Trong lòng Lục Quân Hi có hắn. Điểm này Ngọc La Sát biết.

Tại trong lòng Lục Quân Hi, còn có gì đó trọng yếu hơn Ngọc La Sát hắn. Điểm này, hắn đồng dạng rõ ràng.

Không lâu lúc trước, lúc Lục Quân Hi ngầm đồng ý thân cận với hắn, Ngọc La Sát từng một lần tưởng rằng địa vị của mình trong lòng Lục Quân Hi càng ngày càng trọng yếu, hắn cũng có tự tin sẽ vượt qua bất luận kẻ nào hay vật nào đó, đem người trong lòng chiếm cứ chặt chẽ.

Chỉ là dưới tình huống bình thường, lý tưởng có bao nhiêu tốt đẹp, hiện thực lại bấy nhiêu bi kịch. Vận khí Ngọc La Sát hiển nhiên không tốt đến nỗi chuyện này phát triển theo quy luật, cho nên hắn rốt cuộc phát hiện, sau khi được đền bù mong muốn, khoảng cách thân mật giữa hắn và Lục Quân Hi nháy mắt lại trở nên càng xa hơn so với lúc trước.

----Giống như hắn đi về hướng Lục Quân Hi, vừa tiếp xúc xong, nguyên bản Lục Quân Hi yên lặng bất động tại chỗ lại đột nhiên đi về phía sau hắn, càng đi càng xa.

Trong lòng Ngọc La Sát không thể ức chế xuất hiện cảm xúc bối rối. Tuy rằng lúc trước thời điểm Lục Quân Hi hỏi hắn: "Nếu không thể luôn ở cùng nhau", hắn trả lời là cho dù tách ra cũng "sẽ không hối hận". Nhưng trên thực tế, ai nguyện ý cùng người yêu mình tách ra? Lấy tình hình Ngọc La Sát, như thế nào lại dễ dàng để chuyện này phát sinh? Câu trả lời này bất quá là trấn an người trong lòng mà thôi.

Nhưng vấn đề là Lục Quân Hi đem câu trả lời của hắn coi là thật, đồng thời lại thực nghiêm túc, lại thực kiên định, thực quả quyết cho rằng hai người bọn họ sẽ có một ngày chia tay. Ngọc La Sát lần đầu tiên cảm thấy thật bất đắc dĩ, lực bất tòng tâm, thật sự là không xong!

Ngọc La Sát cẩn thận nhớ lại một chút, xác định bản thân không có làm gì khiến Lục Quân Hi không tín nhiệm, cho nên trạng thái này của người trong lòng, nhất định vẫn che giấu một bí mật có quan hệ với hắn rất lớn. Trong lòng Ngọc La Sát đột nhiên xuất hiện cảm giác nguy cơ, tình thú cái gì có thể tạm thời ném qua một bên, hắn cảm giác bản thân tất yếu sớm khám phá ra bí mật này, bằng không hết thảy đều không kịp..... (Mũi anh thính hơn cẩu đấy)

Hắn nhìn lại lọ thuốc và hộp thuốc mà Lục Quân Hi lưu lại, không khỏi cười khổ. Lần này thực sự chọc giận người trong lòng, dược hoàn còn dễ nói, này là uống bột thuốc mà còn không cho hắn uống nước...... Hắn nên cảm tạ Lục Quân Hi không cho hắn toàn là bột thuốc đi?

Cùng lúc đó, Lục Quân Hi đi đến phòng Tây Môn Xuy Tuyết, thấy hài tử nhà mình không khóc không nháo, tâm tình hắn rốt cuộc tốt lên.

"Lục lão gia" bà vú đứng dậy hành lễ, mặt đầy tươi cười: "Tiểu công tử thực ngoan."

Lục Quân Hi gật đầu: "Ân"

Bên người Tây Môn Xuy Tuyết, Bỉ dực điểu không ngừng bay tới bay lui, mèo Ba Tư Cầu Cầu lười biếng ghé vào bên cạnh đầu hắn, ánh mắt nheo lại, lơ đãng thoáng nhìn gian phòng, thành thật làm một đoàn mao cầu.

Hắn trước khi đi, liền đem Cầu Cầu cùng hoàng điểu lưu lại chỗ Ngọc La Sát, đại khái là khi Ngọc La Sát đi, lại đem chúng đặt tại nơi của Xuy Tuyết.

Đồ của hệ thống, tất chúc tinh phẩm. Vô luận là miêu hay điểu, chúng nó tựa hồ đều hiểu ý tứ của chủ nhân, thông minh đều muốn thành tinh.

Vừa thấy Lục Quân Hi tiến vào, Cầu Cầu giống như uy hiếp thoáng nhìn qua Bỉ dực điểu, sau đó lập tức nhào vào trong lòng Lục Quân Hi cọ cọ: "Meow~"

Bỉ dực điểu bị Cầu Cầu uy hiếp thoáng chậm một chút, sau đó bay vòng quanh Lục Quân Hi, không có đậu lên người hắn.

Trong lòng Lục Quân Hi cảm thấy buồn cười, nâng tay thuận mao cho mèo Ba Tư, chọc Cầu Cầu thoải mái kêu meow meow. Quả nhiên cùng sủng vật là lựa chọn điều tiết tâm tình tốt nhất.

Đem miêu đặt lên vai, cùng hai điểu, Lục Quân Hi đi đến bên người Tây Môn Xuy Tuyết, cúi người đem anh nhi ôm vào trong lòng, tiến hành giao tiếp mỗi ngày giữa cha con.

Đại khái nguyên nhân do là phần thưởng hệ thống, Tây Môn Xuy Tuyết thực thông minh, thậm chí hiện tại đang trong giai đoạn anh nhin vẫn có thể hiểu được Lục Quân Hi nói gì, tóm lại là một anh nhi thập phần đặc biệt.

Phòng mình đã bị Ngọc La Sát chiếm dụng, Lục Quân Hi nghĩ nghĩ, dứt khoát chơi cùng Tây Môn Xuy Tuyết lâu chút, sau đó liền xoay người rời đi, thừa dịp đêm tối ra khỏi Hợp Phương Trai, đi đến cứ điểm của Minh giáo ngoài kinh thành.

Bị Ngọc La Sát tâm phiền ý loạn, cũng không ngủ ngon giấc được, vì thế hắn quyết định tra một chút nơi bán ám khí Đường Môn.

Đường Môn thế giới này, cũng không phải Đường Gia Bảo trong trò chơi Kiếm Tam. Đường Môn nơi này, vô luận lực sát thương của võ công hay sức mạnh tổng thể, đều kém xa Đường Gia Bảo. Đường Môn thiện dùng độc cùng ám khí, từ triều Nguyên bắt đầu có danh vọng tại Thục Trung, thẳng đến đêm trước thành lập Minh triều, Đường Môn tổ chức khởi tư quân càng thêm củng cố địa vị của bọn họ. Mà sau khi Chu Nguyên Chương xưng đế, Minh triều trước sau vài lần làm suy yếu thế lực võ lâm khắp nơi, Đường Môn cũng không ngoại lệ.

Lần này Hồ Duy Dung có thể mua được ám khí, Lục Quân Hi cũng không xác định được Đường Môn có hay không tham dự trong đó, cho nên tất yếu hắn phải đi thăm dò rõ ràng.

Nếu Đường Môn cùng việc này không có liên quan, Lục Quân Hi cũng vui vẻ mượn cơ hội lần này thành lập quan hệ hữu hảo, ám khí độc dược có thể dùng phòng thân thiết yếu. Nếu có liên quan..... Chắc chắn Chu Nguyên Chương sẽ càng hy vọng lập tức diệt trừ hết, vạn nhất chạy thoát một hai, chỉ sợ kinh thành liền thời khắc giới nghiêm.

Lục Quân Hi bận rộn cả một đêm, đệ tử Minh Giáo ngoài kinh thành cũng không nghỉ ngơi tốt, bị hắn ép đi Ba Thục suốt đêm.

Về phần đệ tử Minh Giáo trong hoàng cung, bọn họ sớm đi điều tra triệt để vây cánh của Hồ Duy Dung, đang hồi báo lại với Chu Nguyên Chương.

Sáng sớm hôm sau, Lục Quân Hi lần đầu mặc triều phục Chu Nguyên Chương đưa cho, lâm triều.

Lần lâm triều này không giống dĩ vãng, trực tiếp bày ra tư thế Hoàng đế ngự thẩm, làm một bồi thẩm đoàn, Lục Quân Hi thái độ đoan chính, xem hí cả một buổi sáng.

Hồ Duy Dung hữu thừa tướng tiền nhiệm bức cung tạo phản, cầm tù vương gia, kết bè kết phái, ăn hối lộ trái pháp luật điều 21, tội danh bị phán trảm lập tức, cả nhà lưu đày, cửu tộc ba đời không được tham gia triều chính, này là Thái Thượng Hoàng niện tình công lao ngày xưa, không thì chỉ cần một loạt tội trạng này chính là lăng trì cũng là phạt tru di cửu tộc. Vây cánh của Hồ Duy Dung đồng dạng phản bội lập tức hành quyết xử trảm, cả nhà lưu đày, họa cùng tam tộc.

Chu Nguyên Chương thừa cơ hội này, lập tức đem đảng phái Hồ Duy Dung căn bản quét sạch, trong triều không đến một nửa quan viên, cũng được Chu Nguyên Chương chuẩn bị tuyển người nhanh chóng thế thân vào.

Lúc này triều đình như thay máu bản ứng càng làm rung chuyển hơn nhưng dưới động tác nhanh chóng của Chu Nguyên Chương, đại bộ phận người phía dưới đều không kịp phản ứng, sự tình diễn ra liền trần ai lạc định. Về phần sau này có bị cắn ngược lại hay không, đó là chuyện của Chu Lệ. Tác dụng của tiểu hoàng đế Chu Lệ chưa trưởng thành cũng có tác dụng không thể bỏ qua, điều này làm cho Chu Nguyên Chương càng thêm yên tâm. Sau này có Lục Quân Hi tướng hộ, Chu Lệ lại không chịu thua kém, giang sơn Minh triều vài thập niên vô ưu hĩ.

Giữa trưa trở lại Hợp Phương Trai, Lục Quân Hi không nhìn thấy Ngọc La Sát phía sau hậu viện, trong lòng có chút dự cảm bất hảo, chẳng lẽ thương thế tên kia có biến? Hay là hắn thật sự không uống nước bị bột phấn sặc chết? Vừa nghĩ đến khả năng này, khóe miệng Lục Quân Hi không nhịn được run rẩy một chút, chết kiểu này thật sự rất lãng nhách.

Hắn không trì hoãn, trực tiếp bước nhanh về hướng phòng mình mà đi.

Tiến vào trong phòng, Lục Quân Hi thấy Ngọc La Sát nằm ở trên giường, sắc mặt đỏ bừng, hắn vốn phi thường tuấn mỹ nay tăng thêm vài tia mị hoặc câu nhân, ánh mắt ướt át nhìn chằm chằm Lục Quân Hi: "Quân Hi....."

Cái gọi là xuân sắc liêu nhân, bất quá cũng là như thế.

Lục Quân Hi chỉ cảm thấy yết hầu hơi khô.

......Không lẽ ca đây có xu thế phát triển thành cơ lão một đi không trở lại hay sao?! Đầu óc Lục Quân Hi nháy mắt thanh tỉnh, hắn căn cứ theo thái độ nghiêm cẩn học thuật, nhìn về thanh máu của Ngọc La Sát ---

Huyết dịch phí đằng*: Bởi vì người sử dụng không phải là người chơi, tại thời gian nhất định dùng quá nhiều dược phẩm bổ sung huyết lượng, khiến thân thể dư lượng máu trong thời gian ngắn, dẫn đến hiện trạng không rõ.

Thời gian liên tục: Bốn tiếng.

......Nguyên lai là bổ quá.

Trong lòng Lục Quân Hi có chút xíu áy náy, đi vài bước đến bên giường, lại cẩn thận quan sát trạng thái Ngọc La Sát, xác định không có cái gì trở ngại liền yên tâm.

"Hai canh giờ sau liền vô sự."

Lục Quân Hi nói xong liền muốn rời đi, lại bị Ngọc La Sát lập tức kéo lên giường. Hắn không chuẩn bị cái gì, liền cứ như vậy bị đối phương đè dưới thân.

"Loại dược này hiệu quả rất tốt, Quân Hi có tâm." Ngọc La Sát cười nhẹ lên tiếng: "Ta sẽ không khiến Quân Hi thất vọng........"

.......Ngươi lời này nói thế nào như là ca uy ngươi thuốc tráng dương?! Lục Quân Hi vừa mở miệng muốn nói liền bị Ngọc La Sát hôn xuống, đầu lưỡi cũng nhân cơ hội chui vào.

Nhìn ánh mắt Ngọc La Sát bên trên như có chút đỏ, trong lòng Lục Quân Hi mềm nhũn, liền phá bình phá suất theo hắn đi. Dù sao cũng không phải lần đầu tiên, hơn nữa...... Lần trước tựa hồ rất thoải mái. ╮[▔▽▔]╭

Thời điểm chạng vạng, Lục Quân Hi một tay đem còn muốn tiếp tục Ngọc La Sát đẩy sang một bên, hừ lạnh nói: "Ngươi giả vờ rất giống." Ca thiếu chút nữa bị ngươi lừa, mụ đản, thuốc ca đưa ngươi không chứa thành phần tráng dương! Nó lại như thế nào tạo thành hiện tượng kia được, cũng không phải hiệu quả thôi tình!

Ngọc La Sát cũng không phủ nhận, hắn tươi cười đầy mặt nói: "Ta chỉ là muốn Quân Hi, kìm lòng không đậu mà thôi."

Lục Quân Hi lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, sau đó tiếp tục thần thanh khí sảng xuống giường chuẩn bị đi ăn cơm chiều.

Ngọc La Sát hơi nhướn mày, hắn nghiêng người, lại đem Lục Quân Hi đặt dưới thân: "Quân Hi là ghét bỏ ta không uy no ngưi sao?"

......Uy no em gái ngươi! Lục Quân Hi sắc mặt khó chịu, trực tiếp nhấn nút thay đổi trang phục.

"......" Nhìn y phục đột nhiên mặc vào muốn lột cũng lột không ra của người trong lòng, Ngọc La Sát biểu tình vi diệu.

Lục Quân Hi trực tiếp đẩy Ngọc La Sát ra, bước xuống giường.

........Như thế nào lại có cảm giác X xong khách quỵt không trả tiền? Này nhất định là ảo giác!

Bất quá.....Như thế nào lại lăn giường? Chẳng lẽ tiết tháo của ca đã bị Ngọc La Sát ăn không còn một mảnh sao?!

Sau những gì xảy ra trong hai ngày nay, Lục Quân Hi tâm sinh cảnh giác, hắn cảm giác Ngọc La Sát đối với hắn sinh ra ảnh hưởng tựa hồ có chút lớn. Hắn thậm chí trong nháy mắt nghĩ đến, buông tay cơ hội về nhà, vĩnh viễn lưu lại thế giới này. Chỉ là ý nghĩ này vừa hiện ra giây tiếp theo liền bị Lục Quân Hi phủ quyết.

Trước không nói hắn có hay không buông tay trở về, chỉ nói hắn nhiều năm như vậy dung nhan không biến đổi, chết còn có thể trùng sinh, hắn liền không thể ở thế giới này lâu hơn. Vừa nghĩ đến những người bên cạnh mình đều biến thành lão nhân tóc trắng xóa, chỉ có mình dung nhan như cũ, dù không bị xem là yêu quái, cũng đồng dạng là ngoại tộc.

Bất lão bất tử, có đôi khi cũng là một loại nguyền rủa.

Hắn cùng thế giới này, thủy chung không thể bỏ qua ngăn cách.

Về phần trở lại hiện tại biến thành bộ dáng gì..... Lục Quân Hi nghĩ tới, nếu hắn trở lại trong thân thể chính mình, đó là không thể tốt hơn. Vạn nhất là sử dụng thân thể này, hắn liền đem dịch dung trên mặt loại bỏ, 11 hào mặt tuy rằng so với mặt thật đẹp hơn rất nhiều, cũng sẽ không giống dị đồng khiến người chú ý. Mặt khác, Lục Quân Hi hơi nhíu mày, nửa đêm trèo vào phòng ngủ vị quan nhị đại bóp cổ đối phương nói ra thân phận.

Tóm lại, sự tình nơi này không thể kéo dài thêm. Lục Quân Hi hạ quyết tâm, dùng tốc độ nhanh nhất tối hôm qua để làm chuyện đó, còn lại để Ngọc La Sát gánh trách nhiệm. Tuy rằng làm như vậy thật không phúc hậu, thế nhưng hắn cảm giác để Ngọc La Sát bận rộn cũng là một biện pháp tốt, tóm lại vẫn tốt hơn không có việc để làm.

Tất cả đều vì có thể về nhà, Ngọc La Sát cái gì..... Đó là ai a →_→

Hơn nửa tháng kế tiếp, Lục Quân Hi vẫn ở trong kinh thành. Công việc của hắn không tính là quan trọng, thậm chí có thời gian rảnh, thẳng đến khi Chu Nguyên Chương băng hà.

Số ngày Chu Nguyên Chương có thể kiên trì so trong dự đoán của hắn lâu hơn vài ngày, cũng cho Lục Quân Hi và Chu Lệ có nhiều thời gian chuẩn bị hơn. Sau cái chết của Chu Nguyên Chương, Chu Lệ cũng coi như còn tốt, chung quy không có nhân vật nguyên lão quyền khuynh triều dã, mà Lục Quân Hi quyền lợi nhiều nhất lại đứng về phía hắn.

Sự tình cần xử lý khi Thái Thượng Hoàng băng hà cũng không ít, đợi đến khi Lục Quân Hi chân chính thu phục hết sự tình trên tay, hắn nhi tử Tây Môn Xuy Tuyết đã cai sữa.

--- Lúc này mới mấy tháng? Cai sữa cũng quá nhanh đi?!

Các vấn đề còn sót lại trong sự kiện của Hồ Duy Dung đã được điều tra rõ. Bên trong Đường Môn xuất hiện phản đồ bị Hồ Duy Dung thu mua, Lục Quân Hi dùng tốc độ nhanh nhất xử lý hoàn tất.

Chu Lệ không phải thị sát nhân, chỉ cần không nguy hại đến giang sơn xã tắc, hắn sẽ không đuổi tận giết tuyệt. Đối với điều này, Lục Quân Hi tỏ vẻ, đem đứa nhỏ này nuôi từ nhỏ đến lớn [.....] bản thân thật sự cảm thấy rất thành tựu.

Tuy rằng đã chuẩn bị rất nhiều, Chu Lệ thủy chung vẫn còn quá trẻ tuổi, đợi đến hắn có thể nắm quyền hoàn toàn trong tay, đã là ba năm sau. Này đối với một thiếu niên hơn mười tuổi mà nói là thập phần không dễ. Trong lịch sử có rất ít hoàng đế có thể nắm quyền hoàn toàn trong tay, có thể ở thời kì thiếu niên có thành tựu như vậy, càng là phượng mao lân giác. Cho dù là trong thế giới này, tốc độ cũng rất nhanh.

Lục Quân Hi không khỏi sinh ra cảm giác tự hào, này chính là đồ đệ hắn dạy dỗ, xem ra hắn rất có thiên phú làm lão sư, về sau về nhà có thể suy xét đi thi lấy bằng giáo sư.

Vừa nghĩ đến về nhà, tâm tình Lục Quân Hi trầm xuống. Người không phải cây cỏ, nhiều năm ở chung tất sẽ sinh ra cảm tình, cứ việc lý trí Lục Quân Hi vẫn nhắc nhở chính mình, nhưng vẫn.....

Nhìn đến bốn tuổi nhi tử ngốc Tiểu Tuyết ôm Vô Danh kiếm đến nay, trong lòng Lục Quân Hi thở dài.

Tây Môn Xuy Tuyết lớn lên rất nhanh, này không chỉ là trên thân thể mà còn trên trí lực.

Tại thời điểm hài tử khác tại xx chơi đùa, hắn cũng đã bắt đầu ôm kiếm đọc sách --- Từ sau khi hắn có thể ôm thanh kiếm kia, liền kiếm không rời thân, thậm chí ngay cả câu đầu tiên hắn nói ra đều không phải "phụ thân" hay "cha", mà là "kiếm".

"......" Lục Quân Hi trừng mắt liếc Ngọc La sát, đều là người này tại thời điểm trêu đùa Tiểu Xuy Tuyết, nhìn thấy ánh mắt hài tử dính trên thân kiếm liền tự chủ trương dạy hắn nói chuyện!

"Phụ thân, cha, một trong các ngươi ai là nương của ta?" Tây Môn Xuy Tuyết ánh mắt thập phần khả ái thuần khiết: "Trong sách nói, cha mẹ cùng một chỗ mới có thẻ sinh ra bảo bảo."

Lục Quân Hi: "........"

Mụ đản, Ngọc La Sát ngươi cho Tiểu Tuyết xem loại sách gì hả?! (Đậu xanh, hóa ra Ngọc giáo chủ là thủ phạm)

Trừng mắt nhìn Ngọc La Sát, Lục Quân Hi khuôn mặt nghiêm túc bắt đầu nói dối: "Tiểu hài tử đều là nhặt ra từ trong đống rác, thời điểm nhặt được ngươi, vừa vặn là ta cùng phụ thân ngươi."

Tây Môn Xuy Tuyết.....Tin, thẳng đến nhiều năm sau Lục Tiểu Phụng lơ đãng hỏi đến cha mẹ hắn, hắn còn thực kiên định trả lời: "Ta là được nhặt từ trong đống rác đem về."

"........" Lục Tiểu Phụng lúc ấy chấn kinh.

Tây Môn Xuy Tuyết rốt cuộc phát hiện vấn đề, từ đó ngậm miệng không nói đến việc này nữa, cũng nghiêm túc học y thuật, cuối cùng thành nhất đại hạnh lâm thánh thủ, không còn bị lừa gạt nữa.

--- Cho nên nói Tây Môn Xuy Tuyết chủ yếu nghiên cứu phụ khoa sao?!

Mà Lục Tiểu Phụng tỏ vẻ chuyện này bản thân đã sớm quên.

--- Cho nên Tây Môn ngươi đừng dùng ta để luyện tập kiếm thuật cùng y thuật được không!

12

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3S.Com

Trước Sau