Tầng lớp bình dân muốn nỗ lực vươn lên quả thực là quá khó khăn, lúc ở học viện Lục Vinh từng nghe nói, một vài người tài năng vì muốn có tiền để tiếp tục nghiên cứu, đã phải chấp nhận lặng lẽ bán thành quả của mình cho những học viên dòng dõi quý tộc với giá rẻ. Thật không nghĩ tới, thanh danh hiển hách của Vệ Quốc Sinh cũng là đạt được bằng cách này.
"Chẳng lẽ ngươi muốn ta giúp ngươi báo thù?" Lục Vinh hỏi.
"Không cần đâu, thực ra bây giờ cuộc sống của Vệ Quốc Sinh cũng không quá dễ chịu." Thi Lâm Nguyên trào phúng nói.
"Ngươi kể xem nào". Lục Vinh hứng thú hỏi.
"Đại khái Vệ Quốc Sinh cũng không ngờ tới mị lực của dược tề cấp A lại lớn đến như vậy. Sau khi tin tức được truyền ra, hắn liền bị người của Trần gia đón đi, sau đó bắt đầu thử nghiệm hiệu quả của thuốc, người Trần gia tìm một tử tù uống thử dược tề cấp A, xác định dược hiệu không có vấn đề, bất quá lúc đến lượt người nhà họ dùng thuốc, Trần Siêu vậy mà lại tử vong." Thi Lâm Nguyên cười cười nói.
Lục Vinh: "Tại sao lại như vậy?".
"Theo quyển nhật kí mà sư phụ ta để lại, dược tề cấp A có thể cải thiện tố chất của thân thể, nhưng nếu thể chất của người dùng chưa đủ tốt, không chịu nổi dược hiệu sẽ dẫn đến tử vong, sư phụ vốn còn muốn điều chỉnh lại phương thức phối chế dược tề cấp A, nhưng không kịp thì đã...".
"Kỳ thực, sư phụ ta đã từng đề cập về khuyết điểm cực lớn này của dược tề cấp A với Vệ Quốc Sinh, nhưng hắn chỉ nghĩ là sư phụ đang viện lí do, không muốn giao thành quả nghiên cứu lần này cho hắn.".
"Trần gia dòng chính thành viên không nhiều, bỗng dưng chết đi một người, sao có thể để Vệ Quốc Sinh phủi mông đi mất, bản thân hắn lại có trình độ về dược tề không cao, sư phụ ta cũng đã bị giết, mấy năm nay hắn luôn phải tìm những dược tề sư xuất sắc về làm trợ thủ, cố gắng che giấu bản chất của mình.".
"Ta có theo hỗ trợ toàn bộ quá trình nghiên cứu của sư phụ, sau khi sư phụ chết, ta liền nhanh chóng rời đi, nhiều năm nay Vệ Quốc Sinh vẫn luôn truy tìm ta, để trốn hắn, ta đành phải mai danh ẩn tích, cũng may Vệ Quốc Sinh sợ người khác phát hiện hắn chỉ là một tên gà mờ, từ đầu đến cuối cũng không dám làm nên động thái gì quá lớn, nên dù qua nhiều năm như vậy hắn cũng chưa thể tìm ra." Thi Lâm Nguyên có chút khó xử nói.
Lục Vinh đảo mắt: "Nếu không muốn báo thù, vậy ngươi muốn làm gì?".
"Tâm nguyện của sư phụ là điều chế ra được một loại dược tề cấp A không có bất cứ tác dụng phụ nào, nhưng người chưa kịp làm ra thành quả thì đã rời khỏi nhân gian, trước khi chết, sư phụ đã giao trách nhiệm đó lại cho ta, ta phải tiếp tục nghiên cứu của người.".
"Ngươi muốn kế thừa ý nguyện của sư phụ?".
Thi Lâm Nguyên gật đầu: "Nhưng năng lực của ta có hạn, muốn hoàn thành di nguyện của sư phụ cũng rất khó khăn, mấy năm nay, vì để trốn tránh Vệ Quốc Sinh, ta cũng không dám làm nên động tác gì lớn, nghiên cứu hết thảy đều phải dừng lại.".
Lục Vinh khó hiểu nhìn Thi Lâm Nguyên: "Thi lão bản cảm thấy ta có thể giúp được cho ngươi?".
Thi Lâm Nguyên gật đầu: "Không sai.".
Lục Vinh: "Thi lão bản quá đề cao ta rồi.".
Thi Lâm Nguyên lắc đầu, nghiêm túc nói: "Ta không nghĩ vậy, Lục lão bản đủ quyết đoán để thuê tội dân làm bảo tiêu, thấy thế nào cũng không phải là người tầm thường, ta tin Lục lão bản không phải là một người đơn giản.".
Lục Vinh sửng sốt, thầm nghĩ: Thi Lâm Nguyên biết bảo tiêu cũng có vấn đề, nói như vậy liều lượng thuốc của mọi người cũng là không đủ sao?.
Thi Lâm Nguyên quan sát sắc mặt của Lục Vinh: "Xem ra ta đã đoán đúng, hai người bảo tiêu quả nhiên cũng vậy.".
Lục Vinh nhìn Thi Lâm Nguyên: "Ngươi không nhìn ra được sao?".
"Trên người bọn họ không có dấu vết của Tội dược, nhưng ta nhìn ra được trên mặt họ có một lớp nguỵ trang, chỉ có điều nguỵ trang quá thô sơ, huống hồ bọn họ không có hoàn cảnh bình thường, nếu những người này là người bình thường, chỉ e rằng Lục lão bản ngươi không thể thu phục nổi.".
"Còn có, khi ta nói đến việc thằng nhóc kia là tội dân, hai tên đó tựa hồ rất hồi hộp, có thể thấy bọn họ cùng đứa bé kia có quan hệ.".
Lục Vinh cười cười: "Thi lão bản thấy mầm biết cây, thật là khiến người bội phục a!".
Thi Lâm Nguyên cười cười, tiếp tục nói: "Lục lão bản nếu chịu hợp tác với ta, ta có thể giúp họ chỉnh dung (Edt: phẫu thuật thẩm mỹ), đảm bảo không thể nhận ra được tướng mạo nguyên bản, cũng bớt cho Lục lão bản những nỗi lo sau này.".
Lục Vinh trầm ngâm một hồi, không khỏi cảm thấy khó xử.
Thi Lâm Nguyên nhìn bộ dáng của Lục Vinh, thở dài, trong mắt lóe lên mấy phần kiên định.
"Nếu như Lục lão bản không yên lòng, ta có thể đeo vòng nô dịch.".
Lục Vinh sửng sốt nhìn Thi Lâm Nguyên.
Lục Vinh cùng Thi Lâm Nguyên tiếp xúc không nhiều, nhưng cũng rõ ràng Thi Lâm Nguyên là một người tâm cao khí ngạo, thật không thể tin được hắn có thể vì nghiên cứu mà hy sinh lớn như vậy.
Kiếp trước Lục Vinh từng nghe nói, có rất nhiều nhà khoa học đều là kẻ điên, vì đam mê nghiên cứu mà có thể làm ra được những chuyện không ai nghĩ tới.
Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên, Thẩm Hiên gật gật đầu với hắn.
"Thi lão bản đã nguyện ý nhượng bộ nhiều như vậy, ta không đáp ứng cũng không được, chỉ là ta không hiểu tại sao ngươi lại chọn ta, ngươi hẳn phải có nhiều sự lựa chọn tốt hơn chứ?" Lục Vinh nói.
Thi Lâm Nguyên giảo hoạt cười: "Ta đồng ý đeo vòng nô dịch, nhưng trước đó, ta cũng hi vọng có thể thấy được thành ý của Lục lão bản.".
Lục Vinh nghĩ nghĩ, bất đắc dĩ cười cười: "Ngươi đi theo ta.".
Thi Lâm Nguyên đi cùng Lục Vinh, vượt qua từng cái từng cái cửa chống trộm, lên tới sân thượng, trên sân thượng có hàng trăm chậu linh thảo, sau khi đào bảo thăng cấp, Lục Vinh đã mua hơn trăm chậu sen đá về, toàn bộ đều đặt ở đây.
Thi Lâm Nguyên quay đầu nhìn Lục Vinh: "Lục lão bản thật là lợi hại a! Xem ra ta đã đánh giá ngươi quá thấp rồi, chỉ cần ngươi có thể giúp ta duy trì nghiên cứu, ngươi muốn ta làm gì ta sẽ làm cái đó, tuyệt đối không nổi lên những tâm tư không nên có.".
Lục Vinh cười cười: "Được rồi, được rồi." Bất quá chỉ là mấy trăm chậu sen đá mà thôi, vậy mà hắn đã trở thành người lợi hại rồi.
Sau khi nhìn thấy được mấy trăm chậu sen đá, Thi Lâm Nguyên liền rất sảng khoái mà đeo vòng nô dịch.
Lục Vinh không khỏi cảm thán, sen đá có mị lực thực là lớn nha!.
...............
"Xin lỗi lão bản." Thấy Lục Vinh đi ra, Khương Hoa cúi gập lưng, áy náy nói.
Lục Vinh cười cười: "Không sao đâu, chỉ có điều lượng thuốc giải mà Viên Kiệt dùng hình như không đủ, theo như lời Thi Lâm Nguyên nói, Tội dược trên người hai ngươi đã được giải hết, chẳng lẽ tiểu hài tử phải dùng nhiều thuốc giải hơn sao? Thật là không hợp lý a!".
"Ta mới vừa hỏi qua Viên Kiệt, tiểu tử này tuổi còn nhỏ nhưng tâm tư rất nặng, phần giải dược đó vốn là dành cho lão đại, nhưng lão đại gấp gáp muốn đưa nó ra khỏi khu mỏ, cho nó sống một cuộc sống bình thường, nên đã nhường phần thuốc đó cho nó.".
"Kết quả, tiểu tử Viên Kiệt kia chỉ uống có một nửa, nửa còn lại nó cố tình chừa lại cho lão đại.".
"Tiểu quỷ đó đem phần thuốc còn lại giấu trong phòng, lão đại nhất thời không để ý, cứ tưởng là dịch dinh dưỡng, có lẽ vì để trong thời gian quá lâu, dược hiệu đã bị mất đi tác dụng rồi.".
Lục Vinh hít sâu một hơi: "Thì ra là vậy a!".
"Lão bản, tên tiểu bạch kiểm đó biết chuyện rồi, như vậy có sao không?" Khương Hoa lo lắng hỏi.
Lục Vinh cười cười: "Không có chuyện gì đâu, hắn hiện tại đã là người trong nhà, rất có thể sau này các ngươi sẽ tiếp xúc khá nhiều với hắn đấy.".
Khương Hoa gật đầu: "Đã hiểu".
Thi Lâm Nguyên thành người của mình, Lục Vinh liền tiện tay đem nhiệm vụ điều chế thuốc giải giao luôn cho hắn.
Mấy trăm lọ dược tề cần phải được điều chế, hẳn là không thể làm xong trong một sớm một chiều, đủ để Thi Lâm Nguyên phải bận bịu một phen.
Lục Vinh xây dựng một phòng thí nghiệm dưới lòng đất, Thi Lâm Nguyên thường xuyên ngâm mình cả ngày trong đó.
Sau khi giao nhiệm vụ điều chế dược tề cho người khác, Lục Vinh có thêm nhiều thời gian hơn, bắt đầu sưu tầm một vài thứ kì quái.
Lục Vinh rất hứng thú với những thứ nằm trong khu trao đổi, thường hay lượn quanh trung tâm mua sắm hoặc chợ đen, tìm những thứ mà mấy người trong hệ thống đào bảo muốn trao đổi.
...............
Hoàng Phi ngồi trong tinh xe, nhỏ giọng nói với Khương Hoa: "Khương Hoa à, sao lão bản lại muốn chúng ta mang tên tiểu bạch kiểm này đến khu mỏ quặng a?".
"Lão bản uỷ thác hắn chỉnh dung cho tất cả chúng ta." Khương Hoa nói.
Hoàng Phi cau mày: "Tên tiểu bạch kiểm này dáng người gầy yếu, có thể sống nổi ở khu mỏ quặng sao?".
Khương Hoa nhìn Thi Lâm Nguyên: "Hẳn là không thành vấn đề.".
Thi Lâm Nguyên chống cằm, có chút không vui nhìn Hoàng Phi cùng Khương Hoa: "Hai người các ngươi đang nói gì đấy?".
Thi Lâm Nguyên rầu rĩ, phải biết rằng thời gian của hắn là cực kì quý giá a, kết quả, Lục Vinh lại giao cho hắn nhiệm vụ chỉnh dung cho một đám người, một hai người thì không nói, đây chính là mấy trăm người a! Mấy trăm là một công trình vĩ đại đến chừng nào chứ!.
Thật đúng là giết gà mà lại dùng dao mổ trâu mà! Lãng phí bao nhiêu thời gian nghiên cứu của hắn đấy!.
Hắn khó khăn lắm mới có thể tiếp thu được cái nhiệm vụ này, vậy mà mấy tên cần chỉnh dung, tên nào tên nấy đều mang theo vẻ mặt đầy hoài nghi mà nhìn hắn.
Thi Lâm Nguyên nghiêng đầu, nhớ đến hàng trăm linh thảo có hình thù kì quái trên sân thượng của Lục Vinh, liền thấy xúc động dâng trào, nếu như năm đó sư phụ cũng có nhiều nguyên liệu để nghiên cứu như vậy, e rằng người đã sớm đạt được thành tựu rồi.
Có sự hỗ trợ mạnh mẽ của Lục Vinh, có lẽ không tới mấy năm, hắn đã có thể nghiên cứu ra được dược tề cấp A, nếu như vận khí tốt, biết đâu còn có ra thành công tạo ra dược tề cấp S.
Nghĩ tới sư phụ, Thi Lâm Nguyên nhắm chặt mắt, sư phụ tập trung tất cả tinh lực trên dược tề, đối với lòng người lại hiểu biết quá ít, người luôn xem Vệ Quốc Sinh là một tri kỉ tốt, không ngờ cuối cùng lại bị hại chết trong tay hắn, sư phụ chắc là chết không nhắm mắt đi.
Những năm này Vệ Quốc Sinh luôn sống trong sự tôn sùng, được vạn người tôn kính, sư phụ thì lại phải vô thanh vô tức mà rời khỏi thế gian.
Hoàng Phi nhìn hành lí mà Thi Lâm Nguyên mang theo bên người, chọt chọt Khương Hoa: "Cái tên này mang theo không ít hành lý đâu! Có mùi thơm của thức ăn nữa nha.".
"Bởi vì hắn phải đến mỏ đá một khoảng thời gian dài, nên lão bản cố ý chuẩn bị một chút đồ ăn cho hắn mang theo, sợ hắn ăn không quen đồ ăn của khu mỏ quặng." Khương Hoa nói.
Hoàng Phi lập tức đỏ mắt: "Cái tên này mệnh thật là tốt!".
Sau khi Lục Vinh trở thành ông chủ của bọn họ, vấn đề đồ ăn đã được cải thiện không ít, nhưng đó là so với những thứ trước đây họ từng ăn mà thôi, còn so với mấy món ăn mới lạ mà Lục Vinh mang đến, những thứ đó chỉ có thể xem như là đồ bỏ đi.
"Hắn không phải người tầm thường, lão bản rất coi trọng hắn." Khương Hoa nói.
Hoàng Phi: "Ta không thấy tên tiểu bạch kiểm này có tài cán gì hết á!".
Khương Hoa nhìn Hoàng Phi, tức giận nói: "Ngươi nên thu liễm tính tình đi, còn phải trông cậy vào hắn để chỉnh dung đó, nếu ngươi đắc tội hắn, lúc đó hắn chỉnh cho ngươi một bộ dáng xấu xí thì ráng mà chịu.".
Hoàng Phi: "...".