"Đúng vậy. Mẹ à, chúng ta không thể ngồi yên mà chờ đợi được. Phải nhờ đến anh con thôi!" Trương Minh Nghị cũng nói.

"Chưa đến nước cuối cùng thì chưa phải gọi đến anh con. Vẫn còn ba ngày nữa, ta có một cách khác." Tạ Ngọc Liên nói.

"Mẹ à, mẹ có cách gì khác?" Trương Minh Nghị hỏi.

Mắt Tạ Ngọc Liên lóe lên một tia ác độc:

"Mặc dù xét về mặt vũ lực chúng ta không thể so được với Lê Uy Long, nhưng chúng ta có thể chi tiền để thuê kẻ khác giết hắn!"

Thuê sát thủ lấy mạng hắn?


Toàn bộ những kẻ trong phòng đều như đột nhiên được khai sáng đầu óc!

"Đúng! Vậy mà sao ta không nghĩ ra sớm hơn nhỉ! Chúng ta có thể thuê kẻ khác giết hắn!"

"Những gì chúng ta có là tiền. Để giết người, chúng ta không phải tự làm điều đó, thuê kẻ khác giết hắn chính là thượng sách!"

"Mẹ ơi, mẹ vẫn là người thông minh nhất!"

"Chính xác. Thuê sát thủ lấy mạng hắn thật sự là một ý tưởng hay, dễ hơn nhiều là việc ngồi đây nhờ Giám đốc Hưng giúp bắt người!"

"Lê Uy Long này thực sự rất mạnh. Phải tìm được một kẻ giỏi hơn hắn mới đảm bảo mọi việc thành công ngay từ đầu!"

Tất cả đều đồng ý..

"Hãy nhanh bắt tay vào việc tìm một kẻ như thế. Tiền không thành vấn đề! Không còn nhiều thời gian, chúng ta phải làm càng nhanh càng tốt. Lần này, chúng ta phải giết Lê Uy Long!" Tạ Ngọc Liên quyết định.

...

Ngày hôm sau, Chu Nhược Mai không tự lái xe mà được Lê Uy Long chở đi làm bằng chiếc Bugiga Weilong.

Giống như hôm qua, chờ cho Chu Nhược Mai khuất sau cánh cửa phòng làm việc, Lê Uy Long mới bước vào tòa nhà công ty.

Sau khi đến văn phòng Chủ tịch, anh nhấc máy gọi Tổng giám đốc Ngô Vy.


"Chủ tịch, hôm nay anh có gì phân phó?" Ngô Vy hỏi khi cô bước vào. Cô ấy hơi lạ. Kể từ khi Lê Uy Long tiếp quản Tập đoàn Galaxy, anh hiếm khi đến đây. Vậy từ hôm ấy tới giờ anh ta đã ở đây hai ngày liên tiếp!

"Bây giờ chúng ta có thể giao một số dự án cho gia đình họ Chu rồi." Lê Uy Long nói.

"Chủ tịch quyết định rồi sao? Vậy hiện tại chúng ta đang có một dự án phát triển bất động sản ở phía nam thành phố. Tôi sẽ giao dự án này cho Công ty nhà họ Chu thực hiện!" Ngô Vy đáp lời.

Cô biết rằng sau đám cưới, Lê Uy Long đã chính thức được thừa nhận ở gia đình họ Chu. Khi anh đã mở lời quyết định cho Galaxy hợp tác với công ty của Chu gia thì tất nhiên cần phải chọn một số dự án tốt cho gia đình họ.

"Được rồi. Vậy cô hãy nói lại với Dư Hân rằng Chủ tịch đã đồng ý giao dự án cho Chu gia là được." Lê Uy Long nói ngắn gọn.

"Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ thực hiện ngay." Ngô Vy đang chuẩn bị rời đi khi kết thúc câu chuyện.

"Đợi một chút." Lê Uy Long đột nhiên nhớ ra điều gì đó.

"Anh còn có lệnh gì nữa, thưa Chủ tịch?" Ngô Vy hỏi.

"Cô hãy nói với Dư Hân rằng tôi muốn cha cô ấy, bố vợ tôi Chu Hòa, chịu trách nhiệm cho dự án này" Lê Uy Long nói thêm.

Vĩnh Thiên biết rằng sau khi con gái ông, Chu Nhược Mai cưới mình, địa vị của ông trong gia đình nhà họ Chu ngày càng thấp. Do đó, anh muốn nhân cơ hội này giúp bố vợ khôi phục lại vị trí được trọng vọng trước kia. Đồng thời, anh cũng thích sự trung thực của ông Chu Hòa. Nếu dự án này được bàn giao cho những người khác của Chu gia, chắc chắn nó sẽ bị bớt xén một cách không minh bạch.

"Được rồi, tôi nhớ." Ngô Vy nói.

"Vậy cô hãy đi nói với Dư Hân như thế." Lê Uy Long kết thúc.


Sau đó Ngô Vy bước ra khỏi văn phòng của Lê Uy Long và đi thẳng đến văn phòng của Chu Nhược Mai.

"Dư Hân, chủ tịch vừa nói với tôi rằng ông ấy đồng ý cho cô được phép giao dự án mới cho công ty Chu Thành của gia đình cô." Ngô Vy nói với Chu Nhược Mai ngay khi bước vào.

"Thật sao?" Chu Nhược Mai vui mừng.

"Đúng thế ! Chủ tịch vừa trao đổi với tôi hồi nãy." Ngô Vy nói.

"Tuyệt quá! Tôi rất mừng!" Dư Hân hào hứng reo khẽ.

Cô vừa nói với Lê Uy Long về mong muốn của mình tối qua vậy mà sáng nay đã nhận được ngay tin mừng. Có vẻ Chủ tịch tập đoàn thực sự coi trọng Lê Uy Long lắm.

"Chủ tịch cũng nói, dự án được bàn giao là dự án phát triển bất động sản của chúng ta ở phía nam thành phố." Ngô Vy mỉm cười.