Ngày thường Triệu Trình hay đi đến mấy vùng nông thôn trên núi để kiếm hàng, số người anh ta nhìn thấy và quen biết cũng không ít, không ngờ vài ngày anh ta không đến thôn Chu Điền, thì Điền Chí Thành đã sắp lấy vợ rồi.

“Là một cô gái trong hội thanh niên trí thức ở thôn em, mới xuống nông thôn được nửa năm.


” Điền Chí Thành ngượng ngùng không dám nói ra nguyên thân như thế nào thúc đẩy chuyện này, anh chắc chắn khi nghe thấy chuyện này Triệu Trình sẽ đánh anh một trận.

“Phần tử trí thức rất tốt, thằng nhóc em đúng là người có phúc khí, tương lai sinh đứa con trai chắc chắn là người làm công tác văn hóa.

” Triệu Trình vui vẻ cười, từ trong túi móc ra một sấp nhân dân tệ, đếm vài tờ rồi đưa cho Điền Chí Thành: “Kết hôn là ngày nào, anh sẽ đến uống ly rượu chúc mừng em.

”“Còn chưa định ngày, chờ định ra ngày cưới em nhất định sẽ báo anh hay.


” Điền Chí Thành gật gật đầu, lại đếm đếm tiền, nghi hoặc nói: “Anh Trình, có phải anh đưa em hơi nhiều không, em nhớ là không nhiều tiền như vậy.

”Trừ bỏ 6 đồng tiền bán gà rừng, Triệu Trình đưa cho anh tổng cộng 30 đồng, Điền Chí Thành biết nguyên thân rất lười biếng, mua bán kiếm tiền chưa chắc được kiếm được hơn 10 đồng.

Số tiền này dư ra hơn mười mấy đồng, có lẽ Triệu Trình muốn đưa tặng anh.

“Anh cho thì em cứ cầm đi, tiêu chuẩn của mấy cô gái trong thành phố đều rất cao, em cứ nhận lấy rồi mua chút đồ vật tặng người ta, đối xử với cô ấy tốt chút, nếu không cô ấy sao có thể vui vẻ sinh hoạt cùng em được.


”Mấy cô gái sống trong thành phố đều có tiêu chuẩn cao, đặc biệt là mấy cô gái thanh niên trí thức, cần phải dỗ dành chiều chuộng họ cho tốt, Triệu Trình tuy chưa kết hôn, nhưng ở phương diện đối nhân xử thế, anh ta tự nhận bản thân so với Điền Chí Thành thì càng thành thục trưởng thành hơn nhiều.

Điền Chí Thành thấy Triệu Trình quan tâm chiếu cố anh như vậy, sự quan tâm của anh ta cũng không kém tình cảm của một người anh trai ruột là bao, với mười mấy đồng tiền này, Điền Chí Thành cầm trong tay cũng cảm thấy nóng tay.

.