Chuyện ầm ĩ với Hướng Kha này đã làm xáo trộn sạch sẽ bầu không khí trong ngày cập kê của ta.

Ta tiếp đón mọi người vào buổi tiệc, trời đông giá rét, e rằng cơm canh đã nguội lạnh, nhưng thứ muội A Linh của ta vẫn quỳ gối ở dưới hiên, không chịu đứng dậy.
Thân mẫu của nàng ta Tống thị hôm nay cũng đã chứng kiến toàn bộ mọi việc, tự nhiên sẽ hiểu nữ nhi mình bất thường ở đâu, lập tức vội vàng quỳ xuống, sợ ta giận chó đánh mèo lên con gái bà ta.
Ta biết, nàng ta là sợ ta!
Tỷ muội trong nhà, tại sao như thế?
Phụ thân ngồi vào chỗ của mình, hỏi muội muội đang quỳ: "Sao con lại phải quỳ?"
A Linh dập đầu với phụ thân, nói: "A phụ, nữ nhi có tội, Hướng tam lang hôm nay từ hôn làm nhục a tỷ, có liên quan tới con."
Phụ thân thản nhiên à một tiếng, không rõ vui giận.
A Linh nói: "Lúc a tỷ và nhị huynh chưa trở về nhà, lang quân Hướng thị thường tới nhà tìm đại huynh đọc sách, bởi vì a tỷ không ở nhà, lang quân vừa mới tới, chỉ tưởng rằng là a tỷ.

Sau đó lại thường xuyên tới phủ, cùng chơi đùa vơi đệ đệ muội muội chúng con.

Từ trước con vẫn nghĩ lang quân vì a tỷ, mới đối xử tốt với đệ muội, không ngờ nửa tháng trước, hắn..."
Nói tới đây, như là khó có thể mở miệng, A Linh che mặt khóc nức nở.
Ta xoay tách trà trong tay, nói: "Các di nương mang theo đệ đệ muội muội trở về trước đi, hôm nay nếu ta ở bên ngoài thì có thể nghe thấy đôi câu và lời trong lời nói của A Linh, thật muốn nhìn xem các đệ muội có thể chịu được bao nhiêu đòn roi đây?" (cái này tui cx khum hỉu:))))
Các đệ đệ muội muội đồng thanh nói vâng.
Lúc đi tới cửa muội muội nhỏ nhất của ta bị vấp một cái ở ngưỡng cửa, cả người đều run lên.

A Linh run rẩy, ta trầm mặc không nói, trái lại kế mẫu Tiêu thị lại không đành lòng, nói: "Linh nhi vào đây đi, hiện tại con tuổi còn nhỏ, đừng chịu lạnh sẽ sinh bệnh." Thứ muội cuối cùng cũng đồng ý đi vào, chỉ là đi vào nhưng cũng không dám ngồi xuống, quỳ xuống đáp lời: "Hắn nhân lúc nửa đêm vào khuê phòng của nữ nhi, nói là có tình cảm sâu nặng với nữ nhi, đời này không phải con thì không cưới.

Nữ nhi không dám làm ra loại việc nghiệp chướng như này, hắn nói là nữ nhi bị a tỷ sỉ nhục, không dám đối mặt, nói xong lại mạnh mẽ đi tới, nếu không phải tỳ nữ cảnh giác đi vào phòng, chỉ sợ con sẽ lập tức tự sát.

Thời gian đó a tỷ và a phụ ở trong cung, nữ nhi không dám nói ra, hôm nay hắn đến từ hôn, con sợ hãi, chỉ sợ hắn có thể gây ra chuyện!"
Ta thấp giọng phân phó A Man vài chuyện, nàng lĩnh mệnh xong, liền nhỏ giọng đi xuống.
Tống di nương nhìn ta uống trà không nói, lập tức dập đầu lên tiếng: "Nữ lang*, đều là nô tỳ vô dụng, không dạy bảo được Linh Nương, nô tỳ chỉ cầu người nhìn Linh Nương tuổi còn nhỏ, lại là cốt nhục chí thân của ngài, bỏ qua cho nó.

Nô tỳ chắc chắn sẽ nghiêm khắc quản thức Linh Nương, tuyệt không để nàng lần nữa làm gia chuyện trái luân thường đạo lý."
*Cách gọi các thiếu nữ tuổi còn nhỏ
Ta nhíu mày lại, hỏi lại: "Di nương có nhớ rõ thân phận của chính mình không?"
Tống di nương nơm nớp lo sợ, quỳ phục trên mặt đất.
Ta nói: "Xem ra là biết rồi.

Khi a mẫu còn sống, đã nói với ta di nương là xuất thân từ thư hương thế gia, nhưng gia cảnh sa sút, lúc này mới chấp nhận làm thiếp thất.

Thời điểm nương tử* chưa xuất giá, Linh nhi ở trong viện của ta, ta vốn nghĩ mẫu tử các người vốn sống đã không dễ dàng, không để hai người cốt nhục chia lìa.


Hiện tại di nương nói là không dạy bảo được Linh nhi, di nương cho ta biết, người xuất thân thư hương thế gia như di nương, sao lại dạy Linh nhi nhát gan sợ sệt như thế, không phân biệt được thị phi như vậy?"
*Chỉ phụ nữ
Nói tới đây, ta không thể vui được, ném chén trà trong tay, ly trà vỡ vụn, làm cho Tống di nương run sợ một phen.
A Linh bị doạ tới mức ngừng khóc.
Ta hỏi nàng: "Chuyện này, di nương có biết không?"
A Linh rơi nước mắt gật đầu.
"Là di nương không cho muội nói ra?"
"Vâng"
Ta cười lạnh: "Một ngoại nam, cũng là tỷ phu tương lai của muội, mạnh mẽ xông vào khuê phòng của muội, ta và a phụ không ở đây, thế nhưng nương vẫn ở đây(1), nàng là mẫu thân của muội, muội không nói chuyện này với mẫu thân, lại đi nói với di nương.

Nói đã nói rồi, di nương không cho muội nói, muội thật sự không nói? Muội là nhị tiểu thư của Bác Viễn Hầu, là quý nữ trong nhà, sao một chút khí khái cũng không có.

Nếu là người khác gặp hoặc lúc khác gặp chuyện này, vậy đó là vô môi cẩu hợp*.

Đến lúc đó một dải lụa trắng treo cổ, là thứ muội muốn sao?"
(1) Mình nghĩ "nương" ở đây là chỉ kế mẫu Tiêu thị
*vô môi cẩu hợp (无媒苟合): thành ngữ chỉ chuyện kết hôn nhưng không có cưới hỏi đàng hoàng, "tam trà lục lễ" (明媒正娶 - 三茶六礼).


Tam trà lục lễ bao gồm: Tam trà - "Hạ trà" tức đính hôn, "Định trà" tức kết hôn, "Hợp trà" tức động phòng; Lục lễ (chỉ toàn bộ quá trình từ lúc cầu hôn đến kết hôn) - nạp thải, vấn danh, nạp cát, nạp chinh, thỉnh kỳ, thân nghênh.

Tam trà lục lễ là tập tục lễ nghi hôn nhân truyền thống khi vợ chồng khi kết hôn, có được sự tán thành từ tổ tiên thần linh cũng như đảm nhiệm, thực hiện nghĩa vụ đối với cha mẹ và người nhà.

Thời cổ xưa, nam nữ nếu không hoàn thành quá trình tam trà lục lễ, việc hôn nhân sẽ không được thừa nhận gọi là "minh môi chính thú"
A Linh khóc hết nước mắt.
Tống di nương cầu xin: "Nữ lang quân."
Ta giận dữ: "Chẳng lẽ di nương có chủ ý để Linh nhi gả vào Hướng thị? Hướng tam lang đêm khuya vào khuê phòng của nữ tử, làm tổn tại danh dự của muội muội ta, chẳng lẽ chính là cái phẩm hạnh đoan chính của người tốt sao? Bên trong phủ vô cùng nghiêm ngặt, nếu như hắn gây ra một chút động tĩnh, làm chuyện phong lưu, Linh nhi phải đi nhảy sông tự vẫn.

Ta vẫn còn chưa biết, di nương sao lại không rõ được!"
Tống di nương ấp a ấp úng, cuối cùng vẫn không nói bất kỳ cái gì.
Tiêu thị đã xem đủ, kêu A Linh đứng lên.

A Linh rụt rè nhìn ta một cái, chỉ là cơn giận của ta còn chưa tiêu tan, biểu cảm trên mặt cũng không đẹp cho lắm, nàng ta lại run lẩy bẩy, tiếp tục quỳ gối ở đó.
Tiêu thị cũng không sốt ruột, tự mình ngồi xuống, kéo A Linh lên, giọng nói hoà hoãn dịu dàng: "Từ nay về sau Linh nhi sẽ ở trong viện của ta, cũng đi đọc sách theo nhóm người ca ca con.

Hài tử ngoan, đừng tự coi nhẹ mình, con có làm gì sai đâu?"
Chủ mẫu hỏi nàng: "Con đã sai gì?"
A Linh đã ngừng khóc, nhưng vẫn không dám nói lời nào.
Ánh mắt Tiêu thị dịu dàng chuyên chú.

A Linh thấp giọng: "Con không sai."
"Nói to lên"
"Con không sai"
Phụ thân cũng lộ ra ý cười hoà hoãn.
A Man đã trở lại, gật đầu với ta, ta nói: "Chủ quân, nương tử*, hôm nay Linh nhi đã bị doạ sợ, để cho muội ấy về nghỉ ngơi đi!"
*Cha, mẹ
Tiêu thị nhìn về phía phụ thân, phụ thân gật đầu, nàng mới điềm đạm nói: "Linh nhi, đi nghỉ ngơi đi! Hôm nay chuyển đến trong viện của ta, không phải sợ, a phụ và a mẫu đều ở đó."
A Linh được nô tỳ đưa đi, mà Tống di nương vẫn còn quỳ trên mặt đất, không biết lấy sức lực từ khi nào, nhào tới dưới chân của phụ thân: "Chủ quân, chủ quân, Linh nhi là mạng của thiếp, ngài không thể để nương tử đem Linh nhi đi."
Phụ thân đá văng nàng ta ra, nói: "Chủ mẫu lẽ ra nên dạy giỗ tử nữ, ngươi nuôi dạy nữ nhi của ta thành như vậy, món nợ này, vẫn để xem chủ mẫu nên xử lý ngươi như thế nào!"
Phụ thân liếc mắt nhìn ta, nói: "A Ngọc, đi theo ta!"
Ta đáp "vâng" một tiếng, liền đuổi theo.
Đem tất cả những chuyện phức tạp ném ra phía sau.
Tiêu thị nhìn thân ảnh hai cha con, thở dài.

Năm nay nằng mới hai năm hai sáu, nhà mẹ đẻ sa sút sớm, nàng mang theo mẫu thân một mình chống đỡ môn hộ, sau đó lại gả vào Bác Viễn Hầu phủ, mặc dù thông thạo tình người, cũng tự tin là có tài cán, nhưng xử lý đại sự như này, thật đúng là lực bất tòng tâm* mà!
*Câu gốc: 心有余而力不足 (Tâm hữu dư nhi lực bất túc): Có tâm, có lòng thực hiện nhưng năng lực không đủ
Rõ ràng tuổi tác vừa vặn, nhưng lại cảm thấy bản thân chưa già đã yếu.
Nhìn thấy Tống di nương khóc tới nỗi sắp ngất đi, nàng nói với nô tỳ: "Tìm mấy nhũ mẫu* khoẻ mạnh tới, bịt miệng Tống thị đưa tới Bắc Viện, hôm nay lấy lý do chép kinh cầu phúc cho Linh nhi, không được phép bước ra một bước."
*Những nô tỳ lớn tuổi trong phủ thời xưa
Nô tỳ lĩnh mệnh rời khỏi..