Cửa hàng khoáng sản.
Hoàng Phi chống cằm, hồn ở trên mây.
Trương Hòa đi tới cạnh Hoàng Phi: "Nghĩ gì thế? Lo làm việc đi.".
Hoàng Phi nhìn Trương Hòa: "Trương Hòa, khi nào rảnh ngươi lại mang chúng ta đến chỗ lão bản làm một chầu lớn đi!".
"Tại sao phải là ta dẫn đi chứ?" Trương Hòa khó hiểu.
"Còn không phải là do lão bản coi trọng ngươi nhất sao? Mặt mũi ngươi là to nhất rồi còn gì?" Hoàng Phi nịnh nọt.
Trương Hòa tức giận nhìn Hoàng Phi: "Cái tên này, ngươi nghĩ lão bản là ai a? Bộ có thể để ngươi tuỳ tiện tìm đến cửa tống tiền sao?.".
Hoàng Phi gãi đầu: "Ta chỉ đùa một chút thôi mà, nhưng lần đó ăn mì ở nhà lão bản thực sự là phi thường mỹ vị a! Xưa nay ta chưa từng ăn qua thứ gì ngon như thế.".
Trương Hòa tức giận: "Ngươi còn nói, đám các ngươi bộ dáng như trăm năm chưa được ăn cơm, làm lão bản bị doạ không ít.".
"Cũng không thể trách ta nha, ngươi xem, mấy kẻ khác đều như quỷ chết đói đầu thai, nếu ta không ra sức ăn, sẽ bị bọn họ quét sạch hết mất." Hoàng Phi gãi gãi đầu.
"Lão bản không thích có quá nhiều người đến nơi ở của hắn đâu." Trương Hòa nói.
Hoàng Phi: "Biết rồi, Khương Hoa, Khương Anh thật là tốt số mà, được lão bản chọn làm hộ vệ, sao ta lại không có cái phúc khí như vậy cơ chứ?.".
Trương Hòa bất đắc dĩ nhìn Hoàng Phi: "Làm việc đi, đừng có ảo tưởng nữa.".
Hoàng Phi nhìn cửa hàng: "Cửa hàng làm ăn thật khá khẩm nha!".
Trương Hòa gật đầu: "Đúng vậy!". Lão bản đã đáp ứng chia cho bọn họ một phần lợi nhuận, một phần đó dùng trong sinh hoạt hẳn là thừa sức, còn có thể dư ra một ít tiền để làm những chuyện khác.
.....................
Thẩm Hương Vân và Thẩm Quân đang ở tại Lam gia, mấy tên hộ vệ đột ngột xông vào phòng của hai người, sắc mặt dữ tợn đem cả hai đuổi ra ngoài.
Thẩm Quân còn chưa kịp nghe ngóng được chuyện gì, đã bị mạnh mẽ tống ra khỏi Lam gia.
"Chuyện gì thế này?" Thẩm Quân xoa xoa vai, hộ vệ của Lam gia vô cùng thô bạo, hình như vai hắn đã bị đả thương trong lúc hỗn loạn.
"Không biết a!". Thẩm Hương Vân hỏi hộ vệ Lam Thiên Thành đi đâu rồi, những tên đó vậy mà nói Lam Thiên Thành đã bị nhốt lại, nàng vô cùng khó hiểu, Lam Thiên Thành không phải thiếu gia của Lam gia sao? Tại sao đang yên đang lành lại bị nhốt?.
Thẩm Quân nhìn Thẩm Hương Vân: "Mặc kệ chuyện là như thế nào, chúng ta vẫn nên tìm nơi khác trú ngụ đi.".
Bị hộ vệ đuổi ra, Thẩm Hương Vân bỗng nhiên có xúc động muốn từ bỏ.
"Bây giờ trong tay ta không có nhiều tiền lắm." Thẩm Hương Vân có chút khó khăn nói.
"Vậy đi tìm Quý Hải Anh đi, chỉ là lần trước Quý Hải Anh bảo ngươi trở về, ngươi không chịu nghe theo, có khi nào đã làm hắn tức giận rồi không?" Thẩm Quân hỏi.
Thẩm Hương Vân khó xử: "Cũng có thể.".
Thẩm Quân tiếc nuối: "Lần này đến đây, chưa tính đến chuyện tốn nhiều lộ phí, còn khiến mẫu thân ngươi chịu uỷ khuất, cũng may nàng chỉ làm ầm ĩ một trận trước cửa công ty, ngày mai là có thể được thả ra rồi.".
Thẩm Hương Vân cau mày, sắc mặt tiêu điều: "Phụ thân, chúng ta không thể cứ như vậy.".
"Thẩm Hiên muốn tránh mặt chúng ta, chúng ta cũng không thể làm gì a!".
"Phụ thân, thật ra Thẩm Hiên không phải ca ca của ta phải không?." Thẩm Hương Vân hỏi.
Thẩm Quân: "...".
.....................
Thẩm Hiên nhìn truyền tin trên tay, lông mày xoắn lại thành một đoàn.
Lục Vinh thấy vẻ phức tạp trên mặt Thẩm Hiên, hỏi: "Có chuyện gì vậy?".
Thẩm Hiên: "Không có gì, Thẩm Quân muốn gặp ta.".
Lục Vinh không nhịn được nói: "Người càng già thì càng nhẫn nại a! Hết lần này đến lần khác bị lạnh nhạt, vậy mà vẫn bất khuất kiên cường như trước.".
Thẩm Hiên lắc đầu: "Lần này không giống, hắn nói ta không phải là con ruột của hắn, nếu như ta chịu đi gặp, hắn sẽ cho ta biết những chuyện liên quan đến cha mẹ ruột của ta.".
Lục Vinh: "...". Nói đến mức này, chứng tỏ Thẩm Quân bây giờ đã lâm vào đường cùng, mới phải chọn một nước đi không thể quay đầu như vậy .
"Hắn ta cuối cùng cũng đã ngả bài rồi a! Ngươi có muốn đi không?" Lục Vinh hỏi.
Thẩm Hiên nhắm mắt lại: "Ta cũng không biết." Cha mẹ ruột, cụm từ này đối với hắn quả thực có chút xa vời.
Lục Vinh nhìn sắc mặt Thẩm Hiên, thầm nghĩ: Đối với Thẩm Hiên mà nói, cha mẹ là một sự tồn tại hết sức mơ hồ, có lẽ hắn không muốn biết, nhưng nếu thật sự không biết, cuối cùng vẫn là có chút tiếc nuối.
"Nếu như vậy, ta đi thay ngươi." Lục Vinh nói.
Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh: "Ngươi đi thay ta?".
Lục Vinh gật đầu: "Ngươi có rất nhiều chuyện phải làm, mà vừa vặn ta cũng khá rảnh rỗi, ngươi cũng không muốn gặp mặt Thẩm Quân mà.".
Thẩm Hiên cười cười: "Cũng được, tốt nhất là có thể hỏi ra được việc khi xưa, nếu như bọn họ yêu cầu quá phận, ngươi không cần phải đáp ứng, không hỏi ra được thì thôi.".
Lục Vinh gật đầu: "Yên tâm đi, ta biết đúng mực.".
...............
"Phụ thân, bọn họ có trả lời không?" Thẩm Hương Vân hỏi.
Thẩm Quân gật đầu: "Có, còn hẹn nơi gặp mặt."
Thẩm Hương Vân bực bội: "Thẩm Hiên quả nhiên là cố ý, vừa nhắc đến cha mẹ ruột liền nguyện ý gặp mặt, phụ thân dưỡng dục hắn bao lâu nay, lần này nhất định là phải lấy một khoản lớn, Thẩm Hiên đã bạc tình bạc nghĩa như vậy, phải tranh thủ rút hết máu của hắn trong một lần mới được."
Sau này sợ là sẽ không còn cơ hội để làm như vậy nữa.
Thẩm Quân nhìn Thẩm Hương Vân: "Vậy phải lấy bao nhiêu mới thích hợp a?".
"Năm ngàn vạn đi." Thẩm Hương Vân nói.
Thẩm Quân cau mày: "Hắn có sao?".
Thẩm Hương Vân bĩu môi: "Hắn hiện tại có tiền như vậy, lái tinh xe đều là mấy ngàn vạn, năm ngàn vạn đối với Thẩm Hiên không tính là cái gì đâu.".
Thẩm Hương Vân nói tới đây, trong lòng lại càng đố kị, cuộc sống hiện tại của Thẩm Hiên, vừa vặn là thứ nàng tâm tâm niệm niệm theo đuổi.
Thẩm Quân có chút khó khăn nói: "Nhưng mà, thật ra ta cũng không biết gì nhiều về cha mẹ ruột của Thẩm Hiên .".
Thẩm Hương Vân không hề quan tâm: "Nếu không biết, phụ thân liền soạn ra một câu chuyện đi, dù sao Thẩm Hiên cũng không biết đó là thật hay giả.".
Thẩm Quân: "...".
..................
Tới ngày gặp mặt, Thẩm Hương Vân đã sớm có mặt tại quán nước.
"Thẩm Hiên sao lại chọn cái chỗ hẻo lánh như vầy chứ.".
Thẩm Quân cau mày, buồn bực: "Đã qua giờ hẹn, chẳng lẽ nó không đến.".
Thẩm Hương Vân không cho là đúng: "Không đâu, cái tên đó càng ngày càng ra vẻ, đoán chừng là muốn để cho chúng ta phải chờ lâu một chút.".
Lục Vinh đi vào, Thẩm Hương Vân nhìn thấy hắn, sắc mặt nhất thời thay đổi.
"Tại sao lại là ngươi?". Thẩm Hương Vân đỏ mặt hỏi.
"A Hiên không rảnh, cho nên ta đến". Lục Vinh thản nhiên nói.
"Lục Vinh, cuối cùng ngươi cũng bằng lòng gặp ta rồi." Thẩm Hương Vân ngượng ngùng cười cười.
Lục Vinh nhíu nhíu mày, không nhịn được nở nụ cười trào phúng: "Không cần phải kể loại chuyện cười này đâu, ta tới đây không phải vì ngươi, chuyện thân thế của A Hiên, các ngươi cứ nói với ta, ta sẽ chuyển lời cho hắn.".
Thẩm Hương Vân thấy thái độ của Lục Vinh lãnh đạm, cảm thấy khó chịu: "Tin tức của cha mẹ ruột, Thẩm Hiên vậy mà cũng luyến tiếc chính bản thân mình tới sao?".
Lục Vinh không quan tâm: "Hắn là bạn lữ của ta, ta đến và hắn đến không phải là giống nhau sao? A Hiên hiện tại rất bận.".
"Bận làm cái gì a? Bận hãm hại mẫu thân à?" Thẩm Hương Vân nói.
"Cũng đâu có tính là mẫu thân của hắn." Lục Vinh đáp.
Thẩm Hương Vân rầu rĩ: "Mẫu thân dù không phải là mẹ ruột của hắn, nhưng cũng đã nuôi dưỡng hắn hơn mười năm.".
Lục Vinh cười cười: "Nhân phẩm của cha mẹ ngươi chính ngươi cũng rõ, không có chỗ tốt thì bọn họ cũng sẽ không nhận nuôi Thẩm Hiên đâu! Hai trăm vạn nuôi Thẩm Hiên đến năm mười mấy tuổi, hẳn là thừa sức rồi đi.".
Thẩm Quân đột nhiên ngẩn ra: "Ngươi nói cái gì?".
Lục Vinh nhìn khuôn mặt kinh hoảng của Thẩm Quân: "Ta nói cái gì, không phải ngươi là người biết rõ nhất sao? Nhận hai trăm vạn, kết quả còn bán đứng Thẩm Hiên để đổi lấy huyết phỉ, tính thế nào cũng là các ngươi không thiệt thòi.".
Thẩm Quân vốn còn muốn cùng Lục Vinh đánh bài tình thân, nhưng thấy điệu bộ này của hắn, nhất thời cũng buông bỏ tâm tư.
"Bất kể thế nào, Thẩm Hiên cũng là do ta nuôi lớn." Thẩm Quân âm trầm nói.
Lục Vinh cười cười: "Ta nói chứ, ngươi nuôi lớn hắn không hề thiệt thòi tí nào a! Thẩm Hiên tại Thẩm gia ăn một bữa bỏ một bữa, mười mấy tuổi liền đi làm ở mỏ quặng nuôi sống bản thân, xem như các ngươi kiếm bộn rồi.".
"Nếu ngươi muốn nghe chuyện của cha mẹ Thẩm Hiên, đưa ta năm ngàn vạn." Thẩm Quân lạnh lùng.
Lục Vinh nhìn Thẩm Quân, cười âm trầm: "Một phân tiền ta cũng không đưa, ngươi không nói thì cũng không sao cả, dù sao A Hiên cũng không phải rất muốn biết chuyện của cha mẹ hắn, bất quá nếu như ngươi không nói, ta có thể đánh tiếng với bên cục cảnh sát, giam giữ người phụ nữ kia thêm mấy ngày.".
Thẩm Quân nhìn Lục Vinh, không tin những gì hắn nói: "Ngươi có bản lĩnh sai khiến người của cục cảnh sát? Bản lĩnh của ngươi cao như vậy sao?".
Lục Vinh cười trào phúng: "Có tiền thì có thể sai khiến cả ma quỷ, ta không cần đưa ra năm ngàn vạn, chỉ cần năm mươi vạn, cũng có rất nhiều người sẵn lòng giúp đỡ cho ta.".
Thẩm Quân nghiêm mặt: "Lục Vinh, ngươi nói vậy là có ý gì?".
Lục Vinh quét mắt nhìn Thẩm Quân: "Nghe nói trước khi các ngươi rời khỏi xóm nghèo, sợ ta tìm đến gây sự, còn cố tình tìm người "chăm sóc" cho ta, thực sự là cám ơn các ngươi a!".
Sắc mặt Thẩm Hương Vân nhất thời thay đổi, lúc rời khỏi xóm nghèo, Thẩm Hương Vân lo lắng Lục Vinh đuổi theo không buông, cố ý thuê người chặn hắn lại, nàng bàn giao với mấy tên côn đồ, nếu Lục Vinh có hành động gì liền giáo huấn hắn một trận. Chuyện này nàng đã sớm quên sạch, bây giờ lại bị đào lên, Thẩm Hương Vân không khỏi có chút lúng túng.
"Đó là một sai lầm, ta chỉ...".
"Chỉ là sợ ta quấy nhiễu chuyện tốt của ngươi và Quý Hải Anh phải không, yên tâm đi, ta sẽ không làm như vậy, ngươi thích ở cùng ai thì cứ việc ở cùng người đó, ta không quan tâm." Lục Vinh tùy ý nói.
Thẩm Quân cắn răng: "Một ngàn vạn, một ngàn vạn là được, một ngàn vạn bây giờ đối các ngươi, cũng không tính là cái gì quá mức đi.".
Lục Vinh cười cười: "Quả thực không tính là cái gì, bất quá, ta không muốn chi .".
Thẩm Quân tức giận: "Ngươi đến tột cùng là có muốn biết hay không?".
Lục Vinh cười cười: "Ta đương nhiên muốn biết, nhưng một phân tiền ta cũng không đưa.".
Thẩm Quân sắc mặt âm trầm: "Ngươi rõ ràng là không muốn nghe chuyện".
Lục Vinh cười cười: "Các ngươi không nói cũng được, chốc nữa ta truyền tin cho Quý Hải Anh, bảo hắn mang con gái của ngươi đi bán, phỏng chừng đó cũng không phải là việc gì khó, Quý Hải Anh bây giờ làm ăn khốn khó, hiện tại chắc lòng hắn cũng đã như lửa đốt rồi.".
Thẩm Hương Vân đột nhiên đứng lên: "Lục Vinh, ngươi quên mất ngươi từng nói với ta cái gì rồi sao, ngươi nói, ngươi yêu thích ta, sẽ vì ta mà làm bất cứ chuyện gì.".
"Thẩm phu nhân, ngươi lại nói chuyện trước kia nữa rồi, thật là không có ý tứ, lẽ nào ngươi nghĩ, ngươi lừa ta như thế, thậm chí còn tìm mấy tên côn đồ đến giết ta khi cần, ta còn có thể vì ngươi mà làm cái gì sao? Ngươi cũng không phải là Thiên tiên gì đó, không nên ảo tưởng mình có mị lực quá lớn, ngươi bất quá chỉ là hạng dong chi tục phấn mà thôi.".
Lục Vinh bĩu môi, thầm nghĩ: Mấy câu nói trước kia của nguyên chủ, thật là khiến người ta ê răng a!.
Thẩm Hương Vân trợn mắt giận dữ nhìn Lục Vinh, bộ dáng như phải chịu đựng điều gì đó vô cùng nhục nhã.