Theo quy định trong chương trình học của đại học A trước khóa học chính ba tuần là sẽ có thời gian học tự chọn – điều này gây khá nhiều khó khăn cho các vị giáo sư, nhất là những môn học không bắt buộc trong chương trình. Nếu giảng không hay hoặc đám sinh viên đồn đại giáo sư nghiêm khắc, có khả năng sau ba tuần sẽ bị phòng giáo vụ thông báo “Số sinh viên học không đủ mở lớp” mà phải ngừng dạy.

Quân Mạc suy nghĩ thật lâu làm thế nào để tiết dạy đầu tiên suôn sẻ, nói không căng thẳng, hồi hộp là tự lừa mình – Cô đi giầy bệt lên bục giảng, cảm thấy điều may mắn duy nhất là giầy không phải loại cao gót – nếu không cô không dám cam đoan trong phòng học hai chân run run có phát ra tiếng lộc cộc hay không.

Loại cảm giác này khác xa cảm giác lần đầu tiên đối mặt với hộ khách: So sánh với hai ba mươi đôi mắt đang nhìn chằm chằm mình dưới bục giảng kia thì hóa ra một chọi một vẫn tốt hơn nhiều.

Thật ra là nói vài câu, cô đã cảm thấy bình tĩnh hơn rất nhiều. Hai mươi phút đầu cho đám sinh viên xem ảnh mình chụp khi còn là sinh viên du sơn ngoạn thủy. Lúc đó đi du lịch một mình, ỷ vào tuổi trẻ, điều kiện kém chút cũng chẳng để ý, thiên nam địa bắc đi qua không ít nơi. Đây chẳng qua là mánh lới mà thôi – việc này với nội dung trong sách giáo khoa một chút liên hệ cũng không có. Cô nghĩ cái này được gọi là lấy lòng đi.

May mắn phản ứng không sai, lần Quân Mạc bước lên bục giảng tiếp theo thấy không khí tốt hơn khá nhiều, cô tự giới thiệu đơn giản, cuối cùng, nói đến vấn đề học trò quan tâm nhất – điểm danh: “Lúc mình là sinh viên cũng không thích giáo viên điểm danh, vậy nên mặc kệ thế nào, học hộ cũng được, thích môn học này cũng tốt, các em yên tâm là mình sẽ không điểm danh.”

Cô mỉm cười ngừng lại một chút, tự nhiên nhớ tới giờ học của Lâm Hiệt Tuấn trước đây, có sinh viên điên cuồng chiếm chỗ ngồi trong lớp vậy – thật sự rất giỏi. “Nhưng mình cũng rất hy vọng mọi người có thể đến, mình nghĩ rằng, du lịch với cuộc sống của người trẻ là món ăn không thể thiếu – chúng ta có thể thuần túy đứng trên góc độ yêu thích nghiên cứu, thảo luận, các em cũng có thể coi khóa học này là một câu lạc bộ tổng hợp cũng được”

Phía dưới có sinh viên cười khẽ.

Vừa đúng lúc có chuông tan học, Quân Mạc đến phòng chờ uống nước, lại có một nữ sinh chủ động tìm cô.

“Cô ơi, cô có thể giảng cho chúng em một số dịch vụ quan trọng trong khách sạn được không ạ?” Nữ sinh này hỏi rất rõ ràng thẳng thắn, “Chúng em đều đã là sinh viên năm thứ tư, rất muốn ký hợp đồng làm việc tại khách sạn.”

Quân Mạc nhìn kỹ cô bé này, dễ dàng nhận thấy cô đang học trang điểm, đôi mắt được trang điểm cẩn thận làm khuôn mặt tỏa ra vẻ thanh xuân khó giấu, thật là một cô bé thú vị.

“Cô chỉ cần kể chuyện công tác lúc trước cũng được ạ.”

Học trò luôn có đủ cách nghe ngóng, thăm dò bảo đảm tìm được tin tức một cách nhanh nhất – Quân Mạc bật cười.

Lúc vào tiết thứ hai, sinh viên phía dưới có lẽ đã biết cô giáo mình khá hiền lành, cũng không phải kiểu ra vẻ giáo viên gì cả – mỗi người đều tự nhiên phát biểu ý kiến của mình. Định kiêm chức hướng dẫn viên du lịch thuận tiện hy vọng nghe được một chút kiến thức liên quan đến chuyên nành, hoặc là trao đổi để sau này du lịch bui, hoặc là sinh viên sắp tốt nghiệp muốn cô truyền lại chút ít kinh nghiệm khi phỏng vấn vào khách sạn.

Cuối cùng sau khi để lại phương thức liên lạc rồi tuyên bố hết giờ học, Quân Mạc đi trong vườn trường, lâu lắm mới xách theo cái túi to thế này, bước chân thật thoải mái – dễ dàng hòa nhập với trào lưu của sinh viên bây giờ, bốn phía là tiếng bước chân, nhẹ nhàng mà không có cảm giác gấp gáp – cô thật sự rất thích.

Bao giờ cũng vậy, người yêu nắm tay nhau, thỉnh thoảng gật đầu cười chào người quen; hay là ba bốn nữ sinh đi hàng ngang, vừa đi vừa cười nói; còn có những nam sinh lúc nào cũng tự nhiên, bất luận là học cái gì trong tay cũng chỉ cầm một quyển vở một cái bút.

Ăn cơm ở căn tin xong, không hiểu sao lại đi dạo đến tận trạm xe buýt – Quân Mạc nhìn đồng hồ, vẫn đủ thời gian vào khu trung tâm đi dạo một vòng, bèn dứt khoát ngồi lên một cái xe còn trống nhiều chỗ.

Vừa qua tết Âm lịch, thời trang xuân đã vội đưa ra thị trường ngay, trang phục mùa đông bèn bước vào cuộc chiến giảm giá – Quân Mạc nhìn thấy một chiếc khăn quàng cổ carô đang giảm giá, đột nhiên nhớ ngày đó anh mặc áo khoác, cô vòng qua vòng lại ở cửa hàng một lúc lâu, cuối cùng cũng đi vào, muốn mua một chiếc khăn quàng cổ. Thật ra mua xong, giảm giá cũng chẳng đáng bao nhiêu, nhưng cái khăn này quả thật rất hợp với anh.

Cô ra ngoài gói quà, trong lòng cảm thấy hơi mờ mịt. Kỳ thực anh đối xử với cô rất tốt, cái điện thoại di động kia vẫn nằm trong ngăn kéo, có lúc cô sẽ mang ra ngắm nghía một hồi, rồi lại lẳng lặng bỏ vào, cứ như là chỉ làm vậy bản thân mới cảm thấy yên lòng.

Có đi có lại mới toại lòng nhau, cứ như vậy đi, đưa cho anh một phần lễ vật, cô luôn cảm thấy phong cách này cực kỳ hợp với anh, tác phong nhanh nhẹn, ánh mắt bình tĩnh như núi/biển – Quân Mạc tưởng tượng đến hình ảnh người đàn ông Anh quốc, trong khí trời mờ sương dựng thẳng cổ áo, khiến người khác không thể nhìn rõ sắc mắt, bước chân vội vàng.

Nói ra thì Hàn Tự Dương sau đêm ấy không liên lạc với cô nữa, cô ký chuyển phát, lúc viết địa chỉ phải suy nghĩ rất lâu, cô không biết địa chỉ văn phòng của anh, chỉ có thể qua loa mà viết vào phong bì chỗ người nhận là phòng tổng giám đốc tập đoàn Thụy Minh – có lẽ trong lòng có chút u ám mong chờ, không nhận được cũng không phải là chuyện gì xấu.

Phòng thư ký trước giờ tan tầm thư tín được sắp xếp lại một lần, Trần tỷ suy nghĩ mãi cuối cùng quyết định không mở, do dự gọi một lúc, vẫn gọi điện thoại cho sếp. Hàn Tự Dương đang trong tiệc tiếp khách, đã uống hơi nhiều chút, nhẹ nhàn nhu nhu thái dương thấp giọng hỏi: “Là vật gì vậy?”

Một lúc sau, miệng anh từ từ giãn ra, lẳng lặng hỏi: “Để lại trong phòng tôi đi.”

Chuyện tiệc tùng vẫn như trước, anh không kiềm được đưa tay nắm lấy di động, cầm một lát, cuối cùng vẫn buông. Anh bắt đầu có phần không kiên nhẫn đối phó với mọi việc ở đây nữa, nghiêng người sát vào chủ quản bộ phận PR, thấp giọng phân phó vài câu, liền mỉm cười đứng dậy cáo từ. Tự nhiên có nhiều tiếng mời mọc ở lại, người bên cạnh nhất nhất thay anh cáo từ.

Hàn Tự Dương vội cầm áo khoác đi vào văn phòng, liếc mắt một cái đã thấy hộp được chuyển phát đến. Tựa lưng vào ghế, khóe miệng anh hiện lên ý cười, nhưng không vội mở ra. Khăn quàng cổ thật mềm mại, màu nâu nhạt gợn sóng, đèn trong văn phòng bật nhỏ hết cỡ, dường như anh chỉ còn cảm nhận được cảm giác ấm áp trong tay.

Sau buổi họp sáng hôm sau, Hàn Tự Dương gọi Mã Sơ Cảnh lại, “Đi theo tôi vào văn phòng.”

Mọi người đều thấy tâm trạng Hàn Tự Dương hôm nay vô cùng tốt, Mã Sơ Cảnh vì vậy cũng không sợ gì, đi theo anh vào văn phòng, thuận tay đóng cửa phòng lại, đĩnh đạc ngồi xuống ghế.

Cậu nhìn boss nhà mình trầm mặc một hồi lâu, từ đầu đến cuối chưa nói lời nào, cuối cùng hơi bối rối hỏi: “Có chuyện gì vậy a? Gần đây tôi không có rảnh rang đâu, nếu không anh cho bộ phận Marketing vài người nữa đi?”

“Cậu nói, tặng khăn quàng cổ là có ý gì?” Mặt anh không chút thay đổi hỏi.

Mã Sơ Cảnh kinh ngạc há hốc miệng, ngay lập tức bừng tỉnh đại ngộ, “Ai tặng anh khăn quàng vậy, boss?” Câu đem hai chữ khăn quàng kéo dài thật dài, Hàn Tự Dương tránh đôi mắt đang nhìn thẳng của cậu, thản nhiên hỏi: “Cậu có biết không? Không biết thì cút ra ngoài cho tôi.”

“Hình như là muốn ràng buộc/cuốn lấy (nguyên văn: triền) người nào đó?” Mã Sơ Cảnh nhíu nhíu mày, “Nhưng vấn đề là tặng vào lúc này thì có ý gì nhỉ? Tết âm lịch qua lâu rồi, Valentine cũng không phải.”

“Cuốn lấy?” Hàn Tự Dương nhẹ nhàng xoa mi gian (vùng giữa hai lông mày), ánh mắt lại dời về phía ngăn kéo bên người đang lộ ra một góc túi quà, ngón tay thon dài không che giấu được nhu tình tràn đầy.

Sinh viên được tuyển chọn trong khóa này không nhiều mà cũng không ít, công việc như vậy khiến cô có cảm giác thật kiên định và hài lòng, ngay cả cuộc sống trong nhà trường vẫn không đạt yêu cầu – thường thường sẽ có những điểm không thật toàn vẹn, có lẽ là đồng nghiệp cho cảm giác quá thanh cao – nhưng chỉ một chút thôi, quan hệ của cô với sinh viên rất tốt, không cần vĩnh viễn mang theo tư thái của người phục vụ là Quân Mạc đã cảm thấy rất thoải mái rồi.

Chiều thứ bảy, Quân mạc nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc xuân ngập tràn, một vài nữ sinh đã bỏ áo lông, sắc điệu trong sáng rực rỡ khiến người khác phải lóa mắt. Cô nhíu mày nhìn quyển sách nặng trịch trước mắt, cuối cùng buông bút. Lúc nào chẳng thế, không có người bình thường nào lại tự nguyên vùi đầu vào tập trung học hành cả– Quân Mạc tự an ủi mình khi đi trong đoàn người.

Thât ra không phải cô muốn mua sắm đồ gì cả, chỉ là thích đi dạo loanh quanh – bây giờ làm việc có quy luật, luôn có hai kỳ nghỉ, hoặc nhàn nhã ngồi trong ký túc xá vừa uống mấy thứ đồ uống nóng vừa vghi chép, hoặc đeo tai nghe đi trên đường hết nhìn đông lại nhìn tây.

“Chờ mong một ngày lành,

Không cần quan tâm đến công việc.

Tha hồ suy nghĩ linh tinh,

Có thể uống một ly trà,

Có thể viết một phong thư,

Có thể làm bất cứ việc gì.” (1)

Thật khiến cho người ta phải nhớ đến trà mật ong, huống hồ tên bài hát lại còn là honey nữa chứ, phảng phất như có mùi quýt mềm mại trong phòng, lẩm nhẩm hát mãi lời bài hát với tiết tấu rộn ràng này.

Đi vào Stabucks la thói quen từ lâu, tuy rằng gần đây không uống cà phê nữa, khứu giác vẫn luôn mẫn cảm, sau đó gặp được một khuôn mặt quen thuộc, xinh đẹp mà cũng rất phô trương – dù đeo kính râm che gần hết khuôn mặt vẫn toát ra vẻ mị hoặc khó tả, nhưng không chút nào ảnh hưởng đến việc cô hấp dẫn người khác phải nhìn theo. Cô ấy tất nhiên cũng thấy Quân Mạc, chậm rãi đứng dậy, bỏ kính râm xuống, gật đầu chào cô.

Quân Mạc đi vào chỗ, ngồi xuống đối diện. Cô ấy mở miệng nói trước: “Thật khéo, sao lại có thể gặp cô ở đây?”

“Uhm, tôi đổi chỗ làm thôi.” Quân Mạc vô cùng ngạc nhiên, “Liêu tiểu thư vẫn còn nhớ tôi à?”

Cô gái ngồi đối diện cười khẽ, giống như kéo theo không khí xung quanh phải kinh diễm cùng, thấp giọng nói: “Sao có thể không nhớ được chứ?”

Quân Mạc hơi hơi đắc ý, thật ra cô với mỹ nữ có vẻ mẫn cảm hơn với suất ca.

“Công việc mới ở đây?” Không khỏi nhìn lại trang phục của Quân Mạc nhiều lần, áo lông thật dày, quần yếm (overalls), nhìn rất giống sinh viên, cô nhíu đôi lông mày tinh tế, tựa như nhớ tới điều gì, “Khó trách.”

Quân Mạc hơi xấu hổ, lại có chút mờ mịt không biết nên làm gì, chỉ đành cười cười, có điềuchỉ tác động được đén cơ miệng mà thôi. “Cô có phải đang hiểu lầm gì không?”

Liêu Khuynh Nhã vốn dĩ đang ngồi uể oải, cầm ly cà phê trên tay, nghe cô nói vậy, ngồi bật dậy: “Thật không?”Khóe miệng chợt hiện nụ cười như có như không, ánh mắt lại khiến người khác đoán không ra.

“Tôi là đàn em (sư muội) của Hàn Tự Dương, quen biết nhiều năm, cuối cùng tôi cũng nói với bản thân mình phải kiên nhẫn.” Cô nhẹ nhàng uống một ngụm cà phê, “Đến mấy hôm trước tôi mới hiểu được một điều, hóa ra so với tôi anh ấy còn kiên nhẫn hơn.” Cô mỉm cười nhìn Quân Mạc, “Cô thật may mắn.”

Đơn giản chỉ là một câu nói, không chua xót, chỉ có giải thoát và chúc phúc, Quân Mạc cũng không biết nên làm thế nào để đáp lại lời cô – một lần nữa cô đội kính râm, nhẹ nhàng đẩy cái ly trước mặt, “Tôi vừa ký hợp đồng với công ty người mẫu bên Pháp, rất nhanh thôi sẽ ra nước ngoài.” Cô dừng lại một chút, “Hàn Tự Dương là người đàn ông tốt.” Cô lắc lắc mái tóc mượt mà qua vại, “Tuy nhiên có một số việc thật sự là không thể cưỡng cầu.”

Quân Mạc nhìn cô cực kỳ tao nhã tạm biệt, giật mình như đang chứng kiến một hồi nhân sinh mới bắt đầu lại, xinh đẹp lại tinh tế, thoải mái, tự nhiên, cũng bao hàm cả tôn nghiêm cùng kiêu ngạo của một cô gái.

Độtnhiên Quân Mạc mất đi hứng thú, rời chỗ ngồi, ánh mặt trời có vẻ hơi chói lọi, dường như có thể thấy những hạt bụi vàng bên trong từng tia nắng.

Trước giờ lên lớp của sinh viên năm tư, cô nhận được danh sách lớp từ phòng giáo vụ, đầy đủ cả tám mươi sinh viên được tuyển chọn, cô cảm thấy vui vẻ từ tận đáy lòng, đây cũng là một cách khẳng định năng lực. Chỉ là lúc này đây bước vào lớp học, lại cảm thấy mất mát, phòng học rộng như vậy, chỉ ít ỏi có mười mấy người.

“Sao lại ít người đi học thế này?” Cô cúi người nhìn danh sách, thản nhiên hỏi một nam sinh.

“Hôm nay là ngày thông báo tuyển dụng mùa xuân, rất nhiều bạn đi xem rồi ạ.”

Với việc tìm được việc làm thì hôm nay quan trọng như thế nào không cần nói cũng biết, Quân Mạc không còn gì để nói thêm nữa, sự thật trước mặt khiến tất cả mọi chuyện không gì quan trọng nữa – cô mở sách vở ra, có sinh viên đề nghị: “Co ơi, người ít thế này, hay là cho chúng em xem phim được không ạ?”

Trong laptop của cô có không ít phim, chỉ nháy mắt là có thể mở ra cho sinh viên xem được Quân Mạc vén tóc ra sau tai, cười hỏi: “Được, ai muốn xem thì giơ tay nào.”

Phải đến hơn một nửa lớp giơ tay.

Quân Mạc thoả hiệp, “Muốn xem gì?”

Đến tiết thứ ba, một nam sinh nói to: “Chúa tể của những chiếc nhẫn” (魔戒 – the lords of the rings), lập tức mấy nữ sinh phụ họa: “Đúng vậy, chàng tiên Legolas thật là đẹp trai a!” (2)

Trong máy của cô chỉ có tập hai, vì vậy kéo rèm cửa, lẳng lặng ngồi giữa đám sinh viên.

Hẻm núi Grand Canyon sắp thất thủ trong chớp mắt, pháp sư cuối cùng của vương quốc trong bộ áo bào trắng xuất hiện cùng kỹ sĩ trong ánh sáng mờ mờ vạn trượng, thiên quân vạn mã, lặng yên không tiếng động, ùn ùn kéo đến. Một lão giả cơ trí giơ gậy chống lên. Hy vọng vì vậy như thái dương mạnh mẽ xuất hiện.

Có nam sinh thấp giọng nói một câu: “Thật con mẹ nó nhiệt huyết sôi trào!”

Quân Mạc đưa ánh mắt đồng tình với những lời này, khi đó trên mạng chỉ có ba phút trailer, kích động tột đỉnh, một mình trong rạp chiếu phim xem hết ba lần. Hôm này nhìn lần nữa, vẫn như vậy, vẫn say mê tình cảm giữa những anh hùng với binh khí lạnh lùng – điện ảnh hòa cùng tiểu thuyết, luôn thuần túy hơn so với cuộc đời, sẽ không trải qua tuổi tác mà biến sắc đổi dạng.

Còn gần mười phút nữa là tan học.

“Hôm nay học đến đây, giờ tiếp theo hy vọng các em sẽ trao đổi với mình về những bộ phim xúc tiến phát triển du lịch.” Quân Mạc nói, liếc qua nam sinh lúc nãy đề nghị xem phim, lúc này đang nhìn lại cô bằng ánh mắt đáng thương. “Về New Zealand cũng được.”

Tan học vào thư viện tìm mấy quyển sách đi ra, một tay ôm trước ngực, chậm rãi bước về ký túc xá, trong bóng đêm chỉ có bóng cô đổ thật dài dưới ngọn đèn đường. Ngay dưới ký túc, bước chân Quân mạc chậm lại.

Màu đen của xe hòa thành một với bóng đêm, chỉ có duy nhất dáng người thon dài đang đứng tựa cửa xe, anh lẳng lặng nhìn cô đi về phía con đường nhỏ, vẫn như tượng không động chút nào hết – sau đó, chậm rãi đứng thẳng dậy, cho dù trong hoàng hôn, Quân Mạc vẫn có thể thấy ý cười nồng đậm trong mắt anh.

(1) Bài “Honey, honey” của Tôn Yến Tư http://mp3.zing.vn/bai-hat/Honey-Honey- ... DUDWD.html

(2) Phim The Lords of the rings

http://vi.wikipedia.org/wiki/The_Lord_o ... ch.C3.ADnh

Cà phê cam Ý

Thành phần:

3 oz. Cà phê Cam, dùng loại Maxwell House

¼ cup đường

2 ½ cup sữa tươi (whole milk: sữa tươi nguyên chất với 3,5% chất béo).

1 muỗng pectin khô (muỗng pha đong cà phê, hồng trà, dùng loại Kraft Sure-Jell)

1 cup Ice cubes

1 muỗng cà phê bột dừa (loại Ghirardelli)

2 muỗng canh Orange Chocolate chip

Vỏ cam – khoảng 1 nửa muỗng canh

Cách pha:

Pha cà phê như bình thường, khuấy đường cho đến khi tan và để nguội. Thêm sữa và pectin cam.

Đổ hỗn hợp vào máy xay cho đến khi sủi bọt và mịn. Cho kem tươi lên trên, cho chocolate chip hoặc bột dừavà vỏ cam lên trên

PS: Về cách xưng hô của Quân Mạc với học trò.

Uhm, là thế này, hồi bạn học lớp 12, cô giáo dạy tiếng Anh của bạn thường xưng “mình” và gọi học sinh là “em”. Bạn cực kỳ, cực kỳ thích cách xưng hô này. Cảm giác gần gũi, thân thiện hơn bao nhiêu. Cô cũng khoảng bằng tuổi Quân Mạc bây giờ, mới ra trường thôi và dạy hay dã man luôn.Bạn nghĩ nghĩ và quyết định dùng từ mình thay cho từ’cô’ thường thấy. Vậy nhá! G9….