Một lúc sau, mọi người đã định thần lại, rồi phá lên cười.

"Lại trò hề gì nữa đây? Một mình anh ta mà đòi tổ chức đám cưới?"

"Chà, tôi có cảm giác trong đám cưới của anh ta sẽ thịt một con bò rất to, tôi sợ đến lè cả lưỡi đây này!"

"Thứ nghèo rớt thậm chí không thể mua được nhẫn cưới, lại dám nói rằng sẽ tổ chức đám cưới lớn hơn của chúng ta gấp trăm lần?"

"Hãy nhìn xem, Nhược Mai đã kết hôn lâu tới vậy, nhưng cô ta thậm chí không có nhẫn cưới để đeo."

"Rồi cô cũng sẽ trở thành một cô dâu, chỉ cần cô ly dị tên vô dụng này và kết hôn với người khác. Cô xinh đẹp như vậy, nhất định sẽ có cơ hội. Nếu không, cô chỉ có thể chờ đến hết cuộc đời."

"Nhân tiện, Phan Thiên, cậu chủ của tôi, đã thích cô Nhược Mai đây từ lâu. Nếu cô thực sự muốn trở thành cô dâu, cô có thể ly dị hắn ta và tái hôn với cậu Phan."

...

Nghe thấy nụ cười khinh bỉ của mọi người, khuôn mặt của Chu Nhược Mai đỏ lên rồi chuyển sang trắng bệch, và cô chỉ muốn xé miệng Uy Long.


"Anh nói xằng bậy cái gì vậy? Mới khi nãy anh còn gọi ai đó đến để diễn kịch, bây giờ anh lại định diễn

trò nữa ư? Ngay cả kẻ điên cũng nói muốn tổ chức một đám cưới lớn ở Quốc Hòa. Anh không nghĩ trò đùa này đã quá đủ với tôi rồi à?

"Tôi đã nói với anh là phải mạnh mẽ hơn, không bảo anh là phải khoe khoang hay nói dóc như thế! Bây giờ anh lại dám bịa đặt ra một chuyện như vậy, lưỡi của anh cũng nhanh thật đấy, sao anh không để cho tôi có lấy một đường lui nào vậy? Cứ phải để cho tôi cảm thấy nhục nhã, anh mới cảm thấy hạnh phúc à?"

Chu Nhược Mai nói như sắp nổ tung. Nhưng Uy Long chỉ nhìn cô một cách trìu mến và nói, "Nhược Mai, hãy tin tôi đi, nếu tôi đã dám nói điều đó, tôi chắc chắn sẽ làm được. Từ hôm nay, tôi sẽ không để cô phải đau buồn, không để cho cô phải khóc thêm nữa."

Chu Nhược Mai ngạc nhiên nhìn anh với đôi mắt long lanh mở lớn, lần đầu tiên nghe anh ta nói mà cô choáng váng như vậy. Trước đây cô chưa từng thấy Uy Long tự tin đến thế. Đặc biệt, đôi mắt anh kiên quyết đến nỗi khiến cô cảm thấy như đó là ánh mắt của quỷ thần. "Được thôi, tôi sẽ tin anh lần này." Chu Nhược Mai có phần bối rối trước đôi mắt của Uy Long.

"Ồ hay lắm, như vậy là có một Chương trình hay để xem rồi. Ngày 26, anh đón chị gái tôi từ đây để xem ai có

đám cưới lớn hơn, hãy để nó trở thành sự kiện long trọng nhất Quốc Hòa." Chu Lệ Ngọc đề nghị.

"Không vấn đề gì, tôi chắc chắn sẽ đón chị gái của cô với sự long trọng nhất thể có", Uy Long nói.

"Được rồi, đừng đến mà không nói lời nào đấy!" Chu Lệ Ngọc chợt tưởng tượng ra viễn cảnh rằng vào ngày cưới của mình, Chu Nhược Mai và Uy Long sẽ tới trong trang phục cái bang với khuôn mặt xám ngoét và không thể nhịn cười.

"Uy Long, vậy nếu cậu không thể làm điều đó thì sao? Nói thế nào chúng tôi cũng không thể để con cháu mình chịu nhục nhã được" Bà Chu hỏi.

"Không phải bà luôn muốn tôi ly dị Nhược Mai sao? Nếu tôi không làm được, tôi sẽ ly dị cô ấy và rời khỏi Chu

gia ngay lập tức." Uy Long nói.

"Được lắm, rất tốt! Đây là cậu nói đấy nhé. Rất nhiều người đang có mặt tại đây. Lúc ấy đừng có hối hận!"

Bà Chu vốn muốn Chu Nhược Mai và Uy Long ly dị sớm, sau đó sẽ yêu cầu cô tái hôn với Phan gia.

"Hãy yên tâm vì tôi sẽ không bao giờ hối hận đâu." Uy Long nói.

"Nhược Mai , cháu có quyết định rời đi với tên vô dụng này không?" Bà Chu hỏi lại.

"Vâng!" Chu Nhược Mai dù đang trong cơn thịnh nộ, vẫn trả lời chắc nịch.


"Được rồi, nếu cháu đã quyết định như vậy, từ ngày mai cháu không cần tới công ty của nhà ta làm việc nữa. Sau khi cháu ly dị cậu ta xong thì hãy quay lại làm việc." Bà Chu lạnh lùng nói.

Khi những lời của bà Chu vừa thốt ra, một khoảng không tĩnh lặng bao trùm tất cả. Không ai có thể nghĩ rằng bà ấy đã trục xuất Chu Nhược Mai. Chính Chu Nhược Mai cũng bị sốc. Trong vài năm qua, mặc dù Uy Long không có bất kỳ sự hữu dụng nào cho gia đình Chu, Nhược Mai cũng đã làm việc chăm chỉ. Chỉ vì hôm nay cô ấy tỏ ra tức giận và cùng Uy Long rời đi, cô lại bị đuổi khỏi công ty ư?

"Tôi hy vọng sau này bà sẽ không hối hận về quyết định này, người trong nhà họ Chu đừng đến để yêu cầu tôi và Nhược Mai giúp đỡ làm điều gì đó." Uy Long lạnh lùng nói.

"Chu gia chúng tôi mà phải đi cầu xin cậu ư? Đúng là thùng rỗng kêu to, không biết lượng sức!", Bà Chu khinh

bỉ nói. Bà lo lắng Chu Nhược Mai sẽ sử dụng tiền của công ty để tổ chức đám cưới với Uy Long , vì vậy cô bị đuổi khỏi công ty để đề phòng và tất cả cống hiến của cô đã bị phủi bỏ một cách trắng trợn.

"Uy Long, anh có thể nghĩ ra trò nào vui hơn nữa không? Tôi nghĩ hôm nay anh đã uống nhầm thuốc? Đừng có mơ, chỉ có con chó mới đi cầu xin nhà anh!" Chu Hoàng Lâm nói.

"Phải đó, nếu có trót mơ thì thức dậy nhanh lên!Loại người như anh thì có gì để xin? Ngay cả con chó cũng chẳng cần! Anh nên quay về sớm để uống thuốc đi!" Chu Lệ Ngọc nói.

Thấy Chu Nhược Mai bị trục xuất khỏi công ty, Chu Lệ Ngọc và Chu Hoàng Lâm là những kẻ vui mừng nhất. Bây giờ Nhược Mai đã bị đuổi đi, cô ấy đã trở nên thấp kém hơn hai người họ. Từ lâu họ đã luôn muốn đuổi Chu Nhược Mai ra khỏi công ty và Chu gia. Không ngờ mọi việc diễn ra suôn sẻ như vậy.

"Nhược Mai , đi thôi." Uy Long quay đi, phớt lờ những người này và kéo Chu Nhược Mai bước ra ngoài mà không ngoảnh lại.

"Bỏ đi, điều tệ hại nhất trong cuộc đời cậu ta là vô dụng, và thích khoe khoang!" Có tiếng bà Chu nói lớn đằng sau, cố tình để họ nghe được.

Bên ngoài sân nhà họ Chu, Chu Nhược Mai như vừa bước ra từ một giấc mơ.

"Uy Long, nếu anh muốn ly dị tôi, thì cứ nói thẳng. Tại sao anh cứ làm tôi xấu hổ với những chuyện vô nghĩa này?" Chu Nhược Mai giận dữ nói.

Uy Long đột nhiên sững người: "Tôi muốn ly hôn với em lúc nào?"

"Nếu anh không muốn ly dị tôi, tại sao anh lại đặt cược với bà tôi?" Chu Nhược Mai sựng lại. “Mà khoan, anh đang xưng hô thế nào với tôi vậy hả?”

"Bởi vì tôi hoàn toàn tự tin rằng mình sẽ không thua." - Uy Long đáp với vẻ mặt thản nhiên.

"Cho đến lúc này, anh vẫn giả vờ với tôi làm gì? Tôi vẫn còn một số tiền gửi tiết kiệm có thể lấy ra cho đám cưới của chúng ta, tôi không muốn xấu hổ nữa, hãy dùng nó đi!"

"Không cần, tôi có cách riêng của mình."

"Anh...." Chu Nhược Mai phải giả vờ tin tưởng Uy Long , nhưng cô tức giận đến nỗi không còn chút hy vọng gì cho anh ta nữa.


"Chẳng sao, dù sao tôi cũng đã mất mặt suốt ba năm qua, tôi cũng chẳng quan tâm nữa. Có mất mặt thêm một lần nữa cũng chẳng quan trọng. "

Sau đó, cô mỉm cười buồn bã nói: "Dẫu sao cũng là một chuyện tốt khi có thể ly dị anh sau sự việc mất mặt này. Chúng ta sẽ sớm được ly hôn thôi."

Uy Long ướt đẫm mồ hôi đến nỗi anh không muốn giải thích quá nhiều: "Tôi có thể mượn điện thoại di động của

cô để gọi một lúc không?"

"Anh không có điện thoại di động à?" Chu Nhược Mai không hài lòng nói.

"Tôi ... tôi sắp hết tiền điện thoại rồi." Uy Long lúng túng nói.

"....."

Chu Nhược Mai tức giận đến không nói nên lời, người mà thậm chí không thể tự trả tiền điện thoại, lại dám khoe khoang nói sẽ tổ chức một đám cưới thật hoành tráng ở Quốc Hòa? Nhược Mai không nói không rằng, lặng lẽ đưa điện thoại cho Uy Long một cách giận dữ. Uy Long cầm lấy chiếc di động, đi đến một góc, rồi bấm số điện thoại của Thiên Thành. Thiên Thành đã đi theo Uy Long trong nhiều năm và từng là thân cận đắc lực của anh. Uy Long chắc chắn vẫn nhớ số điện thoại của anh ta.

...

Thiên Thành nghĩ rằng Uy Long không dám ra ngoài sau khi bị Chu gia làm khó. Lúc này, anh ta đang suy nghĩ để tìm cách tiếp cận lần nữa, nhưng điện thoại đột nhiên reo.Thiên Thành nhìn thấy một số lạ và trả lời một cách thiếu kiên nhẫn: "Xin chào, ai vậy?"

"Uy Long ." Giọng của Uy Long phát ra từ điện thoại.

Không cần nói cũng biết Thiên Thành đã bị kích động đến cỡ nào. Anh ta lập tức đứng phắt dậy: "Uy Tướng! Xin hãy ra lệnh!"