Sau những ngày tháng vui chơi ở xứ hoa anh đào, cuối cùng cũng phải về.

Trước khi về Cẩn Dao dẫn Tử Dương đi khắp nơi chọn quà cho mọi người.
- Tử Dương, anh nhanh lên, em bỏ anh lại bây giờ.
- Đi cẩn thận không ngã.
Anh vừa nhắc nhở cô xong , cô đã bị người khác đụng phải.

Cả thân hình mảnh mai của cô đang chao đảo và mất thăng bằng sắp ngã.

Tử Dương không còn biết gì nữa, buông hết đồ mình cầm, thoáng một cái , anh đã đứng bên cạnh , đỡ được cô.

Khuôn mặt anh có chút tức giận.
- Anh đã bảo em từ từ thôi mà.
Người vừa đụng trúng cô ríu rít xin lỗi.

Cô vẫn sờ lên cái kẹp hình cánh chim kia rồi mới trả lời.
- Không sao, không sao đâu.

Anh cũng đâu có cố ý.
Người kia nghe vậy thì cảm ơn cô một tiếng , rồi đi tiếp.

Cú va chạm đó như không thể phá vỡ tâm trạng của cô, cô vẫn tiếp tục kéo Tử Dương đi chọn đồ từ tiệm này qua tiệm khác.

Mất nguyên nửa ngày trời mới chọn xong đồ.

Chọn xong đồ , điểm dừng tiếp theo của họ là một tiệm ăn lớn nhưng vẫn giữ phong cách truyền thống của Nhật.

Khi hai người bước vào , nhân viên của tiệm đều phục vụ một cách chuyên nghiệp.

Họ dẫn hai người đến phòng trống, sau đó đem thức ăn lên.

Cẩn Dao ngơ ngác , cô không hiểu tại sao vừa mới vào còn chưa kịp gọi món mà họ đã bưng đồ ăn lên.

Không chỉ vậy mà những đồ ăn đó còn hợp với khẩu vị của cô.
- Lục tổng, đây là những món ngài yêu cầu.

Chúc hai vị ăn ngon miệng.
Cô nhân viên nói xong , liền cúi mình rồi rời đi.
- Tử Dương, anh dẫn em đến đây , là đã biết từ trước chúng ta sẽ phải ở lại quá trưa sao?
- Anh còn không hiểu em sao?
Anh thế này cũng quá chu đáo rồi đó.

Anh còn hiểu rõ cô hơn cả bản thân cô nữa đó.

Cô quay người về phía anh, hơi nhổm người dậy, thơm má anh.
- Cảm ơn, lão công.
Hai chữ lão công kia của cô thật sự khiến anh kinh ngạc.

Sau bao nhiêu tháng kết hôn, cô không gọi tên anh thì cũng gọi là anh trai nhỏ.
- Vì sự chu đáo của anh nên em quyết định thăng cấp cho anh đó.
Cả một bàn đồ ăn ngon trước mặt , Cẩn Dao thật sự rất hạnh phúc.

Món nào cũng có hương vị riêng, món nào cũng ngon, Cẩn Dao thật sự chìm đắm trong thế giới đồ ăn thật rồi.
" Không hổ là nhà hàng truyền thống nổi nhất Nhật Bản.


Hạnh phúc quá chết mất thôi."
Cô chìm đắm trong hương vị của từng món ăn.

Nhìn khuôn mặt hạnh phúc kia của cô, thật sự rất dễ thương, khiến anh chỉ muốn giấu cô đi để không cho ai biết.

Cả một bàn đồ ăn mà anh không động đũa một chút nào , chỉ ngồi nhìn Cẩn Dao ăn.
- Anh không ăn à? Mấy món này không ngon sao?
Cô nghiêng nghiêng đầu, vẻ mặt hiếu kì.
- Em ngon hơn những món này!
Cô tí thì bị nghẹn vì lời nói của anh.

Chỉ mới mấy tháng sống cùng nhau thôi mà mặt anh dày lên không ít.

Cô nhớ lại ngày bé là cô trêu chọc anh một chút là mặt tảng băng lạnh của anh lại đỏ đỏ lên, vậy mà bây giờ anh ngang nhiên trêu chọc cô.

Hai má cô đỏ ửng khiến cô càng trở lên dễ thương hơn.

Cô không nói gì, mặc kệ anh quay lại ăn tiếp.
Sau khi ăn xong, anh đưa cô lên sân thượng của nhà hàng.

Trên sân thượng chiếc trực thăng Bell 525 Relentless đã đỗ sẵn ở đó.

Khi trực thăng cất cánh , cô nằm dài trên ghế , nhắm mắt ngủ vì sự mệt mỏi chọn đồ hôm nay.
Không mất quá nhiều thời gian, chỉ trong vòng hai tiếng họ đã về đến Lục Bảo.

Cẩn Dao vui vẻ chạy từ trên sân thượng xuống.

Người đầu tiên đến chào mừng họ về là Hứa quản gia.

Cẩn Dao vui mừng chạy đến ôm chầm Hứa quản gia.
- Ông , cháu về rồi đây.
- Chào mừng cháu về nhà.
Hứa quản gia hiền hậu nhìn cô.

Ông cười để lộ vết nhăn trên khoé mắt.

Lục Tử Dương vừa bước xuống Cẩn Dao liền quay ra lấy một túi đồ anh đang cầm , đưa cho Hứa quản gia.
- Ông, đây là nhân sâm lâu năm, rất tốt cho sức khoẻ.

Ông cũng đã có tuổi rồi phải biết giữ sức cho bản thân.
- Được được, ông biết rồi.

Nghe bác sĩ Diệp của chúng ta hết đó.
Cô cười cười với bác quản gia hiền hậu.

Từ đằng xa , Âu Dương Vương đi ngang qua.

Vừa thấy hắn , cô liền gọi hắn lại.

Âu Dương Vương đi tới, khuôn mặt cau có nhìn cô.

Cô nhìn vậy liên buông lời châm chọc.
- Anh vừa bị đá à?
- Đá cái đầu cô.


Chỉ có Âu Dương Vương tôi đá người khác , chứ nào có lí người khác đá tôi.
Cẩn Dao phì cười, đưa cho hắn một túi đồ.
- Cho anh đó.

Đây là máy đo dữ liệu cơ thể của bản thân , dạng vòng tay tiện lợi.

Đây là thiết kế mới được phát hành của Nhật đó.
- Cô cho tôi.

Cô không bị đụng ở đâu đấy chứ?
Ánh mắt Âu Dương Vương nghi hoặc nhìn cô.

Cô để đồ vào tay hắn, mặc kệ câu hỏi của hắn mà đi cùng Tử Dương lên phòng.
Căn phòng dù không có ai ở trong một tuần nay nhưng vẫn sạch sẽ tinh tươm.

Cô trở về phòng sắp xếp đồ của mình lại.

Cô đứng trước bàn trang điểm mà anh chuẩn lúc trước, cô thay hết những thứ trang sức , đồ trang điểm mà cô không dùng đến bằng nhưng quyển sách.

Khi Tử Dương nhìn cô thì thấy những quyển sách mà cô sắp xếp đều có bìa là những nam nhân 2D, để lộ ngực.

Anh như thể bình dấm vỡ , tiến đến ôm eo cô, kéo cô vào lòng.
- Anh nói không được nhìn họ nữa mà!
Cô nhận ra nam nhân trước mặt đang ghen tuông, liền nhón chân hôn anh.

Anh thừa cơ hôn cô nồng nhiệt đến mức cô xíu thì ngạt thở mới bỏ ra.
- Anh thật ấu trĩ.

Sao có thể ghen với họ chứ.

Họ đâu có thật đâu.
- Họ vẫn là con trai.

Em không được nhìn người con trai khác.
Cô phì cười, nhón chân cao hơn để có thể với đến đầu anh.

Cô vừa cười vừa xoa đầu anh.
- Đừng ghen nữa.

Mai em dẫn anh về thăm ba mẹ.
Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy toàn thân mệt mỏi rã rời, nằm gọn trong người Lục Tử Dương.

Cô dụi dụi mắt, ngẩng đầu, giọng vẫn còn ngái ngủ.
-Tử Dương, về nhà ba mẹ em thôi.
Tử Dương đã tỉnh lại từ lâu nhưng vẫn nằm ôm cô.
- Ừ, em thay đồ đi.
Cô nhấc tay anh lên, nhưng nhấc thế nào cũng không nhấc ra được.

Cô tức giận , trừng mắt với Tử Dương.
- Anh bỏ tay ra em mới đi thay đồ được chứ!
- Anh không muốn xa em.

- ANH?!
Cái mặt cún con kia của anh làm cô thật sự giận không nổi.

Rốt cuộc vũ khí bí mật tỏ ra dễ thương của cô ,sao anh cũng học được rồi.

Trước giờ chỉ có cô sài chiêu đó với anh, giờ anh đối phó ngược lại mình tác dụng còn lớn hơn là sao? Thật sự khiến cô khó xử mà.

" Má ơi, chồng con diễn còn giỏi hơn cả ảnh đế.

Tối qua thì như dã thú , bây giờ không khác gì cún con."
- Khụ, vậy anh có muốn danh chính ngôn thuận làm ông xã của em không?
Bây giờ anh mới chịu buông tay.

Cô định đứng dậy, thì bị bế lên, còn bế kiểu bế công chúa nữa chứ.

Cô nhìn khuôn mặt của Tử Dương, anh cười gian còn hơn cả cáo già.
- Để anh bế em đi thay đồ.
Cuối cùng sau một hồi lâu cũng bắt đầu xuất phát.

Xe bắt đầu lăn bánh, cô lấy từ sau xe ra một đống đồ ăn vặt.

Cô ngậm một ít trong miệng , một tay đút cho Tử Dương đang lái xe.

Cô giơ trước mặt anh, tỏ ý muốn đút cho anh.
- Anh đang lái xe .
- Ò.
Cô vừa rụt tay lại, Tử Dương liền nhổm người sang, hôn cô rồi lấy luôn miếng trong miệng cô.
- Anh làm gì vậy?
- Ăn cùng em.
Cẩn Dao không biết lên nói gì với độ mặt dày của anh.
Đến nhà cô, ba mẹ cô chạy ra đón.

Cứ tưởng họ sẽ ôm cô đầu tiên nhưng không, họ đã chạy ra ôm Tử Dương đầu tiên.
- Tử Dương, con không bị Cẩn Dao bắt nạt chứ.
Cẩn Dao bàng hoàng nhìn cha mẹ mình.

Rõ ràng là cha mẹ của cô , mà sao bây giờ cô có cảm giác giống với mẹ chồng con dâu hơn là mẹ con ruột.

Cha mẹ làm cô thật sự cạn lời luôn.
- Cha mẹ ! Con mới là con gái hai người đó.

Sao hai người lại nói như thể con là yêu quái vậy.
Cái kiểu so sánh của cô làm mọi người cười oà lên.

Chỉ có Tử Dương ân cần an ủi cô.
- Em không phải yêu quái, em là thiên sứ.
Từ đằng xa giọng nữ nhân quen thuộc đan xen với một giọng nữ khác vang lên.
- Chị ấy không phải thiên sứ, mà là đại ác ma.
Thì ra là Diệp Thiên và Tiểu An.

Cẩn Dao thấy Tiểu An liền chạy đến chỗ em ấy mặc cho ba mẹ vẫn đang cười cô.
- An bảo bối , em đến chơi à?
Tiểu An hơi đỏ mặt.
- Em đến để làm bài nhóm với Diệp Minh ạ!
Tiểu An còn cố tình đổi chủ đề.
- Độ ngưỡng mộ chị Cẩn Dao của em lại tăng thêm một bậc rồi đó.

Bạn trai chị tốt ghê.
Tiểu An vừa nói rứt lời, Diệp Minh ở đó lúc nào không hay , kéo cô về phía lòng mình.

Tiểu An ngẩng đầu nhìn cậu.

Diệp Minh mặt hơi đỏ, giọng nói có chút bướng bỉnh.

- Hạ An! Cậu ngưỡng mộ chị ấy làm gì? Tự kiếm cho mình một người như thế không phải tốt hơn sao?
- Cậu nghĩ kiếm được dễ lắm à? Với....với lại mình thích kiểu dịu dàng, chứ không phải kiểu bá đạo.
Tiểu An bỏ nhẹ tay Diệp Minh ra.

Cẩn Dao và Diệp Thiên như hiểu ra ý từ lời nói, kéo Tiểu An ra ngoài, mẹ cô cũng đi nấu cơm, để lại những người đàn ông với nhau.
Hai người ở lại đến chiều muộn mới về.

Ba mẹ cô có giữ hai người lại ăn cơm , nhưng cô lại từ chối, cô nói cô cần về sắp xếp bệnh án với Diệp Thiên.

Cuối cùng ba mẹ cô vẫn nghĩ cô ở chung cùng Diệp Thiên lên đồng ý để cô đi.

Tử Dương lái xe chở cô về , trên đường cô nảy ra ý gì đó nên bỗng nhiên cười cười.
- Tử Dương, chúng ta ra biển chút đi.
Tử Dương luôn chiều theo cô nên đồng ý ngay.

Ra đến biển , Cẩn Dao để Tử Dương cõng mình đi từng bước từng bước một theo dọc bờ biển.

Một tổng tài luôn lạnh lùng , cao cao tự đại như anh, thật sự là yêu cô rất nhiều mới có thể cúi mình trước cô như vậy.

Cẩn Dao vui vẻ ôm cổ anh.
- Tử Dương, gặp lại được anh thật sự rất hạnh phúc.
- Hồi nhỏ gặp được em là may mắn của anh.

Lớn lên gặp lại em chính là món quà lớn nhất ông trời cho anh.
Những lời nói như thể có đường vậy.

Thật sự muốn ngọt chết cô rồi, cứ như trong truyện tranh ngôn tình vậy.

Thời gian như dừng lại ở giây phút đó vậy, thật sự là quá ngọt ngào.
Mấy ngày sau, tại / Tiệm may hạnh phúc/
Cẩn Dao đang ngồi may thì Diệp Thiên bỗng tiến lại gần.
- Chị , người đại diện của chị về rồi đó.

Nay em phải tới bệnh viện lên chị đi đón người nhá.
- Được rồi!
Cô nói xong, liền đứng dậy thu dọn đồ.

Cô vào trong thay trang phục.

Một chiếc quần jean bó sát đùi, chiếc áo thun rộng cổ, trông cô cực kì duyên dáng và xinh đẹp.

Cô tạm biệt Diệp Thiên, rồi bắt một chiếc taxi .
Đến sân bay, cô đi tìm người.

Đi được một lúc thì một góc ở sân bay trở lên ồn ào, người tụ tập đông nghẹt lại.
- Hai người đàn ông đó đẹp quá đi.
- Họ là minh tinh à.
- Người đàn ông tóc trắng cũng đẹp mà người đàn ông tóc đỏ kia cũng đẹp.
Mọi lời bàn tán đều về nhan sắc.

Cô cảm thấy cái nhan sắc đó có chút quen quen, nên cũng xen vào xem thử.

Là chàng trai tóc trắng ở Nhật Bản và một chàng trai tóc đỏ, ngũ quan cũng như thể được tạc ra vậy, đôi mắt đen náy , có phần lạnh lùng như một con sói cô độc.

Cô chen lên phía trước, tiến thẳng về phía hai người họ.
- Đường Dạ, Lãnh Nam! Sao hai người lại về cùng nhau vậy?
Hai người kia vừa nhìn thấy cô , liền chạy đến ôm cô.
- Cẩn Dao, bọn anh nhớ em quá đó.
Cảnh tượng cô được hai người đàn ông ôm vô tình lại được Lộ Na nhìn thấy.

Cô ta dùng điện thoại chụp lại.
" Có chuyện thú vị rồi đây"