Sau khi Tần Mộ Yên tỉnh lại, Lệ Ngạn là người chạy qua đầu tiên, còn cười hỏi cô: "Mộ Yên, cậu thức tỉnh là dị năng gì?"

Tần Mộ Yên không hiểu cậu có ý gì, chỉ có thể nghi ngờ nhìn cậu. Lệ Ngạn mở hai tay ra, chỉ thấy trên một bàn tay nổi lơ lửng ngọn lửa nhàn nhạt. Cái tay còn lại chính là cột nước!

Tần Mộ Yên trợn mắt há hốc mồm, một hồi lâu sau mới phản ứng được: "Đấy là... Dị năng? Cậu có dị năng rồi! Lại là song hệ!"

cô ấy quả thực cao hứng sắp hỏng rồi, một đường từ Bắc Hải lại đây, không có dị năng thật sự là quá gian nan.

Bởi vì là cô gái duy nhất trong đội ngũ, cô ấy cảm tính hơn. Khi xúc động sẽ khóc. Lệ Ngạn lập tức vỗ bả vai cô ấy nói: "Đây là chuyện tốt, cậu đừng thương tâm. Mau nhìn xem cậu thức tỉnh cái gì đi."

Tần Mộ Yên cảm thụ một cái, kết quả trong cơ thể không có bất kỳ dị động, sắc mặt cô ấy tái nhợt nhìn Lệ Ngạn: "Tôi... Tôi khả năng là cái gì cũng không thức tỉnh..."

Người khác đều chú ý tình huống bên này, vừa nghe thấy lời Tần Mộ Yên nói, lập tức không lên tiếng. Dù sao bọn họ hiện tại cũng là người có dị năng, chỉ có Tần Mộ Yên một mình không phải, khẳng định là cô càng khó chịu hơn.

Vẫn là Lệ Ngạn phản ứng lại trước, cùng Tần Mộ Yên nói: "không quan hệ, chúng ta thức tỉnh dị năng có thể bảo vệ cậu, về sau cậu đều đứng ở phía sau bọn tôi, được không?"

Tần Mộ Yên năm nay hai mươi tuổi, lớn lên còn giống như cô gái nhỏ mười bảy mười tám tuổi. Ánh mắt cũng âm ấm mềm mại, bởi vì Lệ Ngạn bảo đảm, cô ấy cũng không sợ hãi nữa. Còn cười chúc phúc với những người này: "Mọi người đều thức tỉnh, thật tốt, về sau tôi có thể lười biếng rồi."

Lệ Ngạn cũng cười hắc hắc, trên thực tế ai cũng đều hiểu, Tần Mộ Yên đơn giản là không muốn làm cho bọn họ lo lắng mà thôi.

Lệ Sâm cũng đã đi tới, chỉ Diệp Thiệu nói với Tần Mộ Yên: "Chúng ta hai người cũng không phải là người có dị năng nhưng các cậu sử dụng thuốc thử, chính là vị bác sĩ này nghiên cứu ra. Vừa nãy tôi nghe Lệ Ngạn nói, trong đội ngũ có không ít vũ khí đều nhờ cô nghĩ ra. cô rất thông minh, dựa vào trí tuệ mình cũng có thể sống tốt thôi."

Tần Mộ Yên bị Lệ Sâm thổi phồng lên cũng đốt lên hy vọng. Ánh mắt nhìn Diệp Thiệu tràn đầy sùng bái.

Bác sĩ lợi hại như thế là tấm gương của mình!

Diệp Thiệu bị Lệ Sâm khen còn có chút thẹn thùng, nghĩ thầm anh ta cùng tình địch này thời gian qua không đối phó nhau nữa, sao Lệ Sâm còn nói đến hữu ích của anh ta.

Nhưng dù sao trong đội ngũ đều là đàn ông, cho dù chính mình đối với cô gái nhỏ nũng nịu này không có tình cảm dư thừa gì. Nhưng xuất phát từ lập trường đồng bạn suy tính cũng hy vọng cô ấy đừng quá khó chịu.

Năng lực thừa nhận trong lòng Tần Mộ Yên vẫn rất cường đại, cô ấy đứng lên nói cảm ơn mọi người. Hơn nữa bảo đảm về sau nhất định sẽ cố gắng, không kéo chân mọi người.

Lệ Ngạn lại an ủi Tần Mộ Yên hai câu, sau đó cùng mấy đồng bạn khác nói: "Mặc dù chúng ta là từ Bắc Hải đến nhưng bây giờ chúng ta còn phải trở về một chuyến. Mọi người nguyện ý đi cùng tôi không? không đồng ý thì chờ sáng mai chúng ta liền tách ra đi."

Những người khác trong đội ngũ lập tức hô: "Đội trưởng, cậu đang ở đâu thì chúng tôi liền ở đấy!"

"Đúng vậy, về Bắc Hải cũng tốt. Chúng ta quen thuộc với Bắc Hải hơn! Làm việc cũng tiện!"

Tần Mộ Yên nhìn thoáng qua Lệ Sâm cùng Diệp Thiệu, biết rõ Lệ Ngạn có thể đưa ra quyết định này, nhất định là bởi vì vịanh trai của cậu.

cô ấy là cô gái tri ân đồ báo, Lệ Sâm đưa ra thuốc thử trân quý như thế cho bọn họ dùng, Tần Mộ Yên dĩ nhiên muốn giúp bọn họ. Vì vậy cô ấy cũng gật đầu: "Tôi đi theo các người!"

Lệ Ngạn nghe lời nói này quay đầu đối với cô ấy ha ha cười một tiếng: "Cậu phải đi cùng chứ, tôi là đội trưởng còn bảo vệ được cậu nhé."

Tần Mộ Yên khẽ đỏ mặt, đáy mắt một mảnh ôn nhu.

Như là đã xác định hướng tới Bắc Hải mà đi, nghỉ ngơi cả đêm. Ngày thứ hai, mọi người liền tầng tầng lớp lớp xuất phát. hiệngiờ bọn họ trong đội ngũ mặc dù chỉ có mười hai người nhưng phần lớn đều là người có dị năng. Còn có một bác sĩ có y thuật tinh xảo, cùng với cô gái nhỏ đầu óc thông minh.

Vào lúc lên đường, bọn họ đối với một lần bôn ba này đều tràn trề lòng tin.

...

Đoàn người Lệ Sâm kiên định xuất phát, còn đám Nam Ca bọn họ còn đang phải chờ ở trong xe đây.

Tông Hạo Hiên cùng Tân Vũ Hoa sau thời điểm nửa đêm, còn mơ mơ màng màng ngủ một giấc. Lúc chuẩn bị hừng đông, bọn họ mới nghe được âm thanh xe buýt.

Hai người đều tỉnh, kéo kéo quần áo nửa khô dính ở trên người. Trong mắt Tông Hạo Hiên không có nửa điểm mơ màng, hỏi Tân Vũ Hoa: "Dị năng cậu khôi phục thế nào rồi?"

Tân Vũ Hoa cảm nhận một cái, đối với anh ta gật đầu: "đã khôi phục toàn bộ."

Tông Hạo Hiên cũng hồi phục tới trạng thái đỉnh ngọn núi, nắm chắc sức lực rồi anh ta liền mở cửa xe ra đi xuống trước. Tân Vũ Hoa cùng Nam Ca đi theo phía sau anh ta, trên người Nam Ca còn mặc áo khoác của anh ta.

Lúc này xe buýt dừng lại, người trên xe đều nối đuôi nhau đi ra. Chỉ là mấy người này đều rất chật vật, quần áo bị rách tả tơi, có thể nhìn ra đã trải qua một trận ác chiến.

Bản thân bọn họ cũng xanh xao vàng vọt, ánh mắt cũng trống rỗng không ánh sáng. Hơn nữa... Trước đấy vẫn là mười lăm người, hiện tại chỉ còn lại mười ba. Hai người khác như thế nào, không cần nói cũng biết.

Nam Ca cũng là ở thời điểm đối mặt với bọn họ mới biết được, kỳ thật ngày tháng ở bên ngoài một chút cũng không an nhàn.cô rõ ràng mới từ căn cứ Tân Bình rời đi hai ngày, lại có cảm giác dường như đã qua mấy đời. Ngày bình tĩnh vui vẻ như trước, không biết rõ về sau cô còn có thể trải qua hay không.

Người tài xế kia như cũ đi lên trước, lần này ông ta chủ động giới thiệu bản thân với Tông Hạo Hiên: "Tôi gọi là Hoa Kiệt, bọn họ đều là đồng bạn dọc theo con đường này gặp được."

Hoa Kiệt nói xong, những người kia phía sau ông ta đều một lần nói tên mình. Nam Ca nghe một lần, một chữ cũng khôngnhớ được.

Tân Vũ Hoa tuổi còn nhỏ, hơn nữa lớn lên rất non cho nên để cậu giới thiệu trước tương đối dễ dàng khiến người ta bỏ xuống phòng bị.

Còn như Tông Hạo Hiên cùng Nam Ca, một người là quá lạnh như băng, một người thật quá xinh đẹp. Từ khi vừa mới bắt đầu, ánh mắt quan sát bọn họ không có ngừng lại.

Hoa Kiệt nghe Tân Vũ Hoa nói xong còn cười cười: "Vậy chúng ta coi như là nhận biết."

Tân Vũ Hoa vẻ mặt khờ dại gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy. Hoa Kiệt đại ca, các người đi trung tâm thành phố như thế nào? Có phải nhặt được không ít tinh hạch không?"

Hoa Kiệt trong lòng cảnh giác lên, tinh hạch này cũng không thể bị người khác cướp đi cho nên vẻ mặt ông ta đau khổ: "Ài, căn bản là không có nhiều. Thời điểm chúng ta đuổi tới đều đã bị người khác cướp đi, về sau còn gặp được Zombie lại là cửu tử nhất sinh mới thoát ra được. Chúng tôi nhặt được tinh hạch cũng đều cho người trong đội tiêu hóa hết."

Tân Vũ Hoa nhu thuận nói: "Hoa Kiệt đại ca vất vả rồi."

Nhìn cậu không có tìm bọn họ muốn tinh hạch nữa, những người sau lưng Hoa Kiệt mới từ từ thu hồi ánh mắt phòng bị.

Tân Vũ Hoa gọi Hoa Kiệt đại ca dài, Hoa Kiệt đại ca ngắn đã bắt đầu nói lời khách sáo. Nhưng tất cả mọi người hành tẩu thời gian dài ở tận thế như vậy, không có vài người có thể đơn giản tin tưởng người khác.

Cuối cùng Tân Vũ Hoa chỉ đổi được một chút thức ăn, cho Tông Hạo Hiên mang về. Ba người trở về Hummer, Nam Ca khôngcần ăn cái gì đó liền ngồi ở vị trí kế bên tài xế cọ xát thanh đao.

Tân Vũ Hoa còn cùng Tông Hạo Hiên phiền muộn nói: "Hoa Kiệt miệng quá kín. Căn bản cũng không biết lai lịch bọn họ, chỉ có thể thông qua màu sắc đồng tử phán đoán đến cùng là dị năng gì."

Bánh mì khô cằn cắn ở trong miệng, Tông Hạo Hiên nuốt xuống xong mới vỗ vỗ bả vai Tân Vũ Hoa: "Cậu đã làm cực kỳ tốt."

Tân Vũ Hoa khụt khịt mũi thở dài, cũng không biết là lòng chua xót nhiều một chút, hay là thất bại nhiều một chút.

Nam Ca chú ý động tĩnh sau lưng, chợt nghĩ, hóa ra Tông Hạo Hiên cũng không phải là người lạnh lùng như ngoài mặt, chỉnói dọc theo con đường này, anh ta vẫn luôn rất chiếu cố Tân Vũ Hoa.

Hai người mới vừa ăn xong chút bánh liền nghe đến xe buýt bên cạnh kia truyền đến một trận xôn xao.

Liếc mắt nhìn nhau, ba người lại xuống xe.

Hóa ra mười mấy người đối diện đang vây quanh một người đàn ông. Còn có vài người đã rút vũ khí ra nhắm ngay người đàn ông này.

Người kia nước mắt nước mũi giàn giụa, không ngừng giải thích: "không phải mà, thời điểm tôi vừa mới cùng Zombie đánh nhau căn bản cũng không có bị chúng nó làm bị thương..."

Coi như là anh ta giải thích như thế, những người khác cũng không tin bởi vì trên cánh tayanh ta đã thẩm thấu ra máu.

Nam Ca vừa nghe tới hương vị máu tươi, có chút hưng phấn, lúc này đang rất hứng thú nhìn anh ta.

Tông Hạo Hiên cùng Tân Vũ Hoa không có chuẩn bị xen vào việc của người khác, dù sao Hoa Kiệt mới là đội trưởng của đội ngũ này.

Giờ phút này ánh mắt Hoa Kiệt cũng lạnh như băng, nhìn chằm chằm người đàn ông kia: "Nhưng anh bị thương, tại sao phải giấu giếm?"

Người đàn ông quỳ trên mặt đất hiển nhiên cũng sụp đổ: "Bởi vì tôi cũng không biết là bị thương như nào..."

"anh vừa mới nói không phải là bị Zombie làm bị thương! hiện tại lại đổi giọng!" một cô gái bén nhọn kêu, dao găm trên tay như kiểu lập tức đâm lên người đàn ông kia: "Vẫn là thừa dịp anh chưa có hóa Zombie, giết anh!"

Người đàn ông run rẩy hướng ra sau trốn: "không phải mà..." anh ta năn nỉ: "Tôi thật sự không phải là bị Zombie cắn bị thương, các người tin tưởng tôi đi..."

Coi như là anh ta nói như thế, người trong đội ngũ vẫn không định buông tha người đàn ông này. Chỉ có đôi tình lữ kia, thủy chung luôn yên tĩnh ngồi ở một bên, không có nhúng tay.

Tân Vũ Hoa nhịn không được, nhỏ giọng hỏi Nam Ca: "Nam Ca tỷ, chị xem người đàn ông kia bị thương, đến cùng có phải Zombie tạo thành không?"

hiện tại Nam Tiểu Ca, đường về não đã là cong cong quẹo quẹo. Giống như là rời đi Lệ Sâm, trong một đêm, cô liền lớn lên.

Tâm tư nhân loại quá tàn khốc, cô chỉ có thể thay đổi trở nên tàn khốc hơn mới có thể hiểu được. Vì vậy Nam Ca nhàn nhạtnói: "Bất kể là phải hay không thì hoàn toàn có thể đem người đàn ông này trói lại, quan sát cả đêm không phải sao? Bọn họrõ ràng mấy phút đồng hồ cũng chờ không được. Cậu cảm thấy, bọn họ nghĩ buông tha anh ta hay vẫn là giết anh ta?"

Tân Vũ Hoa hiểu ra. Coi như là bọn họ hiện tại cứu người đàn ông này thì người khác cũng sẽ tìm lý do khác giết anh ta. Vì vậy Tân Vũ Hoa chỉ có thể cưỡng bách chính mình thu hồi ánh mắt, tâm tình trầm trọng cùng Tông Hạo Hiên đi trở về.

đi hai bước, phát hiện Nam Ca còn hứng thú đứng ở tại chỗ xem, Tân Vũ Hoa gọi cô: "Nam Ca tỷ, chị không trở lại sao?"

Nam Ca khoát khoát tay: "Các người lên xe trước đi, tôi xem một chút người này sẽ bị bọn họ ném đi nơi nào."

nói xong, cô còn nuốt một ngụm nước bọt.

Đến đây thì Tân Vũ Hoa triệt để hiểu được ý đồ của Nam Ca, không trách được cô ấy không cứu người nha, cô ấy đem người kia trở thành điểm tâm rồi!

Nam Ca như này rõ ràng thật hơn một chút, mặt Tân Vũ Hoa đen lại đi lên trước túm cô: "Nam Ca tỷ, chị nhanh trở về đi!"

Mặc dù không biết rõ xuất phát từ nguyên do gì, hiện tại Tân Vũ Hoa suy tính đều là không thể để cho thân phận của Nam Ca tỷ lại bại lộ!