Miên man suy nghĩ xong, cô ngước mắt nhìn Trịnh Minh Hạo trước mặt, cô đương nhiên sẽ không nói cho anh ta biết… Cô thực sự không có em gái, nếu có, cô nhất định sẽ giới thiệu với anh, nước phù sa không thể chảy ra ruộng ngoài!



“Anh tìm em có chuyện gì?” Cô phá vỡ yên lặng.

“Kết quả bảo vệ của bọn em đã được báo lên trường…” Giọng nói của Trịnh Minh Hạo trong tiếng nhạc buồn bã nghe càng sầu não hơn. “Thực xin lỗi, anh không giúp gì được em.”

“Không sao! Chậm lấy bằng tốt nghiệp một năm thôi mà, không có gì quan trọng…”

Ánh mắt anh ta nhấp nháy một chút, không nhìn ra là cảm thông hay tán thưởng.

“Em cảm thấy số mệnh công bằng với em sao?”

Hiếm khi Trịnh Minh Hạo hỏi một vấn đề có chiều sâu như vậy, cô quyết định trả lời thật tình.

“Không công bằng thì sao? Em thân thể khỏe mạnh, mặt mũi dễ nhìn, ăn mặc không lo, trong sổ tiết kiệm vẫn còn số dư, em mỗi ngày lên giường là ngủ rồi tự nhiên tỉnh, chat chit cho tới khi tay muốn rút gân… Tuy rằng không tốt nghiệp thuận lợi, em miễn cưỡng cũng được coi như một sinh viên… Anh từng gặp ai mệnh tốt hơn em sao?

Anh ta nhìn cô thật lâu rồi mới nói: “Chưa gặp qua…”

Người đang sống, ai không khổ, ai không khó? Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, đau khổ cũng phải chấp nhận, muốn cho bản thân vui vẻ, nhất định từng giờ từng phút phải nhớ rõ chính mình có được những gì!

Trịnh Minh Hạo xoa xoa ly rượu không trên bàn trong chốc lát, lại mở miệng nói: “Đào Tử nhờ anh nói với em, chuyện hôm nay là nó sai, từ nay về sau nó sẽ không đến muộn, cũng sẽ không nói năng lung tung nữa!”

Làm một người đàn ông mà ngay cả loại chuyện này cũng phải nhờ bạn bè nói giùm, cô càng thêm thất vọng với Uông Đào!

“Lời này mà cũng muốn anh chuyển giùm?!” Trong lòng cô cảm thấy khó chịu, trước mặt Trịnh Minh Hạo cũng chẳng buồn che giấu, tức giận hỏi: “Rốt cuộc anh ta là bạn trai em hay anh là bạn trai em vậy?”

Tay Trịnh Minh Hạo đang nghịch ly nước khựng lại một nhịp, lúc ngước mắt lên, cười nhe nguyên hàm răng ngay ngắn trắng bóc: “Không lẽ ai là bạn trai mình em cũng không phân biệt được à?”

“Em tất nhiên là biết rõ, em chỉ sợ anh không phân biệt rõ ràng lắm!”

“Vậy sao?” Anh ta nghiêng người về trước, hai tay đặt trên bàn, ý cười càng đậm: “Chuyện trọng yếu như vậy, chúng ta cần phải thảo luận lại một chút, đừng nói giữa chúng ta có gì hiểu lầm đấy nhé?”

“Hiểu lầm á?”

“Không phải em thích anh đấy chứ?”

“…”

Lại nữa! Một ngày không xài xể anh ta, trong lòng anh ta liền không chịu nổi.

Vì tránh cho lòng tự tin của anh ta bành trướng quá độ, cô căn cứ theo nguyên tắc “mỗi ngày làm một việc tốt”, vô cùng chân thành khuyên nhủ anh ta: “Phiền anh về soi gương cho kỹ, anh xem xem anh từ đầu tới chân có chỗ nào khiến chị em phụ nữ thích được không?”

Anh ta hít sâu: “Đổi đề tài đi!”

Cô cười nhìn anh ta, vẻ mặt anh ta thật đáng yêu, môi mỏng khẽ mím, âm thầm cắn răng, trên mặt lại biểu hiện một vẻ không đồng tình, “khoan hồng độ lượng” không thèm so đo với cô.

Cô không nói với anh ta: Anh từ đầu đến chân đều đủ sức hấp dẫn chinh phục chị em. Đàn ông như anh ta, có thể làm cho phụ nữ cảm nhận được tình cảm mãnh liệt như lửa… Đáng tiếc là, lửa cháy càng mạnh càng dễ tắt, anh ta làm người yêu được một trăm điểm, nhưng làm chồng được không điểm!

“Nè!” Trịnh Minh Hạo lắc lắc ngón tay trước mặt cô: “Lại thất thần nữa! Kính nhờ em tôn trọng anh một chút có được không?”

“Em cũng hy vọng anh tôn trọng em, em muốn chia tay với Uông Đào, anh đừng khuyên nhủ em nữa.”

Trịnh Minh Hạo nhếch môi một cái, không kinh ngạc, cũng không tỏ vẻ khó hiểu, chỉ thản nhiên hỏi: “Phải quên anh ta thực sự khó đến vậy sao?”

“…”

Cô không nói gì, theo bản năng vươn tay cầm lấy ly nước cam lạnh, tay vừa chạm đến thành ly đọng nước đã bị anh ta đè lại.

“Lạnh lắm, em đổi cái gì nóng đi!” Ngay sau đó, anh ta nói với người phục vụ vừa vặn đang dẫn một vị khách đi tới: “Chị ơi, cho thêm một ly sữa nóng!”

Lăng Lăng cảm động nhìn anh ta, trái tim đau đớn được sự dịu dàng của anh vỗ về, không còn đau nữa, bàn tay lạnh như băng được lòng bàn tay anh ta sưởi ấm cũng không còn rã rời. Bởi vì cô quá cảm động nên không để ý thấy vị khách vừa đến kia kinh ngạc nhìn cô, lại cẩn thận đánh giá Trịnh Minh Hạo một lượt, sau đó, anh ta im lặng ngồi vào một góc chỗ của mình, đôi lông mày thanh tú nhíu lại thật sâu, bàn tay buông dưới bàn hơi nắm chặt lại…

“Anh hiểu tâm trạng của em.” Trịnh Minh Hạo thâm tình nhìn một bên mặt của cô, ngữ điệu trầm như than nhẹ: “Anh cũng muốn quên một người… Anh thường hay đếm số ô vuông trên rèm cửa phòng ngủ, tưởng làm như vậy sẽ khiến mình không nghĩ ngợi gì nữa. Anh đếm vô số lượt, trước nắng sớm cũng đếm, dưới trăng khuya cũng đếm, rốt cuộc không đếm được có bao nhiêu ô vuông…”

“Hai trăm mười sáu cái…”

Cô rút tay về đặt trên đùi, đầu cúi càng thấp, mái tóc dài đến eo che khuất khuôn mặt. Bài hát tiếng Pháp chấm dứt, sau một thoáng yên lặng lại vang lên một bản nhạc dương cầm trữ tĩnh, quán cơm Tây nho nhỏ phảng phất không khí bi thương. Lăng Lăng cảm giác càng ngày càng áp lực, tâm sự dần dần không thể che giấu nữa…

Từ góc độ của Trịnh Minh Hạo, có thể nhìn thấy rõ ràng vẻ lúng túng cùng xấu hổ của cô khi tâm sự bị vạch trần, nhưng theo vị trí từ bên góc nhìn qua, chỉ có thể thấy ngón tay cô vặn vẹo trên tà váy phủ lên hai đầu gối, giống như một cô gái đang bồn chồn lo lắng khi rung động trước tình yêu.

“Em không ngờ Uông Đào biết được, nếu em biết, em sẽ không…”

“Nó nói: nó yêu em! Mặc kệ em coi nó là cái gì, nó đều phải cưới em, chân chính lấy em về.”

Một giọt nước trong suốt lấp lánh rơi trên chiếc váy trắng, thấm qua làn váy lụa mỏng. Sự khoan dung cùng thâm tình của Uông Đào quả thực làm cô cảm động sâu sắc, cô cũng từng thành tâm thành ý muốn buông bỏ mối bận tâm trong lòng để tiếp nhận anh, nhưng tình cảm không giống như câu hỏi trắc nghiệm, không thể phân rõ phải trái đúng sai, tùy tiện chọn một câu là xong chuyện.

Một năm nay, cô vẫy vùng qua không biết bao nhiêu ngày đêm, đè nén nỗi nhớ mong vô tận, cô nghĩ mình đã nguội lạnh, quyết định sau khi tốt nghiệp cùng Uông Đào kết hôn, sống một cách an ổn. Thế nhưng, trong thời điểm cô yếu đuối nhất, trên mạng lại đột nhiên xuất hiện một câu: “Chỗ anh trời đang mưa, anh dường như thấy em đang khóc.” Lý trí của cô hoàn hoàn sụp đổ.

Từ khoảnh khắc cô vượt qua kiểm chứng, cô một lần nữa lại trầm luân trong vòng xoáy tình yêu… Cô không muốn tiếp tục sai lầm như vậy, vì thế, giữa mộng tưởng và hiện thực, cô buộc phải lựa chọn.

“Anh xin em! Em đừng khóc!” Trịnh Minh Hạo nhanh chóng cầm khăn giấy trên bàn đưa đến trước mặt cô: “Anh cái gì cũng không quan tâm, em yêu thế nào cũng được!”

“Cảm ơn anh!”

Lăng Lăng nhận lấy, đưa lên một bên má, ánh sáng mờ ảo chiếu lên Trịnh Minh Hạo, trong ánh mắt lấp lánh sự cảm thông cùng thấu hiểu, đó là một loại quan tâm chân thành khiến người khác tin cậy.

“Chúng ta vẫn có thể làm bạn bè chứ?” Cô hỏi.

Anh ta không trả lời, nhìn khăn bàn màu đỏ đăm chiêu tư lự, tựa hồ rất khó xử.

Cô uống một hớp lớn nước cam lạnh, nội tâm mất mát hơi bình tĩnh lại: “Em hiểu, anh phải lo đến cảm nhận của Uông Đào, chúng ta không có cách nào làm bạn được nữa.”

Trịnh Minh Hạo nhướng nhướng lông mày, cười cười, lại lộ ra “bản tính” của anh ta: “Nếu em đồng ý vụng trộm hẹn hò với anh, anh cũng không để ý đâu!”

Cô trừng mắt liếc anh ta một cái, tiện tay lấy khăn giấy vừa lau qua nước mắt nhắm vào khuôn mặt tươi cười đáng ghét của anh ta: “Anh nghiêm túc đi có được không?”

“Nghiêm túc hả? Được!” Trịnh Minh Hạo ngổi thẳng, nói một cách thực nghiêm túc: “Anh có thể hỏi em một vấn đề không?”

“Anh hỏi đi.” Cô nghiêm túc nghe.

“Con khỉ trèo lên cây dưa hái quả dưa, mỗi phút hái được một quả, hỏi một ngày hái được bao nhiêu quả?”

Cô mờ mịt chớp chớp hàng lông mi mênh mông sương mù nhìn anh ta: “Khỉ có ăn dưa sao?”

“Hái chơi không được à?!”

Cô trầm mặc.

Vừa lúc người phục vụ mang lên một ly sữa nóng, cô cuối đầu uống sữa.

“1440 quả. Em có tốt nghiệp tiểu học không vậy?”

Cô lại liếc Trịnh Minh Hạo một cái, bất giác nở nụ cười: “Quả dưa mọc trên cây sao? Bộ anh không đi nhà trẻ hả? Năm tư rồi, chỉ số thông minh của anh đừng có dừng lại ở tuổi mẫu giáo được không?”

“Anh chỉ số thông minh cao thì được, anh chỉ sợ chỉ số thông minh của em không đủ.”

Cô không phục ngồi thẳng dậy: “Anh nói đi!”

Trịnh Minh Hạo từ trong ví lấy ra một đồng xu, hai tay chập lại thành hình chữ thập bao lấy đồng xu, chỉ chừa một khe hở nhỏ cho cô.

“Anh có ba câu hỏi chỉ số thông minh cao, anh cho em mười giây, em lấy ngón tay sờ vào đồng xu bên trong, nếu như sờ không ra mặt số hay mặt hình, em phải trả lời một câu hỏi của anh, ngược lại anh trả lời em. Câu thứ nhất, người em yêu nhất là người như thế nào?”

Cô thật cẩn thận đưa ngón tay vào sờ.

“Mặt số.”

Trịnh Minh Hạo mở tay ra, khi cô thấy đồng xu trên lòng bàn tay anh ta là mặt số thì thở ra như trút được gánh nặng.

Trịnh Minh Hạo nặng nề dựa vào lưng ghế, né tránh tầm mắt của cô, quay đầu nhìn về phía chiếc đèn tường trong góc: “Từ trước tới giờ anh chỉ mới động lòng trước một cô gái duy nhất, lúc cô ấy khóc rất đáng thương, khiến người khác đau lòng theo… Khi cô ấy cười rất đáng yêu, khiến người ở bên cô ấy cũng vui vẻ… Cho nên anh hi vọng mỗi khi cô ấy không vui, anh đều có thể ở cạnh trêu đùa cho cô ấy vui lên.”

Người ngồi trong góc chăm chú nhìn họ, ngón tay thon dài siết chặt ly thủy tinh chứa đầy nước đá đặt trên bàn, hơi nước ở đầu ngón tay tái nhợt của anh ta ngưng kết lại, từng giọt chảy xuống, tựa như từng giọt lệ lạnh giá rơi xuống trong tim anh… Cho dù anh không ngồi trong một góc khuất, cũng sẽ không có ai nhìn thấy được trái tim anh đang rỉ máu!

Lăng Lăng có chút kinh ngạc nhìn Trịnh Minh Hạo, nhất thời không biết nên ai ủi anh ta thế nào, đành phải nói với vẻ hối lỗi: “Em xin lỗi! Em trước nay luôn cho rằng anh là người phóng đãng buông thả, không nghĩ tới anh cũng có người cất giấu trong lòng.”

“Phóng đãng buông thả chính là bề ngoài của anh.” Trịnh Minh Hạo cười nhìn về phía cô, lại khoe ra hàm răng trắng bóng đều tăm tắp: “Không bằng cầm thú mới là bản tính của anh…”

Cô bật cười thành tiếng, cười đến mức tâm tình bỗng chốc thoải mái: “Sớm nghe Lý Vi nói anh có tuyệt chiêu trêu chọc con gái, hôm nay cuối cùng đã được lĩnh giáo!”

Trịnh Minh Hạo lại chập hai bàn tay thành hình chữ thập để trước mặt cô: “Câu hỏi kế tiếp, em muốn cùng người mình yêu trải qua cuộc sống như thế nào?”

Cô sờ sờ đồng xu, nói không chắc lắm: “Là số!” Lần này cô trả lời sai rồi.

Cô ngẫm nghĩ một hồi lâu, mới nhẹ nhàng nói: “Em hy vọng anh ấy có thể vĩnh viễn ở bên cạnh bảo vệ em, thực sự biết rõ em, hiểu được em! Em không cần phải ăn mặc trang điểm cẩn thận nhưng ở trong mắt anh ấy mãi mãi là đẹp nhất; cho dù em làm cơm rau dưa đạm bạc, anh ấy cũng có thể vui vẻ chịu đựng; phòng ở có nhỏ cũng không quan trọng, chỉ cần hai người được ở cùng một nơi… có đề tài nói chuyện không ngớt, vì mục tiêu chung mà cố gắng.”

“Hơi khó đấy!”

“Phải không?”

“Phương thức tư duy của em đàn ông bình thường không có khả năng lý giải!”

Cô khinh thường trợn mắt liếc một cái: “Anh đương nhiên không lý giải được! Chỉ số thông minh của anh rất thấp mà!”

Cô tin tưởng chắc chắn rằng, người bạn khoa học gia của mình có chỉ số thông minh đủ cao, anh nhất định sẽ hiểu cô! Tuy rằng anh không ở bên cô…

Kỳ thật, anh bạn chỉ số thông minh hơn hai trăm kia đang thầm cảm thán: Đúng vậy! Phương thức tư duy của cô gái này tôi cũng không hiểu được!!!

Trịnh Minh Hạo cười gượng vài tiếng, lại khép các ngón tay, vô cùng trịnh trọng nghiêm túc nói: “Câu hỏi thứ ba, đêm tân hôn em hy vọng người em yêu nói với em điều gì nhất?”

Lăng Lăng nghi hoặc nhìn nhìn anh ta, cảm thấy dường như có cạm bẫy đâu đây nhưng nhất thời không nghĩ ra. Cô chần chừ vươn tay, lần này hai tay anh ta chập lại rất chặt, không chừa khe hở cho cô, cho nên cô cố gắng thử hai lần đều không chạm được đồng xu.

Cô nhắc nhở anh ta: “Chặt quá! Em không vào được…”0

“Khụ!!!” Trong góc, một người đàn ông phụt ra cả ngụm nước đá, che miệng ho khan kịch liệt…

———————

0 Chữ “em” trong câu này cũng có thể hiểu thành “anh” vì trong tiếng Trung chỉ có một đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất là “我” (tôi) dùng cho cả hai giới. Vậy nên câu nói của Lăng Lăng nếu hiểu thành lời anh chồng nói trong đêm tân hôn thì… các bạn tự bổ não =)))))