"Vậy bây giờ chúng tôi sẽ đợi anh ở bên ngoài, anh nhanh chóng đi vào đi, đừng lãng phí thời gian quý giá." Thiên Thành nói dè dặt.

Trong khi Thiên Thành và Lê Uy Long đang trò chuyện, Chu Nhược Mai, Tô Ánh Tuyết, Chu Hoà và Dương Đoàn cùng đi vào khu biệt thự. Tới đây, mấy người họ đã choáng váng vì không gian sang trọng mà trang nhã trong biệt thự. Bên cạnh đó, ở đây có đầy đủ tất cả các loại đồ nội thất và thiết bị điện tiện nghi nhất. Phải công nhận rằng Hà Văn Toàn này thực sự rất chu đáo.

Lúc này, Lê Uy Long cũng vừa từ bên ngoài bước vào, Tô Ánh Tuyết đã không thể chờ đợi mà hỏi vội vã: "Con rể tốt của mẹ, rốt cuộc con có thân phận thế nào, tại sao lại có biết bao nhiêu người nổi tiếng đến tham dự đám cưới của hai đứa và tặng nhiều món quà xa xỉ tới như vậy?"

Tô Ánh Tuyết hỏi liền một tràng mà không đợi Vĩnh Thiên trả lời, bên cạnh bà, Chu Nhược Mai và cha cô Chu Hoà cũng rất hiếu kỳ với những vấn đề này. Họ thực sự muốn nghe câu trả lời.

"Tôi thực sự chỉ là một quân nhân bình thường." Lê Uy Long lo lắng rằng một người tính cách khoa trương như Tô Ánh Tuyết nếu biết được danh tính thực sự của anh thì sẽ không ngần ngại mà đi khoe khoang ở khắp mọi nơi và ỷ thế cậy quyền bắt nạt người khác, vì vậy anh hoàn toàn không muốn nói cho bà biết về danh tính thực của mình để tránh rắc rối.


Dương Văn Diệp nghe Lê Uy Long nói điều này thì rất ngạc nhiên và hơi sốc một chút, tự hỏi tại sao anh lại phải tiếp tục che giấu danh tính của mình. Chẳng lẽ anh vẫn muốn tiếp tục làm một gã con rể vô dụng ư?

Bởi vì sự thật là chính Lê Uy Long đã thông báo với ông về việc được đề bạt làm Long thần chiến và đã trở thành tổng chỉ huy quân đội, nhưng nếu con trai ông từ chối nói danh tính thực sự của mình, chắc hẳn phải có lý do nào đó, vì vậy ông không nói gì thêm.

Khi nghe câu trả lời của Lê Uy Long, cha mẹ vợ của anh đều rất ngạc nhiên.

"Cái gì? Con chỉ là một quân nhân bình thường? Vậy thì tại sao đến cả Đại Uý Minh Hải - một chiến binh bốn sao kỳ cựu, cũng tham dự đám cưới của con, lại còn phái cả các đặc vụ, điều động xe tăng bọc thép với rất nhiều hộ vệ?" Tô Ánh Tuyết xấu tính thật, nhưng bà ta không phải là kẻ ngốc mà dễ dàng tin rằng Lê Uy Long chỉ là một quân nhân bình thường.

"Đó là vì tôi đã từng cứu mạng Minh Hải, chính xác là đã chắn đạn cho anh ấy, vì vậy anh ấy muốn trả ơn tôi. Anh ta đã gửi rất nhiều quân lực đến bảo vệ bởi vì anh ta là chỉ huy cao nhất ở căn cứ phía nam, chuyện chỉ có vậy thôi!" Lê Uy Long điềm tĩnh trả lời và dường như đã tìm thấy một lý do phù hợp.

"Không thể nào, kể cả khi con đã cứu Minh Hải, thì con định giải thích thế nào về các vị thiếu gia từ 5 gia tộc lớn ở Khánh Hòa?Và cả những người giàu có nổi tiếng trên khắp cả nước cũng đến tham dự lễ cưới của hai đứa? Chuyện này thì là sao đây?" Tô Ánh Tuyết vẫn không tin và hỏi lại.

"Những người đó là do Trung Uý Thiên Thành mời đến." Lê Uy Long nói.

"Tại sao Thiên Thành đó lại làm vậy giúp con?" Tô Ánh Tuyết vẫn hỏi tiếp.

"Đó là vì hiện giờ đang có một cuộc chiến rất khốc liệt ở phía tây nước ta, Thiên Thành muốn con quay trở lại đội của mình và hành quân về phía tây để chiến đấu. Bởi vì con đã mạnh miệng hứa với Nhược Mai là sẽ tổ chức một lễ cưới hoành tráng bậc nhất Quốc Hoà cho cô ấy, con không thể nuốt lời nên đã đã đề nghị Thiên Thành giúp đỡ, thay vào đó, con buộc phải đồng ý sẽ tham gia chiến đấu với anh ta. Anh ta là một người có máu mặt và rất quen thuộc với giới thượng lưu ở Khánh Hòa, nên dĩ nhiên anh ta mời được họ rồi!!” Lê Uy Long vẫn không hề nao núng.


"Tóm lại là, con chỉ là một quân nhân bình thường, Thiên Thành kia muốn con trở về đội để tham chiến ở phía Tây với anh ta, nên đã chủ trì tất cả những nghi thức hoành tránh này ư??" Tô Ánh Tuyết cau mày hỏi lại một lần nữa.

"Đúng là như thế. Mặc dù con chỉ là một quân nhân bình thường, nhưng là một quân nhân hữu ích, có thể đóng vai trò quyết định trong chiến thắng hoặc thất bại của cuộc chiến." Lúc này, Lê Uy Long đã nói với giọng quả quyết hơn.

"Vậy sao? Vậy rốt cuộc nó là nhiệm vụ gì mà có vai trò quan trọng thế?" Mẹ vợ anh vẫn chưa chịu ngừng lại.

"Đó là chuyện tuyệt mật nhà binh, miễn bình luận." Lê Uy Long nói.

"Ôi trời ơi, ta còn tưởng rằng cậu thực sự là thần thánh phương nào ẩn thân!" Cảm xúc phấn khích lúc nãy củaTô Ánh Tuyết đột nhiên rơi từ trên mây xuống đáy vực. Chuyện hiểu lầm này thực sự rất khó chịu.

Lúc này, Chu Hoà mới lên tiếng: "Dù sao đi nữa, ít nhất Vĩnh Thiên cũng đã thực hiện đúng lời hứa của mình và đã cho Nhược Mai của chúng ta một đám cưới hoành tráng, từ nay sẽ không ai dám bắt nạt nó nữa. Chuyện này không phải đã tốt lắm rồi sao?"

"Hừ, ông thì biết cái gì? Rốt cuộc cũng chỉ là đi nhờ vả người khác!! Sau đám cưới này, món nợ của Đại úy Minh Hải với Lê Uy Long coi như đã giải quyết xong. Sau này, nếu còn muốn nhờ anh ta giúp đỡ chuyện gì khác thì đừng có hòng!" Tô Ánh Tuyết ỉu xìu nói.

"Chỉ cần hai đứa nó từ nay có thể sóng tốt là được. Ai mà giúp được mãi! Vả lại, đám cưới này đã mang lại cho Lê Uy Long và Nhược Mai nhà ta một biệt thự hạng sang và hai chiếc ô tô đẳng cấp. Bà còn muốn cái gì nữa? Sao trên trời nữa à?" Chu Hoà bực bội nói.

"Thôi thôi, không đề cập chuyện này nữa. Biệt thự này lớn tới như vậy, chắc là rất nhiều phòng, chúng ta cũng nên chuyển đến đây nhỉ. Vĩnh Thiên, ý kiến con thế nào?" Tô Ánh Tuyết gặng hỏi.

Dĩ nhiên Lê Uy Long không mong Tô Ánh Tuyết chuyển đến sống cùng vợ chồng anh. Nhưng anh không thể từ chối. Dẫu sao anh cũng sắp đi xa và Nhược Mai cần ai đó chăm sóc. Vì vậy, anh nói: “Vậy cũng được, dù sao con cũng sắp phải đến phía Tây để chiến đấu. Nhưng con có một điều kiện, cha nuôi của con cũng sẽ được sống ở đây, và mẹ à, tuyệt đối không được làm ông ấy xấu hổ. "


"Ôi trời Tiểu Thiên, cứ để bố trở về nhà của mình, ta không quen sống ở nơi sang trọng như thế này." Ông Dương nói.

"Bố ơi, con biết bố muốn tốt cho con, nhưng con đã không thể cho bố một cuộc sống đủ đầy suốt thời gian qua rồi. Bây giờ cuối cùng chúng ta cũng có một căn nhà tử tế, và còn rất nhiều phòng, xin bố hãy ở lại đây để chúng con tiện chăm sóc." Lê Uy Long nắm tay ông và nói.

"Haiz, nếu vậy, ta sẽ thử sống ở đây một thời gian." Dương Văn Diệp không muốn từ chối thiện ý của con trai, nên đã nhanh chóng đồng ý.

"Vĩnh Thiên, vậy khi nào thì anh phải đi phía Tây để chiến đấu?" Lúc này, Chu Nhược Mai mới lên tiếng. Cô chỉ vừa mới được biết anh sẽ phải tới chiến trường phía Tây, trong lòng cô lúc này tràn ngập một nỗi lo lắng sợ hãi.

"Ngay tối nay." Lê Uy Long đáp.