Edit + Beta : Củ Cải Ngâm Đường
Dù sao Tổ Kỳ cũng là đàn ông, dù cho trước khi giải phẫu sinh sản, Thôi Quân Trác cùng nhóm trợ thủ đã làm xong hết thảy chuẩn bị, nhưng vẫn không ngăn cản được một số tình huống phát sinh ngoài ý muốn.
Hai giờ giải phẫu thời gian hoàn toàn vượt qua thời gian dự định, trong quá trình Tổ Kỳ xuất huyết nhiều thậm chí rơi vào trạng thái hôn mê, may là Thôi Quân Trác kinh nghiệm tương đối phong phú, đúng lúc làm phương pháp xử lý chính xác.
Nhưng mà mổ bụng dẫn đến hậu quả trực tiếp chính là vết thương đau đớn đồng thời khôi phục chậm, cho dù Tổ Kỳ không nhúc nhích nằm ở trên giường không hề làm gì, cũng có thể cảm giác được vết mỗ trên bụng rất đau.
Huống chi... cái tên tiểu tổ tông Tiết Thiên Vạn đúng là quậy chết người.
Ngày nào cũng khóc không ngừng, giọng oang oang vang dội cơ hồ muốn đem gian phòng đánh tan và một chút cũng không có ý muốn ngưng.
Bởi vì lo lắng ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Tổ Kỳ, bất đắc dĩ Ông Ngọc Hương đành phải ôm nhóc con ra khỏi phòng bệnh đi đến cuối hành lang ngồi ngốc ở đó, nhưng mà đã cách thật xa, trên giường bệnh Tổ Kỳ vẫn có thể nghe đến trận tiếng khóc chói tai kia.
Hai ngày nay, Tổ Kỳ cuối cùng cũng coi như rõ ràng tại sao thường xuyên nhìn thấy Tiết Giác ôm Tiết Thiên Vạn đứng ở phía trước cửa sổ, một chút cũng không rời.
Khởi đầu cậu còn tưởng rằng là Tiết Giác quá yêu thích đứa con trai này, thích đến không buông tay nỗi, hận không thể ngủ cũng ôm Tiết Thiên Vạn, sau đó mới biết nguyên lai là Tiết Thiên Vạn cái con gấu con này chỉ chịu để Tiết Giác ôm nó.
Phàm là người ôm nó đổi thành Ông Ngọc Hương hoặc là Trương quản gia hay Tiểu Nhã, Tiết Thiên Vạn liền là một bộ muốn khóc bể cái phòng bệnh.
Đáng tiếc Tiết Giác ở trong công ty còn công tác chất chồng, chỉ có thể tận lực đến tối mới có thời gian đến chăm sóc Tổ Kỳ và Tiết Thiên Vạn, cho nên Tiết Giác không ở đây, Tổ Kỳ như gặp ác mộng.
Ví như bây giờ...
Ông Ngọc Hương đã ở trong phòng bệnh đi tới đi lui xoay xoay chuyển chuyển nửa giờ, Tiết Thiên Vạn vẫn cứ ở trong lòng bà há to mồm gào khóc, nghẹn đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ đến mức như cái mông khỉ.
Trương quản gia bên cạnh thấy thế, liền đi lên trước nói rằng: "Nếu không ngài trước tiên nghỉ một lát đi, để tôi ôm tiểu thiếu gia."
Ông Ngọc Hương tâm lực quá mệt mỏi, thấy tiểu tử trước sau ở trong lòng bà dằn vặt, thở dài gật gật đầu.
Nào có biết mới vừa đem Tiết Thiên Vạn giao cho Trương quản gia, tiểu tử vốn đang gào khan cả cổ bỗng nhiên khóc đến càng thêm lợi hại, hai cái tay nhỏ bé ở giữa không trung quơ lung tung, liều mạng giãy dụa.
Trương quản gia mặt lộ vẻ vẻ lúng túng, trong lúc nhất thời ôm cũng không được, đem Tiết Thiên Vạn trả cho Ông Ngọc Hương cũng không xong, đành phải giơ nhóc con có chút luống cuống mà chết đứng tại chỗ cũ.
" Thật giống cha nó, thích làm ầm ĩ." Ông Ngọc Hương mỏi mệt tiếp nhận Tiết Thiên Vạn, một bên an ủi đứa nhỏ vừa hướng Trương quản gia nói, "Tiểu Giác lúc vừa ra đời cũng là như thế này, nhất định phải huyên náo tất cả mọi người nghỉ ngơi không được."
"Là vậy a..." Hiển nhiên Trương quản gia cũng hết cách với Tiết Thiên Vạn rồi, mắt to trừng mắt nhỏ.
Tuy rằng Tổ Kỳ có chút sợ năng lực khóc nháo của Tiết Thiên Vạn, thế nhưng lúc này thấy tiểu tử kia khóc cổ họng đều khàn khàn không chịu được, vẫn còn có chút đau lòng, dù sao cũng là miếng thịt từ trên người cậu cắt xuống, cũng có tình cảm.
"Để con ôm nó ." Tổ Kỳ động lòng mà nói.
Nghe vậy, Ông Ngọc Hương có chút do dự, lại không từ chối, suy nghĩ một chút liền để Trương quản gia cùng Tiểu Nhã đem Tổ Kỳ đỡ ngồi dựa ở trên giường, sau đó nhẹ nhàng đem Tiết Thiên Vạn bỏ vào trong lồng ngực Tổ Kỳ.
Tổ Kỳ đã nghỉ ngơi hai ngày, nhưng thân thể vẫn còn cứ yếu ớt, số lần chăm sóc Tiết Thiên Vạn cơ hồ không có, nghiêm chỉnh mà nói, đây là lần đầu cậu ôm Tiết Thiên Vạn.
Nhóc con quá nhỏ, cảm giác nhỏ hơn chiều dài cánh tay cậu, được quấn chặt chẽ ở trong tã lót màu hồng nhạt, mắt nhỏ híp lại, miệng há thật to, khóc lên âm thanh cũng có thể dùng đinh tai nhức óc để hình dung.
Vốn là Tổ Kỳ không có kinh nghiệm ôm trẻ con, liền bất thình lình bị Tiết Thiên Vạn rống lên một tiếng, thoáng chốc cứng đờ, cậu thập phần tiểu tâm dực dực nâng thân thể nhỏ bé non mềm của nhóc thối, không dám di động mảy may.
Ông Ngọc Hương bị phản ứng của Tổ Kỳ chọc cho xì một tiếng, tiến lên hỗ trợ điều chỉnh một chút tư thế Tiết Thiên Vạn, dặn dò: " Tư thế ôm trẻ con rất quan trọng, tay trái đặt ở phía dưới cổ của nó, nâng đầu nó lên, tay phải nâng cái mông, không cần quá dùng sức."
Tổ Kỳ lần đầu làm ba ba mờ mịt bị Ông Ngọc Hương sửa chữa tư thế, chỉ cảm thấy tay cũng không phải tay của mình nữa.
Cũng may Tiết Thiên Vạn rất nể tình, Tổ Kỳ mới vừa đổi xong tư thế, nhóc con đột nhiên ngừng khóc.
Ông Ngọc Hương vừa kinh ngạc vừa vui mừng cười ra tiếng, đồng thời thở phào nhẹ nhõm: "Rốt cục an tĩnh lại."
"Nó thật sự thật nhỏ nha..." Tổ Kỳ nhìn chằm chằm không chớp mắt Tiết Thiên Vạn ở trong lồng ngực của cậu bẹp miệng, không kìm lòng được thở dài nói, "Vẫn không có dài bằng cánh tay của con."
Ông Ngọc Hương chống đỡ ở bên giường, một bên đùa nhóc con vừa cười nói rằng: "Nó nặng bảy cân ( 3.5kg nha ) , không tính là nhẹ."
Tổ Kỳ nghi ngờ nói: "Những đứa trẻ khác còn nhỏ hơn sao?"
"Đúng rồi, bất quá cùng Tiểu Giác lúc vừa ra đời so ra, nó vẫn là còn gầy." Nói tới Tiết Giác khi còn bé, Ông Ngọc Hương ánh mắt càng nhu hòa, khá là hoài niệm mà mở miệng, "Tiểu Giác lúc sinh ra thì nặng mười cân, các y tá đều nói nó sau này sẽ lớn lên thành một nhóc béo."
Tổ Kỳ: "... Mười cân? ? ?"
Ông Ngọc Hương che miệng cười nói: "Hơn nữa rất khỏe mạnh, so với đứa nhỏ này còn có thể khóc một ngày 24h không gián đoạn, hộ công chăm sóc Tiểu Giác đều bị huyên náo đến suy nhược thần kinh."
"..."
Tổ Kỳ quả thực không thể nào tưởng tượng được trẻ sơ sinh nặng mười cân là bộ dạng gì.
Huống hồ xem Tiết Giác hiện tại mặc quần áo hiện ra thân hình săn chắc, không chỉ có hai cái chân dài thẳng, còn có tám khối cơ bụng, hoàn toàn cùng Ông Ngọc Hương miêu tả chả dính dáng một chút.
Trầm mặc nửa ngày, Tổ Kỳ nhẹ giọng đặt câu hỏi: "Tiết Giác khi còn bé cũng xấu như vậy sao?"
Ông Ngọc Hương nháy mắt một cái: "Vừa đen vừa trông rắn chắc lại còn là tiểu yêu tinh thích dằn vặt, ngay cả người làm mẹ như ta cũng không tiện ôm ra ngoài."
Tổ Kỳ nhịn không được cười ha ha.
Nhưng mà cười được một nửa, dư quang bên trong thình lình nhìn thấy thân ảnh cao to chẳng biết lúc nào đứng ở phía sau Ông Ngọc Hương, nhất thời tiếng cười im bặt đi, giống như con vịt bị kẹp mỏ lại.
Ông Ngọc Hương cũng đang cười rất vui sướng nhận thức thấy cái gì, thuận theo ánh mắt sợ hãi của Tổ Kỳ quay lại, một giây sau liền đối với khuôn mặt lạnh không cảm xúc của Tiết Giác.
Không khí lúng túng lan tràn, ngay sau đó vang lên tiếng cười khô cằn của Ông Ngọc Hương.
"Tiểu Giác a, con tại sao tới cũng không nói một tiếng, ta và Tiểu Kỳ vừa vặn đang nói về con đây."
Tiết Giác nhàn nhạt nói: "Nói con khi còn bé vừa khỏe vừa đen là tiểu yêu tinh dằn vặt , ngay cả mẹ cũng không tiện đem ra cửa sao ?"
Ông Ngọc Hương: "..."
Tổ Kỳ: "..."
Trương quản gia cùng Tiểu Nhã đứng ở phía sau đều là một bộ khó có thể dùng lời diễn tả được, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, tận lực đem cảm giác về sự tồn tại của chính mình rơi xuống thấp nhất.
Tổ Kỳ có loại cảm giác nói xấu sau lưng bị người khác bắt được, cậu theo bản năng ôm chặt hai tay Tiết Thiên Vạn, đang muốn nói gì đó đổi chủ đề.
Còn chưa kịp mở miệng, tiểu tử trong lồng ngực bỗng nhiên bùng nổ ra một trận tiếng khóc cao vút.
"Oa —— "
Đột nhiên không kịp chuẩn bị Tổ Kỳ bị sợ hết hồn, nhanh chóng thả lỏng khí lực, cậu chưa bao giờ có kinh nghiệm dỗ trẻ con, cho dù đứa bé này là từ bên trong bụng cậu ra, cậu vẫn như cũ không biết làm sao.
Tổ Kỳ vừa định ngẩng đầu dò hỏi Ông Ngọc Hương, liền cảm giác trước mắt tia sáng đột nhiên tối sầm lại, không chờ cậu phản ứng lại là chuyện gì xảy ra, chỉ thấy Tiết Giác dùng tốc độ sét đánh ngang tai đoạt Tiết Thiên Vạn từ trong tay Tổ Kỳ.
Cùng lúc đó, một luồng chất lỏng nhạt màu từ trong tã lót đi ra, liên tiếp không ngừng rơi ở trên sàn nhà.
Tiết Giác tay phải nâng cái mông Tiết Thiên Vạn, những chất lỏng kia tay hắn hưởng đầy, lông mày cũng không hề nhíu một lần, ánh mắt bình tĩnh mà nhìn Tổ Kỳ nói rằng: "Tiểu."
Tổ Kỳ sợ hãi không thôi, thở hổn hển hai cái nói: "Làm sao anh biết nó muốn đi tiểu?"
"Trực giác." Tiết Giác nói xong, quay người cùng Tiểu Nhã đồng thời thay y phục trên người Tiết Thiên Vạn.
Tổ Kỳ mới ôm nhóc con không tới hai mươi phút, cũng cảm giác hai tay mỏi và ngứa ngáy, cậu nhẹ nhàng vẩy vẩy tay, quay đầu nhìn thấy Tiết Thiên Vạn mới vừa rồi còn khóc nháo đã nằm ở trong lồng ngực Tiết Giác ngủ ngoan ngoãn, không khỏi sinh lòng bội phục.
Không biết Tiết Giác như thế nào làm được việc liên tục ôm nhóc con mấy tiếng cũng không thấy mệt.
Không thể phản bác Tiết Thiên Vạn xác thực rất ỷ lại Tiết Giác, vô luận vào lúc nào, chỉ cần Tiết Giác đem nó ôm vào trong lòng ngực dỗ dành, tiểu tử kia nhất định sẽ ngủ trong vài giây
Bạch nhãn lang...
Cũng không nhìn một chút là ai cực khổ hai giờ đem nó sinh ra, Tổ Kỳ tâm lý chua xót nghĩ.
Đến buổi tối.
Ông Ngọc Hương cùng Trương quản gia toàn bộ trở về nhà, lưu lại Tiết Giác một mình chăm sóc Tổ Kỳ cùng Tiết Thiên Vạn.
Vốn là Ông Ngọc Hương không yên tâm, kiên trì muốn lưu lại, kết quả đảo mắt nhìn thấy nhóc con ở trong lòng bà khóc nháo không ngừng nhưng đến trên tay Tiết Giác liền lập tức yên tĩnh lại, liền mang theo một sự thương tâm cùng Trương quản gia trở về.
Thấy cảnh này Tổ Kỳ dở khóc dở cười, một khắc kia cậu rất muốn tiến lên an ủi Ông Ngọc Hương —— đừng thương tâm, con là ba ba của nó, nó thấy con còn khóc như nhìn thấy quỷ.
Thế nhưng câu nói này đến cùng không có thể nói ra, Tổ Kỳ lo lắng sau khi cậu nói, Ông Ngọc Hương thương tâm đến càng thêm lợi hại.
Có Tiết Giác ở đây, cái tên tiểu bạch nhãn lang Tiết Thiên Vạn lập tức như được vỗ thuốc ngủ , cúi đầu ngủ bốn, năm tiếng, sau khi tỉnh lại liền đối với Tiết Giác a a a a vẫy vẫy tay nhỏ.
Ban ngày giằng co lâu như vậy, Tổ Kỳ cũng mệt đến ngất ngư, hôn hôn trầm trầm ngủ một phút chốc, khi tỉnh lại mở mắt ra liền thấy Tiết Giác ngồi ở trên ghế sa lon, một bên ôm Tiết Thiên Vạn một bên dùng máy vi tính xách tay bận công tác.
Nhưng vẫn sợ phóng xạ của máy tính ảnh hưởng đến nhóc con, Tiết Giác không dám ngồi quá lâu trước máy vi tính, thỉnh thoảng liền ôm Tiết Thiên Vạn đứng dậy ở bên trong phòng bệnh rón rén đi qua đi lại.
Tiết Thiên Vạn mặc dù không khóc cũng không thành thật, giơ tay lên muốn sờ cằm Tiết Giác, trẻ con năm ngón tay không mở ra được, chỉ có thể đưa cái quả đấm nhỏ chạm mặt Tiết Giác.
Tiết Giác cụp mắt nhìn Tiết Thiên Vạn trong miệng a a a a, không nhịn được câu lên khóe môi cười rộ lên, hắn bỗng nhiên há mồm nhẹ nhàng cắn ngậm tay nhỏ của Tiết Thiên Vạn.(ôi trời ơi cưng đết chịu được)
Sau đó, Tiết Giác nhấc lên ánh mắt, vừa vặn nhìn thấy Tổ Kỳ dùng ánh mắt một lời khó nói hết nhìn hắn.
Vì vậy hai người mắt to trừng mắt nhỏ nửa ngày.
Cuối cùng vẫn là Tổ Kỳ không chịu được bầu không khí vắng lặng, tính thăm dò mà mở miệng nói: " Tay Thiên Vạn, ăn ngon không?"
Tiết Giác: "..." Trên mặt hắn hiếm thấy chợt lóe vẻ lúng túng, rất nhanh liền bị hắn ghìm lại, không tới hai giây liền khôiphục lại thần sắc bình tĩnh như lúc ban đầu.