Lục Quân Hi ngừng động tác, mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm Ngọc La Sát.

"Ta cùng với ngươi cùng nhau vào kinh." biểu tình Ngọc La Sát thực ôn nhu, trong ánh mắt cũng không thấy ngụy trang khắc sâu trong tận xương tủy giống lúc trước, hoàn toàn chân tâm thực lòng.

Lục Quân Hi hơi hơi nhíu mày: "Ngươi cũng biết đi kinh thành đại biểu cho cái gì ?"

Ngọc La Sát đương nhiên biết đi kinh thành ám tàng nguy cơ không biết, cũng đồng thời rất rõ ràng bản thân làm cái gì. Cho dù hội hội cửu tử nhất sinh, hắn cũng không thể trơ mắt nhìn Lục Quân Hi đi một mình.

Làm giáo chủ Tây Phương Ma Giáo, hắn hẳn là lưu lại hoặc là trực tiếp quay về Tây Vực, có tàn nguyên Mông Cổ kiềm chế, Hoàng đế Minh triều căn bản tay chân không thể với tới đó. Hắn thậm chí có thể chớp đúng thời cơ này, nuốt trọn lấy Minh Giáo.

Nhưng hắn là Ngọc La Sát, ngày thường là người tùy ý làm bậy, lại như thế nào bị một giáo phái trói buộc? Hắn sở dĩ thành lập Tây Phương Ma Giáo, bất quá là vì không bị trói buộc tay chân, nhiều nhất là tìm chuyện vui, tìm kích thích, nếu Tây Phương Ma Giáo trở thành ràng buộc của hắn, Ngọc La Sát tuyệt đối không chút do dự đem vứt bỏ thậm chí tự tay phá hủy.

Lúc này Tây Phương Ma Giáo cùng so sánh với Lục Quân Hi, người sau càng thêm trọng yếu.

Lúc này Ngọc La Sát mới phát hiện, nguyên lai chính mình đã hãm sâu đến vậy.

"Tây Môn Lục" là tâm ma của hắn cầu mà không được, hai người ở chung không bao lâu, lúc trước nhất thời hóa thành chấp niệm, nhiều năm như vậy sớm xâm nhập cốt tủy, trở thành thói quen, liền khiến hắn xem không được tiến mặt khác. Mà Lục Quân Hi lại là người hắn yêu trong kiếp này.

Ngay từ đầu, có lẽ hắn bị tính cách cực kỳ giống với bạch phát thanh niên hấp dẫn, thường xuyên có loại ảo giác đối mặt với cùng một người. Thế nhưng ở chung càng lâu, cùng với chú ý thời gian dài, Ngọc La Sát lý giải hắn cũng lại càng rõ hơn.

Ngọc La Sát thậm chí còn có suy nghĩ, nếu bọn họ là cùng một người thì tốt. Nhưng thời điểm năm đó hắn gặp được "Tây Môn Lục", người đó đã là người trưởng thành rồi, mà giáo chủ Minh Giáo Lục Quân Hi niên kỉ không phải bí mật, thời điểm đó Lục Quân Hi vẫn là tiểu hài tử, như thế nào lại là "Tây Môn Lục" được?

Hắn tại thời điểm biết bản thân có lẽ động tình với Lục Quân Hi cũng rối rắm qua, thế nhưng hiện tại, hắn đã rất rõ ràng lựa chọn của hắn.

Ngọc La Sát đối với "Tây Môn Lục" là động tâm, nhưng chỉ động tình đối với Lục Quân Hi.

Cho nên thời điểm hắn vừa nghe Lục Quân Hi đi kinh thành, liền hạ xuống quyết tâm muốn cùng đi.

Ngọc La Sát có một loại cảm giác, nếu lần này cùng Lục Quân Hi tách ra, như vậy bản thân có lẽ sẽ không thấy hắn được nữa. (này gọi là giác quan dã thú gì đây)

Lục Quân Hi nhìn Ngọc La Sát một hồi lâu, mới mở miệng: "Chán sống thì ngươi  đến, đừng tìm phiền toái đến cho ta."

Ngọc La Sát nở nụ cười, yêu nghiệt diễm lệ giống lúc trước, bất đồng là một loại chân thành tha thiết, cố chấp tươi cười: "Vô luận phát sinh cái gì, ta cũng sẽ không rời bỏ ngươi."

Lục Quân Hi hơi nhíu mày, từ chối cho ý kiến. Đồng sinh cộng tử cái gì..... không thể phủ nhận, hắn quả thật trong nháy mắt có chút xúc động.

Nếu Ngọc La Sát muốn đi cùng, kia liền cho hắn cùng đi, dù sao người này cũng không chết được.... Chắc vậy đi?

Bố trí xong, cuối cùng Lục Quân Hi một mình công đạo một vài hạng mục cho Dư Hựu, mới mang Ngọc La Sát một mặt đầy ai oán nhìn mình hướng về phía kinh thành mà đi.

Lục Quân Hi tự nhiên là cưỡi Thiểm Điện của hắn, Ngọc La Sát lại u oán cũng không thể cưỡi chung một ngựa được.

"Quân Hi chỉ lo nói chuyện cùng tên tiểu tử Dư Hựu kia, quên mất ta." thanh âm Ngọc La Sát u u oán oán vang lên: "Hảo thương tâm....."

Lục Quân Hi kỳ dị không có đau dạ dày, hắn mặt than nói: "Câm miệng."

Hắn phát hiện, bản thân đối với Ngọc La Sát biểu tình phong phú càng theo thói quen. Lại cứ tiếp tục như vậy, hắn thực sự muốn tiến hóa thành mặt than đế như lúc ban đầu mới đến đây.

Ngọc La Sát bĩu môi: "Con ngựa này của ta tốc độ không bằng Thiểm Điện, không bằng chúng ta cùng cưỡi thế nào?"

......Ngươi có thể đem thiên lý mã so sánh như cải trắng? Lục Quân Hi mặc kệ hắn, giá Thiểm Điện tăng tốc, hắn cảm giác ngồi trên ngựa gấp rút lên đường trong lúc Ngọc La Sát ăn bụi đất không phải phong cách của bản thân.

Lại ăn một miệng bụi đất: "......"

Chạy tới kinh thành, Lục Quân Hi đem Ngọc La Sát ném tới phân đà Minh Giáo, nghe nói là một cửa hiệu trăm năm lâu đời chuyên làm bánh ngọt, đã trải qua bao triều đại vẫn cao ngất không ngã.

Nó tên là "Hợp Phương Trai", Lục Quân Hi tỏ vẻ, hắn chấm điểm hương vị điểm tâm bên trong là một trăm điểm.

Ngọc La Sát ngược lại là thái độ khác thường, thực thông minh chờ ở trong quán, không có nháo với Lục Quân Hi ra sự tình gì.

Lục Quân Hi chuẩn bị sẵn yêu bài mà Chu Nguyên Chương đã đặc biệt cấp cho hắn, có thể tự do ra vào hoàng cung, khắp thiên hạ cũng không có vài cái. Người này xem ra là vô thượng vinh sủng, thế nhưng đối với Lục Quân Hi mà nói lại là bằng chứng Chu Nguyên Chương muốn mạng hắn.

Sau khi tiến cung, Lục Quân Hi trực tiếp bị mang vào tẩm cung của Hoàng đế. Tiểu thái giám dẫn đường tự giác đi ra ngoài, thuận tiện đóng cửa lại.

Bên trong tẩm cung to như vậy, ngoại trừ hắn ra cũng chỉ có một Chu Nguyên Chương nằm ở trên giường.

Chu Nguyên Chương đây là không được? Lục Quân Hi lập tức đi qua, phóng nhẹ âm thanh nói: "Bệ hạ?"

Chu Nguyên Chương chậm rãi đứng lên, thở dài: "Ngươi rốt cuộc đến đây."

Lục Quân Hi thực tự nhiên dựa vào một chỗ ở trên giường: "Chu đại ca, ngươi...."

"Trẫm muốn lập Chu Lệ thành thái tử." tiếng thở dốc của Chu Nguyên Chương thập phần nặng nhọc, hắn thụ thương không nhẹ: "Ngươi cảm thấy như thế nào?"

Rốt cuộc muốn lập Chu Lệ thành thái tử sao?

Lục Quân Hi nhẹ nhàng thở ra, hướng đi của thế giới này đã có rất nhiều bất đồng cùng với lịch sử mà hắn biết, ngày sau có lẽ sẽ đi lên con đường quốc gia cùng dân tộc cường thịnh.

Chỉ là lúc này Chu Nguyên Chương hỏi hắn loại vấn đề này, vẫn là gọi riêng hắn từ ngoài ngàn dặm kêu đến, hơn nữa miêu tả nhiệm vụ, Lục Quân Hi đã có thể đoán được Chu Nguyên Chương có lẽ sẽ không để hắn sống sót ra khỏi hoàng cung. Hắn phi thường hiểu được, cùng lắm thì hồi doanh địa, thật sự không được..... Lục Quân Hi tỏ vẻ trong túi hắn còn có thề non hẹn biển, xoát đầy độ hảo cảm, hoàn toàn vô áp lực.

Vì thế Lục Quân Hi thực thản nhiên nói: "Chu Lệ thực thích hợp, so với đại hoàng tử thích hợp hơn."

Đối với Lục Quân Hi mà nói người thân thiết mới sẽ gọi thẳng tên, trong một câu liền để lộ ra thân cận xa cách.

"Quân Hi ngược lại là thành thực." Chu Nguyên Chương đột nhiên nở nụ cười: "Không giống bọn họ, một đám đều nói không dám hiểu rõ thánh ý!"

Đó là ca có thể hồi doanh địa sống lại. Nếu ca chỉ có một cái mạng mà nói, phỏng chừng cũng sẽ nói giống bọn họ. Lục Quân Hi sắc mặt đạm mạc như thường: "Ta nói là sự thật."

"A......." Chu Nguyên Chương lại thở dốc trong chốc lát, mới cầm ra một cái bình ngọc từ trong cái hộp bên giường: "Ta sắp không được, nhưng Chu Lệ còn nhỏ, ta không thể lưu lại quyền lợi qua đại nhân, vô luận là triều đình hay võ lâm."

Lục Quân Hi nói: "Ta lý giải"

Chu Nguyên Chương nhìn hắn sau một lúc, mới từ bình ngọc đổ ra một viên dược hoàn hắc sắc, đưa cho Lục Quân Hi: "Nếu trẫm muốn mạng của ngươi thì sao?"

===============================

Tác giả có lời muốn nói: Quỳ ...... Hiện tại mới liên lên mạng qaq

Cuối tuần đi tu một chút orz