đằng Duệ Triết vừa tắm xong, đứng ở phòng khách nghe cha mẹ “giảng” qua điện thoại,thân hình vạm vỡ khoác trên người quần áo ở nhà, trông vô cùng thoải mái.

“Ông đến thăm Tô gia?” Anh đảo mắt nhìn ông nội một cái, ngồi xuống chiếc ghế sô pha to lớn trong phòng khách, tuấn nhan trầm tĩnh, tiếp tục kiên nhẫn chịu đựng cuộc oanh tạc của cha mẹ.

Đằng lão gia ung dung khoanh tay bước vào phòng khách, nói:“Ta không tìm được biệt thự Tô gia, nhưng hình như trên đường ta đụng phải Tô tiểu thư , cô bé đó nói Tô gia không có người ở, tay cầm túi hành lí, nước mắt đầm đìa, chắc có lẽ đêm nay định đi đâu đó bằng máy bay hoặc tàu lửa.”

“Cô ấy đi đâu?!” Đằng Duệ Triết lập tức ngẩng đầu, sắc mặt biến đổi, từ lúc nào đã đứng lên, thay giày đi về phía cửa.