Ngay lúc Hoa lão gia tử đang ăn bánh bao, Hoa Nhã đi vào, “Ba, ba có đồ ăn, sao lại không cho con một chút.


“Đây là anh còn để lại cho ba ăn, con muốn ăn tìm con trai con mà muốn đi.

” Hoa lão gia tử tức giận, bản thân mình một ngày chỉ có một cái bánh bao để ăn, chẳng lẽ con gái còn muốn cướp của mình sao?
Hoa Nhã căn bản mặc kệ điều này, trực tiếp từ trong tay ba cướp lấy bánh bao rồi cầm đi một nửa, “Ba, mỗi người một nửa, ba sẽ không đói chết, con cũng sẽ không đói chết.


Hoa lão gia tử thở dài một hơi, đứa con gái này sinh ra chính là đòi nợ.

Hoa Thiếu Tề cũng chú ý tới, cô em này của ông thật sự không có cách nào, lương thực đều bị phá hết, cũng không biết cô ta giáo dục con trai như thế nào.


“Lương Ngọc đâu? Sao con không tìm nó trở về?” Hoa lão gia tử ở trong phòng quát lên một câu.

“Con làm sao biết nó đi đâu được? Hôm nay cũng không thấy Lương Gia.

” Hoa Nhã có chút phẫn nộ, Lương Gia không phải là tìm được chỗ ăn ngon uống tốt gì chứ, vứt bỏ bọn họ mặc kệ đi?
Còn Lương Ngọc, hắn vẫn như cũ đang không ngừng chạy, hắn muốn về nhà, hắn muốn ăn cơm, hắn thật sự sắp chết đói rồi.

“Tần Hiểu Nguyệt, cô chờ, tôi sẽ không bỏ qua cho cô.

” Lương Ngọc thẳng đến lúc ngất đi đều nghĩ đến những lời này.

Sau khi những người khác cũng lần lượt ngất đi, Tần Hiểu Đông ném bọn họ tới hàng hiên.

Còn việc bọn họ có thể đói chết hay không, vậy không phải chuyện bọn họ quan tâm.

“Chị, trận pháp này thật là quá hung tàn, em quá thích.

” Tần Hiểu Mạt hưng phấn nói, hiện tại vài người bọn họ trong tay đều cầm một phần sách trận pháp, đây tất cả đều là Tần Ngọc Long rà quét đóng dấu ra.

Tuy quyển sách này đã tàn khuyết không được đầy đủ, nhưng đám nhóc này cảm thấy nếu Tần Hiểu Nguyệt có thể học được, như vậy bọn chúng cũng khẳng định có thể học được.

Một đêm cũng không có chuyện gì xảy ra, chẳng qua tiếng thét chói tai lúc sáng sớm, làm mọi người đều bừng tỉnh.

Thì ra là Hoa Nhã cảm thấy đói bụng, ra ngoài tìm đồ ăn, vừa ra khỏi cửa liền thấy con trai mình ngất, “Ngọc Nhi, con sao vậy?”
Hoa Nhã kéo Lương Ngọc vào trong phòng, căn bản không để ý những người đó.


Hoa Nhã đổ một ít nước, rót vào miệng Lương Ngọc, chẳng bao lâu sau Lương Ngọc liền tỉnh lại.

“Mẹ!” Có một ít nước, Lương Ngọc mới cảm giác như mình đã sống lại.

“Ngọc Nhi, con đây là làm sao vậy?” Hoa Nhã rất yêu con trai mình, cô ta đối với đứa con trai này có thể nói là cưng chiều tới cực điểm.

Hoa lão gia tử đi ra, nhìn thoáng qua Lương Ngọc nằm trên mặt đất, “Thằng nhãi ranh này, còn lại nửa túi lương thực mày mang đi chỗ nào rồi?”
“Ba, Ngọc Nhi đã thảm như vậy, ba cũng đừng mắng nó.

” Hoa Nhã lập tức không cao hứng.

“Nó thảm không phải là xứng đáng sao? Hiện tại cả nhà chúng ta đều thảm, trong nhà một hạt lương thực cũng không có.

” Hoa lão gia tử nói chuyện kịch liệt như vậy, lập tức ho khan.

Lúc này Hoa Thiếu Tề đi xuống, “Ba, làm sao vậy?”
“Không có việc gì, Thiếu Tề, sáng sớm có gì ăn không?” Ngày hôm qua ăn nửa cái bánh bao, ông đã sớm đói không chịu được.

“Cậu, con cũng rất đói.

” Lương Ngọc nằm trên mặt đất, căn bản là không có một chút sức lực nào.

“Mày mang lương thực tới chỗ nào rồi? Cả nhà chúng ta đều sắp chết đói, mày còn không biết xấu hổ kêu đói.

” Hoa Thiếu Tề hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, ông đã quyết định phải cho gia hỏa này nhận giáo huấn, nếu không chịu giáo huấn, hắn căn bản không biết mạt thế mọi người sống như thế nào.


“Thiếu Tề, sao anh có thể nói Ngọc Nhi như vậy? Nó đã đói thành bộ dáng này.

” Hoa Nhã ủy khuất nói.

Đúng lúc này, Lương Gia từ ngoài cửa đi vào, trong tay của hắn cầm theo mấy cái hộp cơm, “Mọi người đều không có ăn cơm phải không? Tôi mang đồ ăn trở về.


“Ông xã” Hoa Nhã vừa thấy hộp cơm trong tay Lương Gia, hai mắt đều sáng lên.

Lương Gia chia hộp cơm cho mọi người, sau đó liền nói, “Tôi phải đi rồi, còn phải đi làm nữa.


“Tối hôm qua anh không trở về chính là đi làm sao?” Hoa Nhã hỏi.

“Đúng vậy, tôi làm công ở một nhà khách sạn, tuy thời gian dài một chút, nhưng có ba bữa cơm no.

” Lương Gia cười cười, Lương Gia này cũng có ưu điểm, tuy hắn ngày thường ham ăn biếng làm một chút, nhưng tới thời khắc mấu chốt, hắn vẫn là co được dãn được.