Kết cấu phòng ngủ C đại là bốn người một gian, có toilet có sân phơi, đãi ngộ không tệ. Hai người một bên, phía dưới là bàn học cùng tủ quần áo, mặt trên là giường, trung gian là cây thang hai người xài chung.

Dĩ Mạch dưới sự thúc giục của Hồ Ly Quân tự nhiên không quên đặt đồng hồ báo thức, vì thế 5 giờ ngày hôm sau, đồng hồ báo thức ở trên bàn của Dĩ Mạch kêu vui mừng.

Nguyên Viên một bên vừa uống cà phê vừa xem báo tiếng Anh, vô cùng miệt thị liếc mắt nhìn nàng một cái. Đường Tiểu Âm đem chăn chùm kín đầu cuộn mình thành hình con nhộng. Lí Thiến nghiến răng nghiến lợi tru lên: “An Dĩ Mạch, tắt ngay đồng hồ báo thức cho lão nương!”

Dĩ Mạch mơ mơ màng màng ngồi dậy, nghiêng nghiêng ngả ngả lảo đảo đi xuống cây thang tắt đồng hồ báo thức, ngồi ngốc trên ghế mất 2 phút, bỗng nhiên trước mắt hiện lên hình ảnh một con Hồ Ly gian xảo, đột nhiên thanh tỉnh lại. Nàng khoa chân múa tay mở máy tính, đăng nhập vào trò chơi.

Quả nhiên, một đám cầm thú đang ở trong Ma thành thương lượng đi đến bản đồ nào luyện cấp.

Hồ Ly từ từ hướng nàng tiếp đón: “Tiểu Sắc Vi, đến, sư phụ cho muội thứ.”

Nói xong liền kéo nàng vào tổ đội, còn đưa cho nàng một cái nhẫn thuộc tính không tệ.

[Đội ngũ] Cửu Vĩ Hồ Công Tử: Thanh Quân có từng đưa muội nhẫn không?

[Đội ngũ] Mạch Thượng Sắc Vi: Không có.

[Đội ngũ] Cửu Vĩ Hồ Công Tử: Aha, bỗng nhiên tâm tình thực thư sướng……

[Đội ngũ] Mạch Thượng Sắc Vi:……

[Đội ngũ] Bạch Cốt: Ngu ngốc.

[Đội ngũ] Phật Di Lặc: Giống như trên.

[Đội ngũ] Ăn No Vẫn Cố Đếm Tiền: Miệt thị hắn.

[Đội ngũ] Ăn No Vẫn Cố Mua Nước Tương: Bảo trì đội hình.

[Đội ngũ] Cửu Vĩ Hồ Công Tử: Đồ đệ, bọn họ khi dễ ta……

[Đội ngũ] Mạch Thượng Sắc Vi: Ngô, sư phó, cắn bọn họ……

Ước chừng bởi vì sắp hợp khu, rất nhiều sát thủ đêm khuya cũng buông tha cho đấu tranh nội bộ, cho nên người treo máy bị giết cũng càng ngày càng ít. Thời điểm lúc 5 giờ sáng rất nhiều địa phương đánh quái đã muốn người ta chiếm.

Hồ Ly một hàng mang theo Mạch Thượng Sắc Vi tìm một vị trí thích hợp đánh quái trên đảo Im Lặng – nơi quái vật cấp 160 sinh sống. Sau đó dừng lại bên cạnh một vách núi cao ngất. Hồ Ly lủi lên vách núi, đem Dĩ Mạch đặt ở trên một khối đá.

[Đội ngũ] Cửu Vĩ Hồ Công Tử: Không được để rơi xuống a, nếu không sẽ bị quái quần chết……

[Đội ngũ] Mạch Thượng Sắc Vi: Mọi người định đánh quái ở nơi này? Nhưng ở đây đã có người treo máy……

[Đội ngũ] Ăn No Vẫn Cố Đếm Tiền: Chỗ nào?

Dĩ Mạch vừa muốn đánh chữ, lại nghe thấy hai tiếng kêu thảm thiết, hai người vừa rồi treo máy ở chỗ đó đã không còn, chỉ thấy Bạch Cốt cùng Nước Tương hồng danh đứng trên thi thể bắt đầu giết quái.

[Đội ngũ] Bạch Cốt: Không có người.

[Đội ngũ] Ăn No Vẫn Cố Mua Nước Tương: Ân, nàng hoa mắt.

[Đội ngũ] Mạch Thượng Sắc Vi:……!

Dĩ Mạch hoàn toàn hết chỗ nói. Này quả nhiên là bang cầm thú nha……

Cấp bậc của nàng bất quá chỉ là con số lẻ của bọn họ, hơn nữa mấy người ăn ý cùng nhau giết quái làm cho tốc độ tăng nhanh, chỉ chốc lát trên đầu đã xuất hiện kim quang — thăng cấp.

Hồ Ly nhắc nhở nàng thuận tiện triệu hồi tiểu hắc để cho nó cùng tăng kinh nghiệm, vì thế xuất hiện trên vách đá, một người một thú vui vẻ ngồi chơi, nhìn đám cầm thú giết hại mấy con quái vật mang hình thù kỳ dị.

Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, chỉ chốc lát sau quần chúng liền không an phận đứng lên.

[Đội ngũ] Ăn No Vẫn Cố Mua Nước Tương: Sắc Vi muội muốn làm thằn lằn?

[Đội ngũ] Phật Di Lặc: A di đà phật, thí chủ đang khiêu vũ sao?

Mấy người nhìn nàng ở vách đá nhảy lên nhảy xuống, nhịn không được trêu chọc.

[Đội ngũ] Mạch Thượng Sắc Vi:…… Bất Ngữ Hoa. Tài liệu chế độc dược cấp 8 nha.

Nguyên lai những đóa hoa nhỏ màu vàng mọc lung tung trên vách núi chính là hạt vĩ dùng để chế tác dược liệu cùng độc dược cấp 8. Tốt xấu cũng có việc để làm, không cần đi theo ăn bám, trong lòng Dĩ Mạch cân bằng một chút, vì thế một bên hái thuốc một bên chế độc.

[Đội ngũ] Cửu Vĩ Hồ Công Tử: Tiểu Sắc Vi, chúng ta treo máy, muội cũng nghỉ đi.

[Đội ngũ] Mạch Thượng Sắc Vi: Không có người đến cướp chỗ sao?

Tựa như vừa rồi bị các ngươi cướp vậy……

[Đội ngũ] Bạch Cốt: Hắc, vậy càng khoái.

[Đội ngũ] Phật Di Lặc: Chúng ta cùng nhau treo máy xác suất bị giết ước chừng rất thấp…… Nhất là ở thời điểm có loại cầm thú Bạch Cốt này.

Nói như vậy chính là căn bản không có người dám đụng tới…… Người bình thường cũng không muốn kết oán với cầm thú đi.

[Đội ngũ] Cửu Vĩ Hồ Công Tử: Cho nên, làm việc của muội đi thôi.

Dĩ Mạch hoan hô một tiếng, nhảy lên giường ngủ bù.

Sáng sớm có tiết. Đường Tiểu Âm nhắn tin trở về, nói lão sư điểm danh. Dĩ Mạch nhanh chóng từ trên giường đứng lên chụp lấy quần áo, tiếp theo lại thu được tin tức của nàng:“Ta giúp ngươi điểm danh, ngươi phải báo đáp ta!”

Nàng thở dài một hơi, đơn giản rời giường đi xuống lầu mua một chút đồ ăn. Di động rung lên bần bật, nàng nhìn thấy một dãy số quen thuộc.

Số điện thoại bị nàng xóa khỏi bộ nhớ đã lâu nay lại xuất hiện.

Đại biểu cho một người.

Tống Úc Bạch.

Trên màn hình di động hiện ra một hàng chữ.

“Dĩ Mạch, em có khỏe không?”

Nàng im lặng xóa bỏ. Chỉ chốc lát sau, di động lại rung.

“Dĩ Mạch, bên chỗ anh đang mưa.”

Lại xóa. Tin nhắn liên tiếp gửi đến.

“Dĩ Mạch, anh đi công tác ở X thành, thấy búp bê vận may, vì thế nhớ tới em đã từng làm cho anh một cái.”

“Dĩ Mạch, từ đại lâu hướng ra ngoài có thể thấy toàn cảnh X thành, giống như hình ảnh trên bưu thiếp mà em gửi cho anh vậy.”

“Dĩ Mạch, anh rất nhớ em.”

……

Nàng nắm chặt tay, đứng trước cửa siêu thị nhỏ chật chội huyên náo, đôi mắt cụp xuống.

Nếu ngươi từng yêu. Từng xem hắn là người yêu của ngươi, những gì hắn ghét ngơi cũng ghét, mong muốn của hắn cũng chính là ước vọng của ngươi. Như vậy, thời điểm chia lìa, ngươi sẽ phát hiện, ngươi đã không còn là ngươi.

Lời ngon tiếng ngọt là lợi khí dễ đả thương người nhất, những gì đã mất đi thủy chung không thể tìm trở.

Hắn nói, thật xin lỗi, anh không hề yêu em.

Hắn nói, chúng ta chia tay đi. Em làm cho anh có cảm giác vô cùng áy náy.

Hắn nói, đi vào xã hội, anh mới phát hiện bên cạnh cần có một người trợ lực, chứ không phải một tiểu cô nương chỉ có thể nắm tay.

Hắn nói, chúng ta, không bao giờ gặp mặt nữa.

Hắn nói, anh rất nhớ em.

……

Lúc ấy khó khăn lắm mới dần dần biến yêu thành hận, giờ lại thu được tin tức của hắn, trong lòng chỉ còn lại một nỗi trống vắng không nói nên lời.

Chỉ biết tự nói với mình, cơn sóng mãnh liệt này chưa bao giờ yên ả, chúng nó vẫn được chôn sâu dưới đáy lòng.

“An Dĩ Mạch.”

Phía sau có người vỗ nhẹ vai nàng.

Nàng quay đầu, đúng là Trịnh Phong.

“Như thế nào ngẩn người đứng giữa đường?” Hắn hỏi.

Nàng cười nhẹ cho có, vừa muốn dời bước, chợt nghe nam sinh nói: “Tháng sau giáo bộ tuyên truyền trong trường muốn mời một ca sĩ lớn đến đây hát, hai ngày này hội nghiên cứu muốn tìm người xin một chút tài trợ, ngươi chừng nào thì rảnh?”

Dĩ Mạch nghe thế mới nhớ mình chính là cán sự của giáo bộ tuyên truyền, mà Trịnh Phong đúng là người lãnh đạo trực tiếp — trưởng phòng đại nhân, vì thế thái độ phối hợp nói: “Buổi chiều ngày mai.”

“Được,” Sôcôla nam mỉm cười,“Như vậy, buổi chiều ngày mai một lần nữa họp thảo luận các chi tiết khác.”

Họp mà cũng phải chờ ta rảnh sao? Phó trưởng phòng bọn họ đâu? Nàng còn không kịp hỏi, Sôcôla nam đã muốn đi xa.

Nàng mang cơm trưa mua được trở lại phòng ngủ, thấy Mạch Thượng Sắc Vi quả nhiên vẫn an toàn đứng tại chỗ. Bất đồng là, đã lên cấp 85.

Hồ Ly sư phụ bọn họ còn đang anh dũng giết quái, Dĩ Mạch đoán trước, dựa theo tốc độ này, trong vòng 3 ngày là có thể lên đến cấp 100, lập tức kích động không gì sánh kịp. Ăn không kinh nghiệm quả nhiên là chuyện vui vẻ nhất trên thế giới này nha.

Biểu tượng phong thư trên màn hình trò chơi nhấp nháy không ngừng.

[Hệ thống] Lặng Yên Đi Vào Giấc Mộng xin thêm bạn làm hảo hữu, bạn có đồng ý hay không?

Dĩ Mạch nhớ tới động vật ngoài hành tinh ngày hôm qua, nhấn “đồng ý”.

Lặng Yên Đi Vào Giấc Mộng: “Ngươi ở đâu?”

Mạch Thượng Sắc Vi: “Đảo Im Lặng.”

Đối phương liền không có động tĩnh.

Chỉ chốc lát sau, nàng xem gặp một bóng người cưỡi tứ bất tượng nghênh ngang chạy xuyên qua đám quái vật, nhảy lên vách núi, đứng ở bên người mình.

Mạch Thượng Sắc Vi: “…… Trừ tà hương?”

Lặng Yên Đi Vào Giấc Mộng: “Ân.”

Dĩ Mạch Thành Cát Tư Hãn, người này thật đúng là vung tiền như rác.

30rmb một cây Trừ tà hương, người sử dụng trong vòng 10 phút duy trì trạng thái không bị quái vật tập kích. Ba huynh đệ Ăn No cũng không tiêu tiền đi mua……

Mạch Thượng Sắc Vi: “Tổ đội của ta đã đầy……”

Lặng Yên Đi Vào Giấc Mộng: “Ta không phải đến hưởng kinh nghiệm.”

Mạch Thượng Sắc Vi: “…… Như vậy, đại ca ngài tới là?”

Lặng Yên Đi Vào Giấc Mộng: “Tìm ngươi nói chuyện phiếm.”

Mạch Thượng Sắc Vi “-_______- Đại ca, nói chuyện phiếm không cần mặt đối mặt.”

Thật ra nàng muốn nói, kỳ thực ngài không cần tiêu phí Trừ tà hương a.

Lặng Yên Đi Vào Giấc Mộng: “Chuyện ngày hôm qua, ta nên cám ơn ngươi.”

Mạch Thượng Sắc Vi:“Ách, chuyện kia sau đó giải quyết trong hòa bình.”

Dĩ Mạch nhíu mày nghĩ nghĩ, kia hẳn là hòa bình giải quyết đi. Ít nhất chính mình không có chết.

Nàng hoàn toàn không có phát hiện bản thân cũng dần dần bị đám cầm thú kia đồng hóa……

Lặng Yên Đi Vào Giấc Mộng: “Ta nợ ngươi một phần tạ lễ. Chờ thời điểm thích hợp, ta sẽ trả lại ngươi.”

Mạch Thượng Sắc Vi: “…… Không cần không cần, giải quyết chuyện đó không phải ta.”

Lặng Yên Đi Vào Giấc Mộng: “ngoài ra, ta nghĩ tìm ngươi cùng nhau làm một nhiệm vụ. Thù lao tính sau.”

Mạch Thượng Sắc Vi: “Nhiệm vụ gì?”

Lặng Yên Đi Vào Giấc Mộng: “Ngàn năm chờ đợi.”

Mạch Thượng Sắc Vi: “…… Nhiệm vụ này có thể làm nhiều lần sao?”

Lặng Yên Đi Vào Giấc Mộng: “Không thể. Một tài khoản chỉ có một lần cơ hội.”

Mạch Thượng Sắc Vi: “Ách, vậy sợ là không được. Ta đáp ứng người khác trước rồi.”

Lặng Yên Đi Vào Giấc Mộng: “Thanh Quân?”

Mạch Thượng Sắc Vi: “…… Ân.”

Đối phương Thẩm mặc một hồi.

Lặng Yên Đi Vào Giấc Mộng: “Như vậy, trước khi thời hạn làm nhiệm vụ chấm dứt, nếu ngươi thay đổi chủ ý, ta có thể làm nhân tuyển thứ hai của ngươi.”

Nói xong sử dụng hồi thành phù biến mất trước mắt Dĩ Mạch.

Này rốt cuộc…… có chỗ nào không đúng? Nàng nghiêng nghiêng đầu.