Tông Hạo Hiên cũng không nghĩ tới Lệ Sâm nhanh như thế có thể liên lạc với mình, dù sao bọn họ bây giờ còn ở trên máy bay trực thăng.

Căn cứ Tân Bình đã bị phá hủy, Lệ Sâm muốn tìm thiết bị vô tuyến để liên lạc chỉ có thể đi căn cứ Hoa Nguyên gần nhất.

thật ra trên xe Lệ Sâm cũng có thiết bị, tuy nhiên nó không thể truyền tín hiệu đến trên máy bay trực thăng. Cũng thiệt thòianh phải lái xe đến nơi này mới có thể tìm được Lệ Ngạn.

Giọng nói Lệ Sâm lạnh như băng. Tông Hạo Hiên ý thức được anh chẳng hề đùa nhưng đối mặt với Lệ Sâm, Tông Hạo Hiên vẫn không có thần sắc e ngại gì.

Bên miệng Tông Hạo Hiên còn mang theo vẻ tươi cười: "anh còn biết cô ấy hiện tại trong tay tôi? Chuyện cô ấy là Zombie,anh sớm đã biết đi."

Lệ Sâm lo lắng nhất chính là điểm này. Mình có thể tiếp nhận Nam Ca là một con Zombie, hơn nữa khắp nơi dùng thế lực bắt ép cô hành động, nhưng những người khác thì chưa hẳn.

Nếu như chỉ có một mình Tân Vũ Hoa, Lệ Sâm còn có chút nắm chắc. hiện tại đụng phải Tông Hạo Hiên, Lệ Sâm nhìn khôngra suy nghĩ trong lòng người đàn ông này. Vì vậy anh chỉ có thể trầm ngâm một lát, nhàn nhạt xem như giảm nhẹ thái độ: "Nam Ca có phải ở bên cạnh anh?"

Nam Ca vừa rồi ngồi ở trong góc máy bay trực thăng động cũng không dám động. Kỳ thật trong nội tâm cô cũng thấp thỏm, dù sao năng lực Tông Hạo Hiên quá mạnh mẽ. Nếu là anh ta liên hợp với Tân Vũ Hoa giết mình thì cô rất khó thoát đi.

Bây giờ nghe thấy giọng Lệ Sâm, cô kích động muốn khóc lên. Thái độ lạnh như băng lúc đối mặt với Tân Vũ Hoa cùng Tông Hạo Hiên biến mất không thấy gì nữa, cô nhanh chóng đụng ngã đồ vật trước mặt, nhào tới thoại đàm hô lên: "Lệ Sâm tôi ở đây!"

Thời điểm đi theo Lệ Sâm vẫn luôn cảm thấy cái người đàn ông này khắp nơi áp bức mình, nhưng bây giờ rời anh đi. Nam Ca nghĩ đến đều là những chuyện Lệ Sâm trả giá vì mình.

Đồ cô mặc trên người bây giờ là váy đỏ Lệ Sâm tìm trở về cho cô. Nghĩ đến lúc trước cô còn cùng Lệ Sâm nói, cô xinh đẹp nhất. hiện tại cô so với ai khác cũng muốn chật vật hơn.

Lệ Sâm nghe được giọng Nam Ca, tim đều muốn nhấc lên. Tuy nhiên xem ra cô còn rất có tinh thần, tối thiểu nhất Tông Hạo Hiên không có làm cái gì cô.

Vì vậy anh lập tức nói: "Nam Ca, mặc kệ hiện tại em đang ở đâu đều phải dựa theo chúng ta ước định, đi Bắc Hải chờ tôi. Tôi nhất định mau chóng đi tìm em. Còn như những người khác..." Lệ Sâm biết rõ Nam Ca không yếu cho nên lời anh nói cũng dẫn theo một tia uy hiếp: "Người nào cản trở em thì em giết luôn đi."

Tông Hạo Hiên biết rõ Lệ Sâm đang đe dọa mình, Nam Ca nghe xong, dùng sức gật đầu: "Ừ, tôi ở Bắc Hải chờ anh."

không đợi Lệ Sâm nói nữa, Tông Hạo Hiên liền cắt đứt truyền tin, hơn nữa còn đóng thăng tín hiệu trên máy bay.

Thiên thạch rơi xuống, không khí thay đổi càng kỳ quái hơn. Vốn là ngoài trụ sở vẫn là một mảnh sáng rỡ, bây giờ mới bay thời gian bao lâu cũng đã mưa to mưa tầm tã.

Máy bay trực thăng bay chẳng hề cao cho nên cũng ở trong màn mưa, bởi vì mưa to quấy nhiễu, tín hiệu trên máy bay trực thăngcũng thay đổi rối loạn.

Sau khi Lệ Sâm nhìn thấy tín hiệu bị Tông Hạo Hiên đơn phương chặt đứt liền cố gắng tiếp tục liên lạc nhưng mà liên tiếpkhông thành công.

Lệ Ngạn cũng mang một đội người từ ngoài trụ sở đi đến, cậu nhìn Lệ Sâm đang di chuyển thiết bị điện vô tuyến, cũng đoán được anh đang cố liên lạc người nào đó. không biết mình có biết người kia hay không, cùng Lệ Sâm là quan hệ như thế nào?

Lệ Sâm không có chút nào muốn cùng Lệ Ngạn giải thích, ngược lại là nhìn cậu một cái: "Lại đây giúp một tay."

Có đám người Lệ Ngạn hỗ trợ, thiết bị trong căn cứ rất nhanh đã bị mang đi.

Cư dân trong căn cứ Hoa Nguyên giờ phút này đều đứng ở bên ngoài trụ sở, Lệ Sâm không lên tiếng bọn họ căn bản làkhông dám đi vào.

Mà Lệ Sâm căn bản cũng không muốn ở lại chỗ này. Tân Bình căn cứ đã rơi xuống, căn cứ Hoa Nguyên này gần sát hố thiên thạch, nếu như không dời đi rất dễ dàng bị phóng xạ.

Vì vậy anh tìm được người phụ trách trước căn cứ, để Lệ Ngạn nói rõ ràng ý đồ. Hơn nữa dùng tinh hạch đổi lấy một lượng vật tư, đều chứa ở trên xe Lệ Ngạn.

Lúc muốn rời đi, Lệ Sâm cùng tất cả mọi người trịnh trọng nói: "Thiên thạch đối với con người nguy hại không thể đo lường, các người có năng lực mau rời khỏi nơi này."

Những người khác biết rõ chuyện thiên thạch rơi xuống nhưng vừa nghe nói rời đi, không ít người vẫn là đỏ mắt lên.

Mặc dù phúc lợi trong căn cứ Hoa Nguyên cũng không tính là tốt, từ người lãnh đạo căn cứ đến người có dị năng đều rất thích ức hiếp dân chúng bình thường. Nhưng bên trong này tối thiểu nhất vẫn là một chỗ dung thân.

Trời đất bao la, bọn họ rời đi có thể đi nơi nào? Huống chi hiện tại bởi vì thiên thạch ảnh hưởng, Zombie không có xuất động. Cái loại sinh vật đó vốn là đã tử vong, bọn chúng không sợ phóng xạ, sẽ rất nhanh đến công kích nhân loại phải không?

Những nghi hoặc này cũng không có người giải đáp cho bọn họ.

Thấy đoàn người Lệ Sâm phải ly khai, những dân chúng này còn có hy vọng Lệ Sâm có thể dẫn bọn họ một đoạn đường. Diệp Thiệu mặc dù là bác sĩ nhưng nghe đến yêu cầu này trong lòng có chút không thoải mái.

Cũng là bởi vì Thái Phong Mậu có lòng tham mới để cho toàn bộ căn cứ Tân Bình bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, anh ta còn có rất nhiều tài liệu trân quý không mang đi được.

Cho dù dân chúng bình thường căn cứ Hoa Nguyên là vô tội, Diệp Thiệu cũng không thể cứ như vậy vứt bỏ hiềm khích lúc trước mà dẫn bọn họ đi. Nhưng đây dù sao cũng là xe Lệ Sâm, Diệp Thiệu không nói gì.

Lệ Sâm nhìn những dân chúng này khẩn cầu mình, không khỏi nghĩ đến thời điểm anh ở thượng kinh, anh đi một cái bệnh viện tìm kiếm dụng cụ cũng đụng phải một đoàn người.

Khi đó anh không thể mang bọn họ lại để cho bọn họ khẩu súng.

Lúc này mới đi qua mấy tháng, tâm tình anh đã không hề giống trước nữa. Vì vậy mặt anh lạnh tanh cự tuyệt: "Trong tận thế nếu như các người chỉ có thể dựa vào người khác, cuối cùng cũng sẽ bị cái thế giới này đào thải."

anh quay đầu nhìn thoáng qua phương hướng Bắc Hải, từ thượng kinh bôn ba đến nơi đây. Lúc này người anh phải tìm, đãbiến thành tiểu cô nương Zombie đáng yêu.

anh vô cùng nhớ cô.

"Huống chi, tôi còn có người phải tìm. không thể mang các người." đã nói xong, Lệ Sâm cứ như vậy khởi động xe mang mộtđội người Lệ Ngạn rời đi cửa căn cứ Hoa Nguyên.

Xe chạy ra khỏi cửa đã rất xa, Diệp Thiệu từ cửa sổ xe hướng ra sau xem, cửa trụ sở chỉ còn lại một đám người không biết làm sao.

Vừa mới nãy tuy lời Lệ Sâm không dễ nghe nhưng quả thật có đạo lý. Tận thế quá tàn khốc, rất có thể qua hôm nay sẽkhông có ngày mai.

Vừa muốn quay đầu trở về, Diệp Thiệu mắt sắc phát hiện phía sau xe dùng miếng vải đen che kín không ít cái hòm. hiện tại miếng vải đen kia có chút chếch đi, anh ta dùng tay vén lên nhìn thấy cảnh tượng trước mắt không khỏi trợn to hai mắt.

...

trên máy bay trực thăng, Nam Ca còn muốn cùng Lệ Sâm nói thêm mấy câu mà. Ai biết Tông Hạo Hiên trực tiếp đem vô tuyến điện chặt đứt.

cô gấp đến độ giậm chân, ánh mắt nhìn Tông Hạo Hiên đều dẫn theo oán giận. "Làm thế nào có thể gọi lại?" Nam Ca đem thứ này trực tiếp trở thành điện thoại để dùng, giọng nói cực kỳ nôn nóng, giống như là Tông Hạo Hiên không để cho cô làm được, cô liền thật sự muốn động thủ vậy.

Tông Hạo Hiên cũng không chịu cô uy hiếp, vốn là anh ta lớn lên rất cao, rũ xuống rèm mắt nhìn Nam Ca: "Máy bay trực thăng chúng ta tiếp tế không đủ, phải nhanh một chút tìm địa phương hạ xuống, cô trở về ngồi đi."

Nam Ca há to mồm, còn tái diễn vấn đề một lần nữa: "Tôi muốn gọi trở về..."

"Nam Ca tỷ..." Tân Vũ Hoa yếu ớt kêu cô một tiếng, muốn nói cho cô biết đừng chọc Tông Hạo Hiên. anh ta là người mạnh nhất trong tiểu đội năm người. Nam Ca là Zombie cũng không phải là đối thủ của anh ta...

Nếu lúc trước, Tân Vũ Hoa khẳng định thân mật thắm thiết tới kéo bàn tay nhỏ bé của Nam Ca, bây giờ bởi vì đối mặt là mộtcon Zombie, cậu cũng không dám động.

Tông Hạo Hiên đã xoay người, căn bản không có đem Nam Ca trở thành uy hiếp. Nghĩ đến Lệ Sâm vừa mới cảnh cáo, anh ta cũng cảm thấy muốn cười.

Nếu như anh ta thật muốn giết Nam Ca, từ lúc Đường Tư Nguyệt bị vứt xuống máy bay trực thăng anh đã ra tay, còn chờ tới bây giờ sao?

"không muốn từ máy bay trực thăng rơi xuống không trung hài cốt không còn thì ngoan ngoãn ngồi xuống." Tông Hạo Hiên lạnh như băng nói, vốn là khuôn mặt tuấn mỹ cũng khiến người khác rùng mình.

Quả nhiên câu này vẫn rất có tác dụng, Nam Ca phồng gò má sưng mặt lên, chỉ có thể lại một lần nữa ngồi vào vị trí cũ.

Bởi vì cùng Lệ Sâm trò chuyện, Nam Ca vẫn thật sự cao hứng. Hơi thở âm hàn cự người ngoài ngàn dặm lúc nãy cũng tiêu tán không thấy.

Tân Vũ Hoa ngồi ở chỗ không xa, máy bay trực thăng không ngừng ở không trung lay động, hết thảy đều có Tông Hạo Hiên thao túng.

anh ta nhìn chằm chằm thứ chợt lóe chợt lóe, phía trên là một cái bản đồ điện tử giản dị, có thể nhìn ra Tông Hạo Hiên đangtìm một điểm dừng chân thích hợp.

Nam Ca cũng chú ý tới Tân Vũ Hoa còn đang quan sát mình, lần này cô cũng không hỏi lại cậu cái gì, dứt khoát nhắm mắt lại. Tựa ở trên cabin nhắm mắt dưỡng thần.

Tân Vũ Hoa có chút buồn bực. Cậu đã giết rất nhiều Zombie nhưng đối với Zombie vẫn còn e ngại.

Cho nên đối mặt với Nam Ca, ý tưởng của cậu mới có chút phức tạp. nói để cậu ra tay với Nam Ca là tuyệt đối không thể.

Có thể để cậu thân cận cùng Nam Ca, giống như cậi cũng không làm được...

Tân Vũ Hoa cúi đầu xuống, đầu tóc màu rơm mềm mại rủ xuống, trên mặt, trong mắt tiểu thiếu niên đều là giãy giụa cùng nghi ngờ.

Máy bay trực thăng ở không trung bay hơn một giờ, trong lúc này ai cũng không nói thêm gì, liền ở lần thứ ba cảnh báo năng lượng vang lên nhắc nhở tài nguyên lập tức triệt để tiêu hao sạch, Tông Hạo Hiên tìm được điểm dừng chân.

Đây là một chỗ trong cao ốc thành thị, mặc dù trải qua tai hoạ nhưng bởi vì chẳng hề ở tâm địa chấn cho nên không có bị hư hại. Đỉnh cao ốc rất bằng phẳng, chủ yếu là trung tâm thành phố này tràn đầy Zombie, người bình thường không giao thiệp đến nơi đây.

Đem máy bay trực thăng dừng ở bên trong này, bọn họ còn có thể đi phụ cận lấy đồ. Dù sao ở tận thế, máy bay trực thăng quá quý báu, ai cũng không thể bỏ lại.

Nam Ca vốn là dựa vào cabin mơ mơ màng màng. Nghe được cánh quạt chuyển động biến hóa biết là muốn hạ xuống liền mở mắt. Ai biết, không đợi cô động, toàn bộ máy bay trực thăng liền nghiêng về một bên, sau đó cabin lay động kịch liệt!

Sắc mặt Tông Hạo Hiên cũng trong nháy mắt thay đổi trở nên xanh mét, thật sự là, cũng lập tức muốn hạ xuống. Máy bay trực thăng thế nhưng xảy ra vấn đề!

Bọn họ vẫn luôn rất chú ý định kỳ bảo dưỡng cái máy bay trực thăng này, hiện tại xảy ra vấn đề chỉ có thể có một lời giải thích, thời điểm lúc trước thiên thạch hạ xuống có lẽ đối với máy bay trực thăng tạo thành ảnh hưởng!

Tân Vũ Hoa căn bản cũng không ngủ, chứng kiến đèn trong máy bay trực thăng chợt lóe lại chợt lóe, cabin cũng đang kịch liệt lay động, hơn nữa tốc độ ngày càng nhanh hơn, cậu lập tức hỏi: "Tông Hạo Hiên, sao thế?"

Hai cánh tay Tông Hạo Hiên cầm lấy trụ điều khiển, đối với Tân Vũ Hoa nói: "Máy bay trực thăng lập tức sẽ phải rơi xuống, các người làm tốt chuẩn bị đề phòng va chạm."